Một tai nạn thảm khốc đã cướp đi sinh mạng của Dung Ngộ và đứa con trai tám tuổi của cô. Tỉnh dậy, thời gian đã trôi qua bảy mươi năm. Cô, một người mẹ trẻ trung, nay lại là bà cố của một gia tộc. Đứa con trai bé bỏng ngày nào đã biến thành một ông lão tóc bạc phơ, sắp "xuống lỗ", và kèm theo đó là một bầy chắt chít khiến cô đau đầu muốn nổ tung.
Gia tộc tưởng chừng danh giá, nhưng thực chất đã mục ruỗng từ bên trong:
* Đại thiếu gia – một tổng tài danh giá nhưng đầu óc lại có vẻ không bình thường, chuyên gây họa.
* Nhị thiếu gia – vướng vào lưới tình với phụ nữ đã có chồng, thân bại danh liệt, tiếng xấu đồn xa.
* Tam tiểu thư – bị lợi dụng như một "bịch máu di động", sắp bị bóc lột đến tận xương tủy.
* Tứ thiếu gia – ngông cuồng, ngang ngược, không coi ai ra gì.
* Ngũ thiếu gia – nổi danh là côn đồ, học dốt, chuyên gây rối.
Giữa lúc Dung Ngộ còn chưa kịp tiêu hóa hết cú sốc xuyên không và gia cảnh thảm hại này, cô đã bị Ngũ thiếu gia – cái tên côn đồ ngông nghênh nhất – dồn vào chân tường, ánh mắt trêu ngươi: "Nghe nói cô có ý với tôi?"
Chưa kịp phản ứng, một bàn tay "sấm sét" từ đâu giáng xuống, kèm theo tiếng quát đầy phẫn nộ của "đứa con trai" tám mươi tuổi ngày nào: "Nghiệt súc! Quỳ xuống ngay! Đây là BÀ CỐ của mày đấy! Loạn luân nghịch đạo! Cút về chịu chết đi!"
Một bà cố 18 tuổi, liệu có thể chấn chỉnh lại cái gia tộc đã mục ruỗng này và đòi lại vinh quang đã mất?
Truyện Đề Cử






