Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ
Bạn Trai Đương Nhiệm
Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lời tiên đoán vô tình của Hứa Mạn, chẳng ngờ lại ứng nghiệm ngay với Lục Gia Lạc. Trời bắt đầu đổ mưa.
Cơn mưa bất ngờ ập đến, dập tắt cái nóng hầm hập trên con đường đá sỏi. Chú Cả vừa nhận được thông báo thay đổi thời tiết ba phút trước, liền vội vàng cất máy ảnh và gọi những người đang câu cá bên bờ sông nhanh chóng rời đi.
Mưa đập vào lá cây lộp bộp, tiếng rào rào át cả tiếng chim trong rừng, tiếng ve ngân vang cũng biến mất tăm. Mũi ủng đi mưa của Lục Gia Lạc chạm vào mép tảng đá tròn nhẵn, nhìn dòng nước chảy xiết phía dưới, cô hơi sợ nên không dám bước qua.
Chú Cả dẫn Lục Chính Quân đi trước. Edwin đưa cánh tay đeo băng bảo hộ thể thao về phía Lục Gia Lạc, nhưng rồi lại lướt qua tay cô, vòng ngang eo ôm lấy cô.
Lục Gia Lạc theo phản xạ mượn sức anh để bước qua những tảng đá.
Cô quay đầu lại, “Để em giúp anh…”
Edwin kéo bộ đồ câu của cô lên, khoác qua vai mình và đáp, “Không sao, em cứ đi trước đi.”
Lục Gia Lạc nhanh chân bước lên bờ, thỉnh thoảng vẫn ngoảnh lại nhìn chàng trai phía sau. Vì vậy cô không chú ý, vấp phải hòn sỏi cắm trong đất, hét lên rồi ngã nhào xuống bùn. Những người đi trước đều quay đầu lại. Chú Cả giật mình, buông nhóc mập đang cười khúc khích ra, vội chạy tới định đỡ cô. Nhưng có người đã nhanh hơn chú một bước, nắm cánh tay cô từ phía sau kéo cô đứng dậy.
Lục Gia Lạc lồm cồm đứng dậy khỏi mặt đất lầy lội, liếc nhìn đã thấy Edwin vừa đỡ mình dậy đang mỉm cười nhàn nhạt. Cô rút tay ra, phủi bùn đất trên tay áo và quần áo, cúi đầu bước đi.
Mái tóc ướt sũng bết thành từng lọn, vừa bước vào cửa nhà là cô đã hắt hơi một cái.
Khi tắm, lòng bàn tay trầy xước sau cú ngã chạm vào nước, đau đến mức cô phải nghiến răng hít hà.
Tắt vòi hoa sen, tiếng mưa vẫn giòn tan đập lên kính cửa sổ. Ngoài trời mưa chưa dứt, trong phòng tắm tích tụ lớp hơi ẩm khác hẳn mọi khi, hệt như cỏ dại đang mọc đầy trong không khí vậy. Lục Gia Lạc bước ra khỏi phòng tắm, dùng mũi chân chỉnh lại tấm thảm trải sàn cho ngay ngắn. Cô vẫn chưa hay biết rằng, vì giữ đúng nguyên tắc trung thực là nền móng, Hứa Mạn lại gửi thêm một tin nhắn nữa: Mạc Nhiên cũng ở đây.
Vừa bước vào phòng mình, Lục Gia Lạc đã thấy Edwin, người còn chưa đến lượt đi tắm, đang vắt khăn tắm trên vai, khoanh tay đứng nhìn màn hình điện thoại đặt trên bàn cô.
Giữa họ, kiểu ngạc nhiên như “Sao anh lại ở đây?” đã sớm không còn tồn tại. Lục Gia Lạc đang lau tóc bỗng khựng lại, tiện tay ném máy sấy lên giường rồi nghi hoặc hỏi: “Anh đang xem gì vậy?”
Edwin quay đầu nhìn cô, rồi cố ý dời mắt đi hệt đứa trẻ bị bắt quả tang làm điều sai trái. Anh đưa tay sờ mũi, nói: “… Em có tin nhắn mới đấy.”
Nhưng ngay sau đó, anh lại ngẩng lên nhìn cô: “Em không sao chứ?”
Giờ mới nhớ ra quan tâm cô à? Thế nãy anh làm gì, lại còn hùa theo nhóc mập mà cười nhạo cô nữa chứ. Lục Gia Lạc vừa tủi thân vừa tức giận, chìa lòng bàn tay bị thương ra. Tuy đã rửa sạch bùn đất, nhưng nhìn vẫn còn mấy vệt nhỏ.
Đúng lúc ấy, hai người chợt nghe thấy tiếng người khác: “Ơ?”
Hai người đồng loạt quay đầu nhìn ra cửa, hóa ra là tiếng của chú Cả.
Sự kinh ngạc của chú Cả chính là câu hỏi mà Lục Gia Lạc đã bỏ qua: Vì sao Edwin lại xuất hiện trong phòng cô?
Edwin phản ứng nhanh nhất, anh bình tĩnh và tự nhiên bước ra khỏi phòng, vừa khép cửa lại vừa giải thích: “… Con mang thuốc cảm cho Gia Lạc.”
Lúc này Lục Gia Lạc mới để ý giọng anh hơi nghèn nghẹt, chắc cũng bị cảm giống cô rồi. Nhưng nghe lời anh nói, cô lại bất giác nhìn xuống mặt bàn. Trên bàn có một cốc thuốc cảm pha sẵn, phần chưa bị nước thuốc màu nâu phủ kín thì hơi nước bốc lên dày đặc.
Nhân lúc Edwin đang tắm, Lục Gia Lạc cúi người nhìn xuống cầu thang. Thấy mọi thứ yên ổn, cô liền lẻn vào phòng anh rồi tìm ra chiếc chìa khóa anh giấu trong ngăn kéo bàn học.
Edwin từ phòng tắm trở lại phòng ngủ thì phát hiện cửa phòng khép hờ, và ngăn kéo bị kéo ra chính là manh mối.
Trong tầng hầm thuộc về anh, dưới đáy bể bơi đã khô cạn. Cô mặc áo thun xám chất modal và quần short trắng, nằm trên chiếc ghế tựa của anh, nhét tai nghe nghe nhạc, lật giở một cuốn sách trộm được từ phòng anh.
Bể bơi trống trải, chỉ cần bước lại gần là đã có thể nghe thấy tiếng nhạc lọt từ tai nghe. Lục Gia Lạc tháo một bên tai nghe, liếc nhìn anh từ trên xuống dưới: “Không mang gì ăn à?”
“Có…” Edwin “biến ra” hai miếng băng cá nhân rồi nắm lấy cổ tay cô.
Lần này Lục Gia Lạc dễ dàng vùng ra, gạt tay anh: “Không cần đâu, dán vào em khó chịu lắm, để vết thương thoáng khí sẽ mau lành hơn.”
Lục Gia Lạc định tiếp tục đọc sách, nhưng lại thấy Edwin ngồi xuống bên cạnh chỗ cô gác chân. Cô đang chiếm “lãnh địa” của anh, thế là ngẫm nghĩ chốc lát rồi nói: “Hay là… anh nằm lên em đi.”
Edwin bật cười rồi rất dứt khoát ngả người nằm xuống, nhưng anh chỉ đè lên nửa thân cô, còn một chân vẫn vắt xuống đất.
Trong cuốn sách ấy viết rằng, ngoài chứng sợ hoàng hôn thì rất nhiều người còn mắc một thứ bệnh hoài niệm. Họ cho rằng mọi điều trong quá khứ đều đẹp đẽ, từ chai nước ngọt thời thơ ấu đến món đồ chơi, thậm chí cả lớp bụi phủ trên cuốn nhật ký cũng trở nên mỹ lệ.
Lục Gia Lạc chậm rãi lẩm bẩm một mình: “Em biết trong ký ức của anh, em chắc chắn rất nổi bật. Đã dễ dàng để anh có được người trong mộng như vậy, thế nên dù sau này có cãi nhau thì anh cũng không được ghét em đâu đấy.”
Đối với nửa câu đầu của cô, Edwin giữ thái độ không tỏ ý kiến.
Nổi bật sao? Có lẽ vậy.
Giống như khi cô từng ngồi bên khung cửa sổ tràn đầy ánh nắng, trên chiếc ghế sô pha đơn, lật giở cuốn tiểu thuyết ngôn tình năm tệ một quyển mua ở sạp ven đường. Ấy là gương mặt gần với mùa hè nhất, tóc mái trước trán che khuất lông mày, ánh sáng mờ nhòe thành hình tam giác trên sống mũi, mí mắt và gò má cô. Con người vẫn có hình hài, nhưng lại khiến người ta lầm tưởng cô là trong suốt.
Chỉ còn lại tiếng lật sách.
Edwin chẳng hề che giấu vẻ khó xử trên mặt: “Nhưng mà bây giờ anh vẫn còn hơi ghét em đấy.”
Tai nghe và cuốn sách cùng rơi xuống đất, Lục Gia Lạc ra sức đẩy anh ra, còn dùng chân đạp anh. Edwin thuận thế lật người, chống tay ở phía trên thân cô. Tựa như một trò chơi đầy gợi cảm, lớp vải xanh hải quân của anh gần như chạm vào chất cotton modal trên người cô.
Lục Gia Lạc túm lấy cổ áo anh, nhìn vào đôi mắt như cười như không ấy mà nói: “Giết anh đó…”
Nhưng giọng điệu cô bộc lộ thực sự lại là kiểu: thích anh.
Edwin khẽ thổi lọn tóc vướng trên cằm cô, rồi hạ thấp vai xuống và hôn cô. Lòng bàn tay anh ấm hơn cả căn phòng đang bật điều hòa, anh cảm nhận nhiệt độ làn da cô. Hơi thở nóng rực của chàng trai vấn vương ngay chiếc cổ thon nhỏ của Lục Gia Lạc.
Nhịp thở gấp gáp hòa cùng cơn mưa mùa hè xối xả loáng thoáng vang bên tai. Lục Gia Lạc nhìn lên trần nhà cao cao, “… Khóa cửa chưa?”
“Khóa rồi.”
Chút lý trí còn sót lại khiến cô hỏi thêm một câu then chốt: “Có mang không?”
Lần này hỏi, song không phải đồ ăn vặt.
“… Không mang.” Đôi môi mỏng của Edwin gần như mím thành một đường thẳng. Anh rút tay ra khỏi dưới vạt áo cô, vùi đầu vào cổ cô.
Lục Gia Lạc kéo lại vạt áo mình, xoa đầu anh: “Nhịn đi, ngoan.”
Edwin kéo tay cô lên, trong giọng nói xen lẫn chút bực bội vì đổi ý: “Em đứng lên đi!”
Cô cười hả hê, ngoan ngoãn đứng dậy. Đợi khi anh nằm xuống “lãnh địa” của mình, cô liền nằm đè lên người anh. Thế là đến lượt Edwin vuốt tóc cô, hỏi: “Ngày mai em có đi bệnh viện không?”
Lục Gia Lạc “ừ” một tiếng: “Sáng mai.”
Trên đỉnh đầu không có tiếng đáp lại nữa.
“Anh…” Cô ngẩng mặt nhìn anh, hỏi: “Đi cùng em không?”
Edwin gật đầu, “Được.”
Lục Gia Lạc hơi ngượng ngùng, cô vốn không có ý định yêu cầu anh đi cùng, bởi vì Mạc Nhiên cũng ở đó.
Bầu trời sáng hôm sau phủ một lớp xám mờ, e là lại sắp mưa. Xe của chú Cả đỗ trước cổng sân, chú bấm hai tiếng còi giục giã.
Theo lối suy nghĩ của Amy, khi Lục Gia Lạc nói đó là người bạn cùng đi lễ hội âm nhạc, mà Edwin cũng quen, thì quả nhiên thím liền bảo con trai mình đi theo giúp đỡ.
Họ dậy sớm đi xe nên vẫn còn khá ngái ngủ, phong cảnh ngoài cửa sổ nối dài bất tận, lúc xe chạy ra khỏi vùng rừng núi thì bầu trời dần dần sáng trong hơn. Chiếc xe không dừng giữa chừng, đưa họ thẳng đến cổng chính bệnh viện.
Bước vào phòng bệnh trắng toát, Hứa Mạn đứng dậy khỏi ghế, làm động tác “suỵt” ra hiệu im lặng rồi đưa mắt ra dấu về phía bệnh nhân đang ngủ say trên giường. Lục Gia Lạc che miệng lại, thấy bụng mình đói cồn cào. Cô quay sang định nói gì đó với Edwin đang vươn vai, thì tiếng mở kéo cửa khiến tất cả đồng loạt nhìn sang. Mạc Nhiên từ ngoài bước vào. Nhìn thấy mấy người trong phòng bệnh, anh ta cũng hơi sững lại chốc lát. Nhưng ánh mắt anh ta phần nhiều dừng ở thiếu niên duy nhất có gương mặt xa lạ, thân hình cao gầy, đội mũ lưỡi trai trắng và mặc áo thun trắng.
Lục Gia Lạc căng thẳng ngoảnh sang Hứa Mạn, dùng ánh mắt hỏi: Làm sao đây?!
Hứa Mạn đáp lại bằng ánh mắt: Cậu hỏi tớ thì tớ hỏi ai?
Lục Gia Lạc quay lại, cố tỏ ra bình tĩnh rồi nhỏ giọng giới thiệu: “Đây là Mạc Nhiên…” Sau đó cô chỉ sang chàng trai bên cạnh: “Edwin.”
Mạc Nhiên tỏ vẻ đã hiểu tình hình: “Em họ à.”
Edwin vừa mới vươn vai, cánh tay vốn đặt sau gáy bỗng hạ xuống rồi khoác lên vai cô. Anh nở nụ cười chẳng thể bắt bẻ và đáp lời: “Bạn trai, đương nhiệm.”
Mạc Nhiên liếc mắt sang bên cạnh, nghĩ ngợi chốc lát rồi ngẩng lên hỏi anh: “Chơi game đẩy trụ không?”
Edwin thoáng chần chừ, rồi thành thật trả lời: “Có.”
“Rank gì?”
“Bạch kim.”
Mạc Nhiên khẽ cười như khá đắc ý: “Tôi Vương giả.”
Bị điên à? Lục Gia Lạc ngơ ngác chẳng hiểu gì.
Không ngờ Edwin hiếm khi lại nghiêm túc đến thế: “Tôi không thường xuyên chơi game này.”
“Tôi có nói tôi chơi quên ăn quên ngủ đâu.”
Vừa nói, Mạc Nhiên vừa đặt hộp cơm mang theo lên tủ đầu giường rồi nói với Lục Gia Lạc: “Không biết em họ cậu cũng đến. Trong đó có phần cơm chiên hải sản, tớ mang cho cậu đấy.”
Hứa Mạn thấy tình hình không ổn, hạ giọng thì thào: “Tớ phải đi đây!”
Mạc Nhiên như vừa nhận được tín hiệu, anh ta nhìn Hứa Mạn rồi đoán ý: “Hay là… tớ tiễn cậu nhé?”
Hứa Mạn xách túi vòng qua cuối giường bệnh. Khi sắp đi ngang Lục Gia Lạc, cô bạn còn nhỏ giọng dặn dò: “Tối đến giờ cơm tớ sẽ quay lại. Trưa nay phiền hai cậu nhé, có việc thì bấm chuông đầu giường.”
Mạc Nhiên bị đẩy ra tận hành lang khu nội trú, còn chưa kịp chào họ một câu. Hứa Mạn buông tay anh ta ra, mở to đôi mắt thanh tú, cuối cùng mới có thể nói với âm lượng bình thường: “Cậu khiêu khích đấy à? Còn cơm chiên hải sản nữa…”
Mạc Nhiên thấy mình oan uổng lắm: “Tớ không biết em họ cậu ấy ở đó thật mà. Giờ cũng đã đến giờ cơm trưa, tớ tốt bụng chứ có sao đâu.”
“Với lại, nếu tớ muốn khiêu khích thì cần gì phải thế này? Tớ tập Taekwondo cho phí à.”
Hứa Mạn liếc Mạc Nhiên, đáp cho có lệ: “Thất kính, thất kính rồi.”