34. Chương 34

Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa Mạn nối tóc dài theo yêu cầu công việc ở quán bar. Gần đây, việc kiểm tra giấy tờ rất gắt gao, quản lý nói mái tóc ngắn của cô trông quá giống học sinh trung học, mà mỗi tối đi làm đều phải mang theo giấy tờ tùy thân.
Lục Gia Lạc mời Hứa Mạn ăn McDonald’s, giờ cô đang ngồi một mình chờ bạn. Một nhóm sinh viên đại học chắc đang tổ chức tiệc sinh nhật theo chủ đề tuổi thơ, thế là nhà hàng cứ phát đi phát lại bài hát chúc mừng sinh nhật. Một cô gái có thân hình mảnh khảnh, mặc chiếc áo phông cotton đen tuyền, lắc lư từ bên cạnh đến trước mặt Lục Gia Lạc. Lục Gia Lạc thấy cô bạn úp lòng bàn tay che cốc Coca, sau đó nhấc lên uống một hơi dài.
Gà rán, khoai tây chiên và mấy món ăn vặt đều đã hết sạch. Lục Gia Lạc hút cạn trà chanh, lắc lắc mấy viên đá. Hứa Mạn nhón một lọn tóc vừa nối, “Dạo này tớ lo lắng quá nên tóc sắp rụng hết rồi, nối thêm chút cũng tốt. Mà phiền phức lắm, còn phải chăm sóc nó nữa chứ.”
Hôm nay Lục Gia Lạc hẹn bạn tới là vì A Ninh tiện miệng nhắc đến chuyện thuê nhà với “chó Sài”, rồi “chó Sài” lại tiện thể kể trong ký túc xá, thế là Mạc Nhiên xuất hiện và tình hình có chuyển biến.
Nghĩ đến Mạc Nhiên, Lục Gia Lạc từng chuẩn bị sẵn một đoạn lời thoại muốn nói với anh: “Chúc cậu gặp được một cô gái cực kỳ, cực kỳ thích cậu, mà cậu cũng thấy cô ấy cực kỳ, cực kỳ đáng yêu, và đáng để cậu yêu.”
Nhưng cô sợ anh sẽ nhận ra sự thương hại, trông có vẻ xuất phát từ chân tâm nhưng thực chất lại là ánh mắt nhìn xuống từ vị thế cao trong câu nói ấy.
Bất kể cô có nghĩ quá nhiều hay không, nhưng không nói gì, giảm bớt liên lạc và để thời gian xoa dịu những xáo trộn có lẽ mới là biện pháp tốt nhất.
Vì thế Lục Gia Lạc từng do dự. Hứa Mạn là bạn của cô, người chịu ơn cũng chỉ là bạn của cô mà thôi, vậy mà lại như thể chính cô đang nợ anh một khoản. Nhưng so với những rắc rối tình cảm không ảnh hưởng đến chuyện cơm áo thì giải quyết chuyện Hứa Mạn không có chỗ ở mới là việc cấp bách hiện tại. Thế là Lục Gia Lạc đóng vai môi giới nhà đất: “Nhà cậu ấy có một căn, căn này còn kèm một tầng hầm. Trước đây cũng từng cho người khác thuê, đã sửa sang đơn giản, có phòng tắm, TV màu các thứ. Mà cửa sổ khá nhỏ, kiểu gần như không mở được.”
“Nhưng lại rất gần bệnh viện thành phố, đi bộ mười phút là tới ngay.”
Hứa Mạn hỏi điều mình quan tâm nhất: “Không lấy tiền thuê sao?”
“Không.”
“Là Mạc Nhiên, đúng không?”
Lục Gia Lạc gật đầu. Hứa Mạn nói vô cùng chân thành: “Thay tớ cảm ơn tổ tông tám đời nhà cậu ấy nhé.”
Lục Gia Lạc thấy rợn cả người, cô lắc đầu: “Không dám đâu!”
Mỗi năm đến giữa hè oi ả, sinh viên các khoa lại lần lượt nghỉ hè. Trường không hạn chế xe ra vào, thành ra bãi đỗ xe lộn xộn lung tung cả lên.
Mái tóc mái lại dài ra, Lục Gia Lạc vén sang hai bên để lộ vầng trán. Cô mặc váy hai dây trắng chiết eo, đi sandal quai mảnh màu đen, rồi trước khi bước ra khỏi ký túc xá thì mở một chiếc ô cán dài.
Trời lất phất mưa nhỏ, trên bậc thềm đầy vết bẩn do đế giày giẫm lên.
Kỳ thi cuối cùng của học phần đã kết thúc vào chiều hôm qua, nên Lục Gia Lạc không cần phải vội vã đặt vé tàu vé máy bay về quê, sáng nay cô mới rời trường.
Sáng sớm đang thu dọn hành lý thì cô nhận được điện thoại của Amy. Thím ấy bảo mình còn có công việc nên sẽ cho tài xế qua đón cô. Dù không phải năm nào Amy cũng tự mình đến đón, nhưng Lục Gia Lạc chột dạ, bắt đầu tự tưởng tượng ra cảnh tượng: Amy ngậm xì gà Davidoff, mí mắt khẽ giật, ánh mắt sắc lẹm, thầm mỉa mai rằng nuôi cô ăn ngon mặc đẹp, không ngờ cô lại dụ dỗ mất cả con trai thím.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói dịu dàng quen thuộc của Amy. Thím ấy bảo đã để chai Hoắc Hương Chính Khí trong hộc ghế xe, thím sẽ về nhà trước lúc chạng vạng, còn Edwin chắc cũng đã ở nhà rồi.
Khi xe chạy lên đường cao tốc, trời tạnh mưa.
Qua một đường hầm tối tăm chừng một phút, cô quay mặt ra cửa sổ. Ánh sáng ngoài kia trong vắt xanh thẫm khiến cô chỉ muốn mở cửa đón gió ngay lập tức. Chiếc xe leo lên con đường dốc đứng, nơi đến trông như một thành phố ngọc bích, đâu đâu cũng là những ngôi nhà xây theo thế núi, dây leo xanh um tùm tựa râu của người già phủ kín tường rào.
Mở cửa xe bước xuống, tiếng ve râm ran vang vọng.
Tài xế đẩy vali của cô đến dưới mái hiên cổng sân. Chiếc ghế nằm ở sân trước đã được bày ra, nhưng lại chẳng thấy bóng người đâu. Bước vào cửa biệt thự, dì giúp việc vừa xách vali vào giúp cô vừa không kìm được lời khen: “Xinh thật đấy, eo nhỏ thế này cơ mà.”
Lục Gia Lạc mím môi cười, đôi môi đỏ tựa đóa hồng trước lúc tàn phai.
Để tìm kiếm cảm giác mới mẻ, cô từng mê mẩn đủ màu son, nhưng rồi lại chán hết. Cuối cùng cô vẫn chỉ thích màu đỏ thế này, mà nó cũng hợp với cô nhất.
Vali được đẩy đến trước cầu thang, Lục Gia Lạc không định mang lên. Cô hơi cúi người, ngẩng đầu nhìn lên cầu thang xoắn ốc tĩnh lặng. Dì giúp việc nói vọng ra từ trong bếp: “Hôm nay dì thử làm bánh táo, lát nữa nướng xong thì cho các cháu dùng trà chiều…”
Lục Gia Lạc chú ý lắng nghe lời dì nói, song dường như lại nghe thấy tiếng máy cắt cỏ ù ù. Cô quay đầu, xác định hướng phát ra âm thanh rồi rời khỏi cầu thang.
Đi đến trước cửa kính sát đất hướng ra vườn, ánh nắng chói chang rực rỡ ngoài ấy cũng hệt như người trong vườn vậy. Edwin đội ngược mũ lưỡi trai, nắng chiếu làm anh phải nheo mắt. Anh mặc áo ba lỗ thể thao màu đen, chân xỏ đôi giày lười đã đạp bẹp gót, một tay đẩy máy cắt cỏ, tay kia cầm quả táo đang ăn dở.
Lục Gia Lạc giả vờ rót nước uống, đứng ở đó nhìn anh cắt những bụi cỏ mọc bừa bãi, rồi dùng dụng cụ giống như cái chổi hót chúng vào thùng lót túi rác.
Cô không thể thừa nhận sự kiêu ngạo của mình chẳng khác nào một cái vỏ rỗng, cô thích nói đó là phong cách tự đặt ra cho bản thân để phù hợp với vẻ ngoài của mình hơn. Nhưng chỉ có Edwin mới có cái vốn để coi thường người khác, kiêu ngạo một cách đầy lẽ đương nhiên.
Khi cô ôn thi đại học như sắp đốt sách tới nơi thì anh lại đang nộp đơn vào Ivy League, và nghiễm nhiên trở thành hình mẫu điển hình của “con nhà người ta” đầy cảm giác tồn tại.
Khó khăn lắm mới tìm được một lý do để coi thường anh, thế mà anh lại trưởng thành theo đúng khuôn mẫu khiến ai cũng hài lòng, đời người như thế còn gì là thú vị nữa. Nhưng kết quả là Edwin từ bỏ thư phản hồi của các trường đại học ở bờ Đông nước Mỹ, chọn sang Nhật Bản chỉ vì sở thích cá nhân.
Lục Gia Lạc từ nhỏ đã ghen tị với anh đến mức sinh ra oán hận, chán ghét anh.
Khi cô đang hồi tưởng lại những chuyện ấy thì Edwin xách túi rác đầy cỏ dại, cắn hạt táo, mở cửa sổ bước vào.
Cô đã tháo giày cao gót, giờ muốn nhìn thẳng vào mắt anh là phải ngẩng đầu. Lúc sắp đi ngang qua trước mặt cô, Edwin giơ tay lên, cong ngón tay rồi búng vào trán cô.
“Á…” Lục Gia Lạc ôm trán, ánh mắt sững lại dõi theo anh. Khoảnh khắc vừa rồi trong đầu cô còn có tiếng “tách” vang lên.
Nếu như những ân oán trước đây đều bắt nguồn từ sự hiểu lầm của cô, thì lần này chắc chắn là anh cố ý rồi chứ?
Để túi rác dựa vào góc tường xong, Edwin vẫn cắn quả táo, đứng dưới vòi nước rửa tay. Xung quanh không có ai, Lục Gia Lạc cố ý hạ giọng lạnh lùng hơn: “Xách hành lý của em lên.”
Dự cảm anh sẽ quay đầu lại, cô lập tức xoay người bỏ đi.
Cầu thang nhỏ là gần phòng họ nhất, mỗi chiếu nghỉ đều có một ô cửa kính hoa đã bạc màu, ánh sáng lọt vào mang gam màu hệt như một ly latte ít caffeine. Cô cúi nhìn xuống dưới cầu thang thì thấy anh nắm lấy tay kéo vali, nhấc lên và bước lên lầu.
Lục Gia Lạc mở cửa phòng ngủ, đợi anh lên rồi né sang một bên. Edwin khựng lại nhìn cô, rồi xách vali vào trong đặt xuống sàn trước bàn học, sau đó tiện tay lau qua mặt bàn đang ngập trong ánh nắng mờ ảo. Mặt bàn khá sạch.
Trước kia, hễ cô ghét ai thì sẽ khiến người đó khó chịu, cô có thù tất báo, hành hạ anh, đối đầu với anh. Nhưng bây giờ, Edwin lại dạy cô một cách khéo léo hơn và cũng hiệu quả hơn để trừng trị kẻ địch khác, đó chính là biến anh thành người của mình.
Khi Edwin bước đến trước mặt, Lục Gia Lạc nhìn chằm chằm anh. Lưng cô và gót dép tựa vào khung cửa, chiếc áo ba lỗ đen rộng rãi của anh cách cô chưa đầy vài phân. Một tay anh chống lên phía trên đầu cô, còn cô nhìn thẳng vào cổ, yết hầu anh, rồi cả mảng da đỏ trên vai bị côn trùng cắn của anh.
Lục Gia Lạc khoanh tay trước ngực, cổ tay đeo đồng hồ và buộc dải ren trắng. Cô ngước mắt nhìn anh, vẻ mặt như đang chất vấn: “Anh có nhớ em không?”
Chiếc mũ che khuất phần tóc trước trán, để lộ rõ hàng lông mày của anh. Anh chưa bao giờ tiếc nụ cười của mình, như thể đang nói: em đoán xem.
Giọng thím Hai vang lên từ dưới lầu: “Lên xem chị Gia Lạc của con có ở trên không…”
Lục Gia Lạc đảo mắt. Thằng mập này xuất hiện muộn một chút thì chết à?
Nhưng đúng lúc đó, Edwin nghiêng cổ, hôn cô.
Tiếng bước chân trên cầu thang càng lúc càng gần, Lục Gia Lạc giật mình, lập tức đẩy anh ra. Edwin đụng vào tấm bảng treo trên cửa, anh khẽ rên lên rồi ôm sau đầu, và chiếc mũ rơi xuống.
Lục Gia Lạc giả vờ đi vệ sinh, lách người trốn vào phòng tắm.
Nhóc mập chứng kiến cảnh tượng ấy thì đứng sững lại. Nhóc biết Lục Gia Lạc rất ghét Edwin, bình thường chỉ dùng lời lẽ công kích, nhiều nhất là phá hỏng đồ của anh thôi, nhưng ai ngờ hôm nay Lục Gia Lạc lại thẳng tay ra tay luôn.
Năm nay hai người họ có đánh nhau không nhỉ? Nhóc mập Lục Chính Quân thấp thỏm lo âu trong lòng.
Nếu Lục Gia Lạc nghe được suy nghĩ lúc này của nhóc, vậy chắc chắn cô sẽ nói: Em lo cho bản thân mình trước đi. Bởi vì cô đã không còn cần nhóc mập này làm đồng minh nữa rồi.
Chứng sạch sẽ của thím Hai khiến thím không thể ngồi yên trong căn biệt thự mới mở cửa mấy ngày nay. Thấy chiếc gương đặt trên tủ bẩn quá, thế là thím lau một hồi, sau đó lại tiện tay dọn luôn cả phòng khách.
Trên chiếc bàn ăn nhỏ màu gỗ sẫm có đặt một chiếc bánh táo hoàn chỉnh, những lát táo xếp xoắn ốc phủ kín mặt bánh. Ánh nắng xiên từ ngoài cửa sổ chiếu vào khiến nó tỏa ra thứ hương ngọt ngấy đầy tội lỗi. Nhóc mập Lục Chính Quân ngồi đối diện cô, cất tiếng hỏi: “Sau này ngày nào chị cũng trang điểm cho người chết à?”
“Chắc thế.” Lục Gia Lạc đáp rồi sửa lại: “Phải gọi là người đã khuất, không được gọi là người chết.”
Nhóc mập nhỏ giọng chê bai: “Xì, ghê quá.”
Lục Gia Lạc thong thả cắt một góc bánh táo đặt vào đĩa của mình, nói: “Mong là lúc em trở nên ghê gớm như thế thì chị đã thất nghiệp rồi.”
Edwin thản nhiên nhét một miếng bánh quy bơ vào miệng, thấy hơi khô thế là anh uống thêm một ngụm lớn trà Ceylon. Hình như anh đã quen làm kẻ đứng ngoài cuộc trong trận đấu giữa hai chị em này rồi.
Nhóc mập cuối cùng cũng khôn ra chút: “Chị rủa em, em nghe ra rồi nhé!”
Cô nở nụ cười tinh quái: “Thì sao?”
Nhóc lập tức đổ nửa cốc nước trái cây của mình lên phần bánh táo cô vừa cắt. Lục Gia Lạc hơi há miệng hít sâu, cô đặt dao nĩa xuống rồi chộp lấy chiếc đĩa ném đến trước mặt nhóc, nước trái cây văng tung tóe dọc đường. Cô hất cằm ra lệnh: “Mày ăn hết cho chị.”
Edwin lặng lẽ “cứu viện” phần bánh táo còn lại, kéo nó về phía mình. Dì giúp việc nghe thấy tiếng cãi vã bên ngoài thì bước ra từ trong bếp, và cuối cùng còn phải ngạc nhiên nhìn mặt bàn sau “trận hỗn chiến”: “Sao lại thành ra thế này…” rồi hỏi thêm một câu: “Ai làm vậy?”
Nhóc mập sử dụng tuyệt chiêu vu oan giá họa, xài lần nào hiệu quả lần ấy được chị họ xúi từ bé: “Edwin.”
Lục Gia Lạc trợn mắt quát lại: “Ed cái đầu mày!”