44. Chương Bốn Mươi Bốn

Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi cánh cửa phòng bệnh vừa đóng lại, Lục Gia Lạc quay đầu nhìn chàng trai đứng cạnh. Đợi anh nhận ra ánh mắt của mình mà quay lại, cô liền véo má anh một cái.
Ít lâu sau, người đàn ông trung niên trên giường bệnh tỉnh giấc. Lục Gia Lạc cố tình ghé sát đầu giường. Ông mở mắt thấy cô thì rõ ràng là khựng lại, rồi yếu ớt hỏi: “Ơ, Lục Gia Lạc à?”
Lục Gia Lạc mỉm cười: “Thầy Hứa, lâu rồi không gặp thầy ạ.”
Bố của Hứa Mạn từng là giáo viên cấp ba của họ, và thầy cũng có ấn tượng khá sâu sắc về Lục Gia Lạc. Thầy thở dài, cảm thán: “Gặp được em cứ như đang nằm mơ vậy…”
“Thầy đừng nói thế, em ngại lắm.” Tuy miệng nói vậy, nhưng vẻ mặt cô lại lộ rõ sự vui vẻ khi đón nhận lời khen của thầy.
Thầy Hứa nhắm mắt lại, nói tiếp: “Ác mộng ấy mà.”
Edwin phản ứng rất nhanh, anh bước lên phía trước, luồn tay qua cánh tay cô, giữ chặt cô lại. Lục Gia Lạc quay đầu lại, hét vào mặt anh: “Buông ra! Em không thừa nước đục thả câu đâu!”
Bữa trưa kéo dài đến gần hai giờ chiều. Thầy Hứa vừa tựa lưng vào đầu giường, vừa trò chuyện phiếm với Edwin, còn cô thì mở túi ni lông đựng đồ ăn nhanh ra. Bên trong túi là một bát cháo trắng, vài món khai vị và một hộp cơm rang hải sản.
“Em là…” Thầy Hứa nghiêng mặt về phía cô, hỏi: “Bạn trai em ấy à?”
Edwin gật đầu, tiện tay xé gói bánh bông lan.
Thầy Hứa nói: “Em cũng vất vả rồi.”
Nể thầy đang là bệnh nhân, Lục Gia Lạc chỉ lườm anh một cái. Chưa kịp ăn hết hai miếng bánh bông lan, Edwin đã lên tiếng: “Bọn em lớn lên cùng nhau, em quen rồi.”
Lục Gia Lạc thực lòng rất muốn hỏi: Giết người thì bị xử mấy năm?
Khi cô dựng chiếc bàn ăn lên giường bệnh thì Edwin đã không còn trong phòng. Khoảng hai mươi phút sau, anh mang đồ ăn mua từ căng tin bệnh viện quay lại. Phần đồ ăn bao gồm một phần hoành thánh nước, mì xào, thịt viên kho tàu và một quả dưa hấu.
Cô khó hiểu hỏi: “Thịt viên kho mà ăn với mì xào à?”
Edwin nhanh tay mở hộp đồ ăn, tranh thủ trả lời: “Hết cơm rồi.”
Lục Gia Lạc chỉ sợ anh chết mặn thôi.
Cô đặt hộp cơm lên bậu cửa sổ, đứng dậy khỏi ghế sô pha và bước ra ngoài phòng bệnh. Ít lâu sau, trên ghế sô pha bên cạnh anh xuất hiện thêm hai chai nước khoáng.
Edwin đặt hộp cơm xuống, vặn nắp chai nước rồi đưa cho cô. Lục Gia Lạc sững người lại, đẩy chai nước về phía anh: “Cho anh uống đấy.”
Anh thoáng khựng lại, “Ồ.” Rồi ngửa cổ uống một ngụm lớn, hai má phồng lên như đang thổi khí.
Lục Gia Lạc không ăn hết cơm rang hải sản, thế là cô đưa cho anh ăn nốt, còn mình thì nếm thử bát hoành thánh của anh. Hình như trong nước dùng có thêm tiêu hoặc thứ gì đó, vị cay nhè nhẹ, vừa phải, rất ngon.
Uống mấy ngụm nước khoáng, Lục Gia Lạc nhìn quả dưa xanh mướt, tròn lẳn đặt trên tủ rồi hỏi anh: “Cắt dưa kiểu gì đây, không có dao.”
Edwin ngẩng mặt lên khỏi hộp cơm, miệng vẫn còn đầy cơm rang, vừa nói lúng búng vừa dùng tay ra hiệu giải thích: cho dưa hấu vào túi ni lông, buộc chặt lại rồi ném xuống đất.
Hai người vừa vứt xong hộp cơm dùng một lần, đang chuẩn bị xử lý quả dưa thì thầy Hứa lên tiếng: “Ê ê ê, hai đứa lấy cái chậu, bỏ quả dưa vào rồi vào nhà vệ sinh hứng ít nước lạnh ngâm một lúc đi, ăn mát chẳng ngon hơn à?”
Buổi trưa mùa hè khiến nhịp sống chậm lại, người ta dễ buồn ngủ. Thùng rác đầy vỏ dưa, trên tủ vẫn còn phần dưa chưa ăn hết, trong không khí thoang thoảng mùi trái cây tươi mát. Nhìn qua ô cửa kính trên cánh cửa phòng bệnh, có thể thấy đủ kiểu người qua lại bên ngoài. Chiều tối, Hứa Mạn gửi WeChat nói mình đã tan làm. Xem ra cô bạn về kịp giờ ăn tối. Edwin nghe tin này xong thì tháo mũ lưỡi trai xuống, hất hất tóc mái trước trán rồi đội lại, trông như thể phấn chấn tinh thần, chuẩn bị “chiến” thêm một hiệp nữa vậy.
Nhưng khi thấy Hứa Mạn một mình bước vào phòng bệnh, mà phía sau không có ai khác thì Edwin lại tức khắc trở về trạng thái thả lỏng ban nãy, còn thoáng chút tiếc nuối.
Hứa Mạn ngồi ăn tối với bố một lát, rồi lại phải vội vàng đi làm ca tối.
Con gái vừa bước chân ra khỏi phòng, thầy Hứa liền nói: “Hay là hai đứa về nhà đi, đừng nghe Tiểu Mạn nói quá. Một mình thầy lo được.”
Lục Gia Lạc lôi gói bánh quy từ trong túi đồ ăn vặt to đùng Hứa Mạn để lại, giọng điệu rất kiêu ngạo: “Bọn em đâu có đặc biệt tới chăm sóc thầy, chỉ là rảnh quá thôi, về hay không thì cũng như nhau cả.”
Thầy Hứa thở dài: “Haiz, thầy không muốn nhìn thấy em đâu.”
Buổi sáng có người nhắc đến chuyện game, nên lúc này trong đầu cô như vang lên hiệu ứng âm thanh “Double kill”.
Lục Gia Lạc quay đầu lườm chàng trai lỡ bật cười thành tiếng.
Hơn mười giờ đêm, trời đã tối hẳn. Sau khi đánh răng rửa mặt xong, Lục Gia Lạc bắt đầu buồn ngủ, ngáp một cái là mắt ngập nước, chớp chớp mấy lần mới nhìn rõ màn hình điện thoại. Cô tựa vào vai Edwin, không nói thêm gì nữa. Âm thanh nhỏ xíu khi khóa màn hình điện thoại vang lên tựa như tín hiệu báo hiệu cơn buồn ngủ đang kéo tới.
Giấc ngủ không được thoải mái, Lục Gia Lạc mơ thấy mình đứng trước ô cửa sổ ở hành lang nhà tang lễ, dây thường xuân vẫn phủ kín bức tường. Có chiếc xe đỗ dưới gốc cây già thẳng đứng, bên cạnh xe là một người đàn ông mặc áo sơ mi đen, vóc dáng nổi bật, đứng dưới tán cây rậm rạp.
Anh đang nói chuyện điện thoại, chiếc di động che khuất nửa bên mặt nên cô chỉ thấy mũi giày anh chống vào lốp xe. Đột nhiên như cảm nhận được điều gì đó, anh ngẩng đầu lên và nhìn thấy cô.
Rõ ràng còn cách một khoảng, nhưng cô lại cảm giác đường nét ngũ quan của anh dường như không thay đổi nhiều, chỉ có khí chất đã trở nên chín chắn, chẳng còn là thiếu niên năm nào nữa. Anh không hề nhíu mày, song ánh nhìn chăm chú ấy lại khiến cô nảy sinh ý muốn trốn tránh. Chẳng biết anh vì đang nghe người ở đầu dây bên kia nói gì, hay vì đã nhìn thấy cô mà mới lộ ra vẻ mặt ấy.
Lục Gia Lạc tỉnh dậy, trước mắt vẫn là một mảng tối mờ, ý thức mờ mịt như phủ sương. Giữa đêm khuya, trong không khí vẫn phảng phất mùi đặc trưng của bệnh viện, ánh đèn từ hành lang hắt qua ô cửa nhỏ, lẫn vào đó là vài tiếng bước chân rời rạc. Trên giường, thầy Hứa đang ngủ say, hơi thở nặng nề. Bên cạnh trống không khiến cô bất chợt dâng lên cảm giác hoảng hốt khó tả. Đúng lúc ấy, Edwin khẽ mở cửa bước vào. Bóng dáng anh vẫn cao và thon dài, chỉ là không còn khí chất trưởng thành như trong giấc mơ của cô. Trên tay anh là một chiếc chăn, chẳng biết anh kiếm ở đâu ra.
Thấy cô đã tỉnh, anh đưa chăn cho cô rồi ra hiệu bảo cô tự đắp lên. Lục Gia Lạc ôm lấy cánh tay anh, cúi đầu, nhỏ giọng nói: “… Em vừa mơ một giấc mơ.”
Edwin rút tay ra, vòng tay ôm lấy người cô, sau đó khẽ hỏi: “Mơ thấy gì thế?”
Lục Gia Lạc cố lần tìm lại trong ký ức, nhưng hình ảnh đã quá mờ nhạt: “Quên mất rồi…”
Cô lại nói: “Hình như mơ thấy chúng ta chia tay.”
“Sau đó sao nữa?”
“Còn có ‘sau đó sao nữa’ à?”
Edwin đáp rất thản nhiên: “Đương nhiên là có chứ, chắc chắn phải có tiếp theo.”
Lục Gia Lạc nhăn mũi: “Em quên rồi.”
Vừa nãy còn nhớ được chút ít, giờ thì thật sự đã tiêu tan sạch sẽ.
Áp mặt vào áo thun của anh, ngửi mùi hương như tỏa ra từ làn da anh, mí mắt cô lại trĩu xuống. Cô ngả đầu, gối lên chân anh làm gối rồi ngủ thiếp đi.
Lần thứ hai Lục Gia Lạc tỉnh dậy thì trời đã sáng. Tư thế ngủ vặn vẹo khiến lưng và eo ê ẩm, cô cẩn thận ngồi dậy. Edwin vẫn nhắm mắt, môi khẽ mím, đầu ngửa cao tựa vào lưng ghế sô pha, hơi thở đều đặn. Lục Gia Lạc buộc lại tóc dài rồi lặng lẽ đi ra ngoài. Cô mua hai phần bữa sáng ở cửa hàng McDonald’s đối diện bệnh viện, rồi khi quay về lại vừa hay thấy Edwin bước ra từ nhà vệ sinh.
Như thể đang chờ cô đi đến trước mặt mình, Edwin đứng đó chưa rời đi, tiện thể giơ hai tay lên vươn vai. Cô bước nhanh tới trước mặt anh, giơ tay véo lấy má anh.
Không hiểu sao lại đột nhiên thích véo mặt anh, và thứ cô nhận lại được là vẻ mặt ngơ ngác của Edwin.
Hứa Mạn tan ca lúc bốn giờ sáng, ở nhà nằm nghỉ đến chín giờ thì tới bệnh viện để hai người họ có thể về sớm.
Khi họ chuẩn bị rời khỏi phòng bệnh thì thầy Hứa mới nói một câu chân thành nhất: “Có rảnh thì đến nhà thầy ăn cơm.”
Cuối cùng Lục Gia Lạc cũng có cơ hội trả đũa, quay đầu lại hét: “Em không rảnh!”
Cô ngồi lướt Weibo ở sảnh tầng một của bệnh viện, còn anh thì chơi game. Cuối cùng hai người cũng đợi được xe của chú Cả đến trước cửa bệnh viện.
Trải qua một quãng đường dài dằng dặc, họ lại trở về nơi như được khắc tên “giữa hạ”. Bóng tối ẩm thấp dần tan biến, mặt trời hun lửa giữa trời trong veo, bao tia nắng rực lửa đổ xuống khiến người ta bắt đầu lơ mơ buồn ngủ. Ánh sáng lướt qua mí mắt, trong tầm nhìn mờ nhạt thấp thoáng màu xanh non của cây cối, cùng tiếng ve râm ran ồn ã.
Về đến nhà, Lục Gia Lạc buồn ngủ đến mức chẳng còn sức leo nổi cầu thang. Thế là cô ngồi phịch xuống một bậc, ngẩng đầu nhìn anh: “Anh không buồn ngủ à?”
Cả người Edwin toát ra sức sống dồi dào của tuổi trẻ, đôi mắt anh vẫn trong trẻo như thường. Anh đáp: “Cũng bình thường thôi mà.”
Anh kéo cô đang ngồi lười trên cầu thang dậy, ôm cô rồi hôn lên má cô: “Em mau lên lầu ngủ đi.”
Cô gật đầu, nhấc chân bước lên trên.
Edwin xoay người định xuống lầu. Nhưng sau đó anh bỗng khựng lại, ánh mắt nhìn thẳng về một hướng: “Lục Gia Lạc…”
“Hả?” Cô quay đầu thì thấy ngay nhóc mập Lục Chính Quân đang ngơ ngác đứng đó.
Edwin bình tĩnh nói tiếp: “Qua đây diệt khẩu.”