Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ
Tái Sinh Trở Lại
Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dung Ngộ đã chết.
Cô đưa cậu con trai tám tuổi đi ăn mừng sinh nhật, đúng lúc đó, một chiếc xe lao tới như điên cuồng. Cô chỉ kịp đẩy con trai sang bên, bản thân thì bị đâm văng lên không trung.
Khi mở mắt, cô lại thấy mình đứng giữa một buổi tiệc sang trọng.
Đèn chùm pha lê rực rỡ, đàn ông mặc vest, phụ nữ lộng lẫy quý phái… Mọi thứ xung quanh đều xa lạ. Cả cảm giác ở tay chân cũng chẳng quen thuộc — đây không còn là cơ thể của cô nữa!
Xung quanh, rất nhiều ánh mắt đổ dồn về phía cô.
“Đây chính là đại tiểu thư nhà họ Dung à?”
“Là con gái Dung tổng với người vợ trước, sống ở nông thôn mười tám năm, hai tháng trước mới được đón về Hải Thành…”
Dung Ngộ cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung, từng luồng ký ức ào ạt tràn vào tâm trí.
…Cô đã xuyên không! Từ thời kỳ đầu lập quốc của Hoa Hạ, nhảy vọt đến bảy mươi năm sau!
Linh hồn cô nhập vào thân xác một nữ sinh trung học mười tám tuổi.
Cô không còn là giáo sư Dung nữa.
Mà là đại tiểu thư nhà họ Dung, lớn lên cùng mẹ, hai tháng trước mẹ mất, cô mới được đón về sống chung với cha.
“Chị ơi, thì ra chị ở đây.”
Dung Ngộ ngẩng đầu. Người vừa gọi là em gái cùng cha khác mẹ của thân xác này — Dung Nhược Dao.
Từ khi về nhà họ Dung, nguyên chủ bị Dung Nhược Dao âm thầm ức hiếp, lại thêm sự khắc nghiệt của mẹ kế, sự lạnh nhạt của cha, cùng bạn bè khinh miệt… Chỉ trong hai tháng đã rơi vào trầm cảm nặng nề.
Dung Nhược Dao bước tới, giọng nói ngọt ngào đến rợn người: “Chị à, thì ra chị cũng biết uống rượu vang. Nhưng… cách cầm ly của chị sai rồi.”
Dung Ngộ khẽ lắc nhẹ ly rượu trong tay, mỉm cười: “Thế à?”
“Đúng vậy đó.” Dung Nhược Dao giả vờ quan tâm, “Nhiệt độ lý tưởng để thưởng thức rượu vang không quá 18 độ. Tay chạm vào thân ly sẽ làm thay đổi hương vị. Chị để em chỉ cách cầm đúng nhé…”
Cô ta chưa kịp dứt lời.
Dung Ngộ bất ngờ vung tay, hất nguyên ly rượu đỏ vào mặt Dung Nhược Dao.
Chất rượu sẫm màu chảy dọc theo lớp trang điểm tinh xảo, thấm ướt cả chiếc váy dạ hội đắt tiền.
Dung Nhược Dao đứng sững, không thể tin nổi: “Chị… chị điên rồi hả?!”
Dung Ngộ đặt nhẹ chiếc ly trống xuống, thong thả hỏi: “Giờ thì hương vị có thay đổi không?”
Xung quanh, mọi người há hốc kinh ngạc.
“Trời ơi, quá thất lễ!”
“Không chút giáo dưỡng nào! Dung tổng sao lại có đứa con gái như thế!”
Dung Ngộ liếc nhìn xung quanh, ánh mắt sắc như dao: “Các người tự nhận có giáo dục, lại trốn trong góc mà buôn chuyện, chỉ trỏ tôi. Vậy thì đó là lễ độ sao?”
Cả đám người im bặt.
Dung Nhược Dao xấu hổ đến mức che mặt, khóc thét rồi bỏ chạy.
Lúc này, Dung Ngộ mới có dịp tiêu hóa ký ức. Cô lấy điện thoại trong túi, dựa theo trí nhớ của nguyên chủ, nhanh chóng học cách xem tin tức.
Bảy mươi năm chỉ trong nháy mắt.
Những năm tháng nhục nhã của Hoa Hạ đã trở thành quá khứ. Đất nước vĩ đại nay đã sừng sững trên đỉnh cao thế giới…
Đang mải lướt điện thoại.
Phòng tiệc bỗng xôn xao.
Một bóng người cao lớn bước vào, ngược ánh sáng. Anh mặc vest đen được cắt may tinh tế, vai rộng, eo thon, từng cử chỉ đều toát lên vẻ quý tộc trời sinh. Dưới ánh đèn pha lê, gương mặt anh càng thêm sắc lạnh.
Dung Ngộ ngẩng đầu, hơi thở như nghẹn lại.
Người này — từ vóc dáng, đường nét gương mặt đến thần thái — đều giống hệt chồng cô.
Nhưng!
Chồng cô đã hy sinh từ lâu rồi!
“Là Kỷ tổng!”
“Kỷ tổng cũng tới đây à!”
“Mau chào hỏi đi!”
Xung quanh vang lên tiếng reo hò, mọi người đổ xô về phía người đàn ông.
Họ… gọi anh là Kỷ?
Đồng tử Dung Ngộ co rút.
Cô lập tức bước nhanh tới, chen qua đám đông để đến gần anh nhất.
Nhìn kỹ gương mặt ấy ở khoảng cách gần… lại càng giống hơn.
Cô nén chặt cảm xúc, hỏi: “Anh có quan hệ gì với Kỷ Thuấn Anh?”
Lời vừa thốt ra, cả phòng tiệc im phăng phắc.
Rồi lập tức ồn ào náo loạn.
“Dám gọi thẳng tên Kỷ lão gia tử, thật không biết trời cao đất dày!”
“Chính là đứa con gái nhà họ Dung mới đón từ nông thôn về, thô lỗ, vô giáo dục!”
Dung Vọng Thiên đứng giữa đám đông, mặt tái dại.
“Kỷ tổng, con bé này lớn lên ở quê, không hiểu lễ nghi, mong ngài lượng thứ!” Ông ta quay sang quát Dung Ngộ, “Mau quỳ xuống xin lỗi Kỷ tổng!”
Dung Ngộ đầu óc ong ong như có sấm nổ.
Kỷ Thuấn Anh… là con trai cô, do cô mang nặng đẻ đau sinh ra. Vậy thì người đàn ông trước mặt…
…là chắt trai cô?
Chắt trai đã lớn đến mức này rồi sao?
Đúng vậy. Theo dòng thời gian hiện tại, cô gần một trăm tuổi, con trai cô cũng đã bảy mươi tám.
Mới phút trước, cô còn nắm tay con trai đi dạo phố.
Chỉ trong chớp mắt, bảy mươi năm trôi qua. Con trai đã thành ông lão, mẹ con cách biệt gần suốt đời người.
Dung Ngộ nghẹn ngào hỏi: “Kỷ Thuấn Anh… ông ấy… còn sống không?”
Dung Vọng Thiên lập tức bịt miệng cô lại.
Gọi thẳng tên đã là bất kính.
Giờ còn hỏi như đang nguyền rủa Kỷ lão gia tử!
Sao ông ta lại để con bé này tới dự tiệc!
“Ông nội tôi vẫn khỏe mạnh, đương nhiên là sống rất tốt.” Kỷ Chỉ Uyên nhếch môi, khóe miệng hiện lên nụ cười lạnh lùng, “Dung tổng quả nhiên nuôi được một cô con gái gan dạ thật.”
Dung Vọng Thiên mồ hôi lạnh túa ra như tắm: “Kỷ tổng, con bé… con bé…”
Chưa kịp nói hết, Kỷ Chỉ Uyên đã quay người bỏ đi.
Dung Ngộ theo bản năng muốn đuổi theo.
Con trai cô vẫn còn sống! Dù thế nào, cô cũng phải gặp bằng được!
Nhưng vừa bước, cổ tay đã bị Dung Vọng Thiên túm chặt: “Mẹ con dạy con ra cái dạng này à? Không chút giáo dưỡng, làm nhục mặt nhà họ Dung!”
Dung Ngộ hất tay ông ta ra, cười nhạt: “Lần đầu tiên tôi nghe người ta mắng con mà lại mắng luôn cả bản thân.”
Trán Dung Vọng Thiên nổi đầy gân xanh.
Ông ta giơ tay, một cái tát mạnh quất tới.
Dung Ngộ vừa định chống đỡ.
Đột nhiên, đầu óc như có ngàn mũi tên xuyên qua, đau điếng. Cô không chịu nổi, mắt trắng dã, ngã vật ra sau.
Xung quanh lập tức vang lên tiếng can ngăn.
“Dung tổng, con bé còn nhỏ, từ từ dạy bảo cũng được!”
“Sao đánh tới mức bất tỉnh thế, quá đáng thật!”
“Nó dám đắc tội nhà họ Kỷ, bị tát một cái còn nhẹ!”
Dung Vọng Thiên nghẹn một ngụm máu trong ngực.
Rõ ràng ông ta chưa đánh trúng, con bé này cố tình giả vờ!
Nhưng cúi đầu nhìn, thấy mặt Dung Ngộ trắng bệch như tờ giấy, không hề giống đang diễn…