Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ
Mùa Hè Sẽ Quay Trở Lại
Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khoảng chín, mười giờ sáng, nhóc mập Lục Chính Quân bưng một chậu thức ăn chó lớn ra ngoài. Chưa đi xa khỏi cửa nhà quá năm mươi mét, nhóc đã tìm đến căn “nhà nhỏ xinh” do mình và chú Cả cùng dựng. Song lần này nhóc lại chẳng thấy chủ nhà đâu, chỉ thấy mỗi con chó nhà lúc nào cũng đi ăn chực hết nhà này đến nhà nọ.
Nhóc mập ngơ ngác nhìn quanh, rồi chợt phát hiện mấy giọt máu tươi trên con đường bê tông trước ổ chó. Nhóc ngồi xổm xuống sờ thử, màu máu chưa khô dính lên đầu ngón tay.
Nhóc đờ đẫn nhìn chằm chằm vào ngón tay mình, một giây, hai giây…
Cây chanh vàng óng trong vườn lay động theo làn gió, rồi bỗng có tiếng thét xé toạc bầu trời xanh.
Lục Gia Lạc đang bước xuống cầu thang thì bị tiếng thét ngoài nhà dọa cô giật mình, phải vịn vào tay vịn. Điện thoại tuột khỏi tay nhưng may mà cô kịp chụp lấy. Trái tim Lục Gia Lạc hẫng một nhịp, song chẳng phải bởi cô sợ điện thoại rơi hỏng, mà vì cuộc gọi này là của Hứa Hiểu Huệ, lỡ tay cúp máy thì phiền toái lắm.
Vừa đưa điện thoại lên tai là Lục Gia Lạc đã nghe thấy giọng bà Hứa gần như quát lên, “Chuyện này xảy ra từ khi nào!”
Nguyên do là Hứa Hiểu Huệ gọi điện nói sẽ đón cô về nhà sớm hơn hai ngày, bố cô muốn dẫn cô đi ăn tiệc, còn đặc biệt nhấn mạnh có một thanh niên cũng sẽ tham dự. Ý gì thì quá rõ rồi, hai ông bà muốn giới thiệu đối tượng cho cô ấy mà.
Vậy nên Lục Gia Lạc đành thú nhận mình đã có bạn trai.
Cô đáp, “Chắc là trước kỳ nghỉ hè…”
Bà Hứa hỏi, “Bạn cùng trường con à?”
“… Không phải ạ.” Lục Gia Lạc thấy mình như có rất nhiều điều muốn nói, song lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
Nghe thấy bà Hứa ở đầu dây bên kia hít sâu một hơi như đang ấp ủ điều gì đó, thế là Lục Gia Lạc vội nói trước, “Khi nào rảnh con sẽ dẫn anh ấy về nhà để nói chuyện với hai người nhé.”
Lục Gia Lạc chẳng dám thốt ra mấy chữ “Edwin”, bởi cô sợ nói ra rồi khéo chiều nay bánh xe ô tô của mẹ cô nghiền nát cả đám sỏi ngoài con đường trước biệt thự mất.
“Lục Gia Lạc…” Hứa Hiểu Huệ nghiêm giọng nhắc nhở, “Mẹ đặt niềm tin vào gu chọn người của con đấy. Nhưng mà nói trước, nếu con dám kiếm về cho mẹ một thằng đầu đường xó chợ, thì con sẽ biết thế nào là ‘hối hận không kịp nữa’…”
Lục Gia Lạc vừa nói chuyện điện thoại vừa đi vào phòng khách nhỏ, cái “thằng đầu đường xó chợ” kia đang ngồi lười biếng, cúi đầu chăm chú xem phim trên iPad ở sô pha. Ánh nắng trong veo rải xuống, phủ lên cả mái tóc và gương mặt anh.
Cô ngồi xuống sô pha, kéo một cánh tay của Edwin vòng qua đầu mình, đặt lên vai. Rồi ngay sau đó, nhóc mập vừa gào vừa chạy vào nhà.
Lục Gia Lạc nhân cơ hội nói, “Mẹ, Lục Chính Quân ở phía sau cứ gào ầm ầm, con qua xem xảy ra chuyện gì đã.”
Bà Hứa ở đầu dây bên kia quát lên, “Nó thì có chuyện gì! Có rơi từ trên lầu xuống cũng đã có thịt đỡ rồi!”
Lục Gia Lạc phải cố gắng chịu đựng thì cuối cùng mới kết thúc được cuộc gọi với bà Hứa.
Edwin bỗng lên tiếng: “Giọng của bác gái đúng là…”
Cô ngẩng mặt lên, “Anh có ý kiến gì à?”
Anh không đổi tông giọng, vẫn tiếp tục nói: “Vang dội thật, nghe là biết sống lâu trăm tuổi.”
Rõ ràng nhóc mập chỉ là cái cớ, chẳng ai buồn để ý đến nhóc hết, cả hai tập trung xem phim say sưa. Edwin vô thức gập cánh tay lại, vò tai Lục Gia Lạc. Cô đẩy ra hai lần rồi cũng mặc kệ anh nghịch.
Dẫu Lục Chính Quân luôn giữ vững hình tượng “nhóc quậy phá” của mình, nhưng nhóc lại dành cho những động vật nhỏ sự hứng thú và lòng tốt vô cùng lớn.
Trên bàn ăn, chú Cả nghe tin Đại Hoàng mất tích thì cố ý trợn tròn mắt, tỏ vẻ kinh hãi: “Thấy có máu à? Có khi nào đã bị làm thịt chó rồi không.”
Bữa trưa hôm nay là lần đầu tiên Lục Chính Quân ăn xong mà không gắp thêm vài đũa vét sạch bát, nhóc cũng chẳng sợ nghẹn, cứ thế chạy thẳng ra ngoài.
Dưới cái nắng gay gắt, nhóc đứng chờ nửa tiếng đồng hồ mà vẫn không thấy bóng dáng Đại Hoàng đâu.
Với niềm tin “sống phải thấy chó, chết phải thấy xương”, nhóc mập khẩn cấp thành lập một đội tìm kiếm Đại Hoàng mất tích. Thành viên đội gồm có: chị họ của nhóc, Lục Gia Lạc; người từng là anh nhóc nhưng nay lại là bạn trai của chị họ, Edwin; kẻ ăn chực kỳ cựu số một, Doãn Húc; và thành viên mới gia nhập hội ăn chực, Tần Úc Manh.
Họ ngồi quây quanh bàn trà.
Lục Gia Lạc vừa buộc tóc đuôi ngựa cho mình vừa nói, “Chú Cả trêu em thôi, ai lại đi ăn lẩu chó giữa hè.” Với lại gần như cả xóm biết Đại Hoàng từ bé đến giờ, ai mà nỡ ăn nó chứ.
Nhóc mập kích động nói, “Vậy chị giải thích mấy giọt máu dưới đất thế nào! Máu đó…”
Lục Gia Lạc không giải thích được nên đành ngậm miệng, chỉ biết kéo chặt mái tóc đuôi ngựa. Rồi nhóc mập đột nhiên quay sang hỏi Tần Úc Manh: “Hôm nay chị làm gì? Có thấy Đại Hoàng không!”
Tần Úc Manh ngơ ra, “Hả? Chị… chị cũng chẳng nhớ sáng nay dậy lúc mấy giờ nữa, vì sắp khai giảng rồi, hôm nay thời tiết đẹp mà. Chị muốn dọn dẹp lại quần áo nên ở nhà sắp xếp đồ, trưa thì qua đây ăn cơm, chị không thấy Đại Hoàng.”
Nghe cô chị luyên thuyên một tràng chẳng có ích gì, nhóc mập lập tức quăng ánh mắt sang Doãn Húc.
Doãn Húc nói ngay, “Hôm nay anh trông tiệm mà, xa thế này sao anh thấy nó được?”
Trong lúc nhóc mập điều tra vụ mất tích của Đại Hoàng, thì Lục Gia Lạc ở bên cạnh lại đang lén thì thầm với Edwin. Sáng nay cô nói với bà Hứa là khi nào rảnh sẽ dẫn bạn trai về nhà, rồi còn bổ sung một câu nhắc nhở: “Không cần câu nệ đâu ạ, người trong nhà hết ấy mà.”
Thế nên cô hoàn toàn có thể tưởng tượng được cảnh Hứa Hiểu Huệ khi gặp Edwin sẽ ngửa mặt đấm ngực than khóc: “Phòng đông phòng tây, cuối cùng lại không phòng được người nhà!”
Lục Gia Lạc nói, “Mẹ em tin tưởng lắm, mẹ nghĩ em phải tìm một sếp tổng bá đạo có tài sản trăm tỷ mới xứng…”
Rồi cô bỗng ngừng lại, nghiêm túc nhìn anh: “Anh cười cái gì?”
Edwin tức khắc ghìm lại biểu cảm và khẽ lắc đầu.
Lục Gia Lạc bình tĩnh nói, “Anh cảm thấy em không có khả năng đó à? Thế chia tay đi, để em chứng minh cho anh xem.”
“Có chứ có chứ.” Edwin vội vàng đáp, “Nhìn là biết em dư sức làm được.”
Hai người nói chuyện làm nhóc mập sốt hết cả ruột, nhóc vỗ lên cái đùi chắc nịch của mình: “Không được lơ là! Tóm lại anh chị có tìm Đại Hoàng nữa không!”
Kế hoạch tìm Đại Hoàng cuối cùng cũng được triển khai. Doãn Húc lái xe máy điện chạy vòng quanh khu vực, còn họ thì đi dọc theo các cửa tiệm để hỏi từng nhà một.
Nắng vàng tỏa khắp nơi, bầu trời trong vắt, núi xanh trập trùng. Vừa nóng vừa mệt, họ đi đến tận cùng chốn đông vui, sát bên là con đường quốc lộ dành cho xe đường dài. Điện thoại trong tay Lục Gia Lạc rung lên, hóa ra là thím Amy ở nhà gọi tới.
Khi màn hình hiện cuộc gọi đã kết thúc, cô thông báo với mọi người: “Thím Amy bảo sáng nay nhà cách hai nhà bên cạnh mua con gà mới làm thịt ở chợ về, hình như túi bóng bị rách, vết máu trên đất không phải của Đại Hoàng…”
Doãn Húc tiếp lời, “Mà là của con gà.”
Thế là cả nhóm cố nhịn cười đến khổ sở, có mỗi nhóc mập nắm đúng vấn đề chính: “Thế Đại Hoàng về chưa?”
Lục Gia Lạc hơi khựng lại rồi lắc đầu, “Chưa.”
Nhóc mập cau mày, đổi hướng bước đi, nói chắc nịch: “Chắc chắn Đại Hoàng chạy ra đập nước chơi rồi, gặp nguy hiểm là cái chắc!”
Cả đám nhìn nhau không nói nên lời, cuối cùng đành đi theo nhóc.
Con đường lên đập nước hơi khó đi, Doãn Húc bèn khóa xe máy ở xưởng sửa xe gần đó. Sau khi đi bộ một đoạn đường không quá xa và sắp đến gần đập nước, thì họ tìm được một nhà máy vắng vẻ khá ít người qua lại.
Lục Gia Lạc vô tình nhìn thấy, thế là cô liền đập vào cánh tay Edwin, vừa chỉ về phía nhà máy đối diện vừa kinh ngạc reo lên: “Kìa! Kìa! Ở đó!”
Công nhận trực giác của nhóc mập đúng thật, mà có lẽ nên nói là nhóc quá hiểu Đại Hoàng mới đúng. Đại Hoàng bị lưới thép của nhà máy chắn lại, cũng chẳng biết sao nó chui được vào nữa. Vừa thấy cả nhóm là nó đã vẫy đuôi mừng rối rít, hai chân trước bám lên hàng rào lưới, ngẩng cổ sủa, thỉnh thoảng còn xen lẫn vài tiếng ư ử, thè lưỡi thở hổn hển đầy phấn khích.
Doãn Húc nhìn quanh một lượt, rồi chỉ về một hướng và phân tích: “Chắc là nó ham chơi chạy lên đống đá, sơ ý ngã xuống nên không trèo ra được.”
Edwin chạy qua đó theo đường Doãn Húc chỉ, thân hình nhanh nhẹn leo lên những tảng đá. Lục Gia Lạc nhìn mà lo, thế là vội nhắc anh: “Cẩn thận đấy!”
Edwin trèo qua hàng rào lưới thép, nhảy xuống vững vàng. Đại Hoàng mừng quýnh chạy vòng quanh anh không ngớt.
Mặt trời đã chuyển hướng, rồi dần dần lặn xuống. Nhóc mập và chú chó Đại Hoàng chạy tung tăng phía trước, cả nhóm đi trên đoạn dốc cuối cùng trở về nhà.
Thấy dáng vẻ Doãn Húc và Tần Úc Manh đang bàn luận gì đó, Lục Gia Lạc chợt cất lời: “Anh còn nhớ không…”
Trong ánh chiều tà, ánh mắt Edwin khi quay sang nhìn cô dịu dàng lạ thường.
“Em từng nói với anh là em khá thích Stephen Hawking.”
Anh chợt nhớ ra rồi gật đầu.
Lục Gia Lạc nhìn anh, “Anh biết mà, ông ấy có hai cuộc hôn nhân. Cuối cùng, ông ấy vẫn ở bên người vợ đầu tiên.”
Edwin hiểu lờ mờ, “À.”
Đúng lúc ấy ở đằng xa bỗng có tiếng động. Âm thanh ấy xuyên qua không khí vút lên cao rồi nổ lách tách rực rỡ.
Chạng vạng ngày hè, dưới bầu trời nửa tím nửa xanh, những chùm pháo hoa được bắn lên từ một mái nhà nào đó tựa như nghi thức tiễn biệt mùa hè sắp qua. Vậy là họ không hẹn mà cùng dừng bước, quay đầu ngước nhìn lên.
“Rồi sao?” Edwin chỉ nhìn pháo hoa một cái rồi hỏi cô.
Sự chú ý của Lục Gia Lạc lại bị anh kéo về.
Anh hỏi, “Em muốn nói gì?”
Cả đời này, con người không thể chỉ yêu một người. Câu nói ấy của Mạc Nhiên vẫn luôn khiến cô canh cánh trong lòng. Lục Gia Lạc cụp mắt xuống, làn gió nhẹ nhàng thổi bay những sợi tóc lòa xòa trên gương mặt sau một ngày chạy ngược chạy xuôi: “Cho nên em muốn nói, giữa chừng có xảy ra thay đổi gì thì em cũng mặc kệ.”
Cô như đã hạ quyết tâm, ngước mắt lên nhìn thẳng vào Edwin.
“Chỉ cần người cuối cùng là anh, thế là đủ rồi.”
Dù có vòng vèo thế nào cũng không sao, chỉ cần đến cuối cùng vẫn cùng một đích đến là được.
Edwin như đã hiểu, nở nụ cười rạng rỡ: “Anh cất kỹ bản hợp đồng rồi.”
Lục Gia Lạc thoáng khựng lại. Cô rất muốn ôm anh, và cũng làm thế.
Doãn Húc chẳng hiểu ý tứ, gào to phá tan bầu không khí: “Ê ê ê, về ăn cơm thôi…”
Cỏ cây rậm rạp xào xạc trong gió. Lúc sắp đi ngang qua mấy chậu hoa to trước cửa nhà hàng xóm, họ thấy Amy và chú Cả đang chờ mình.
Thoáng chốc mà mùa hè này đã sắp kết thúc, rồi chẳng bao lâu nữa người ấy sẽ cách cô cả một đại dương rộng lớn.
Nhưng cũng như bạn biết đấy, dẫu có xa xôi đến mấy đi chăng nữa, thì mùa hè nhất định sẽ trở lại.
HẾT PHẦN TRUYỆN CHÍNH