122. Chương 122: Chiếc Cúp Và Cậu Thiếu Niên Bên Hoa

Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ

Chương 122: Chiếc Cúp Và Cậu Thiếu Niên Bên Hoa

Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 122 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đoá Đoá bị mắng cho hoa mắt chóng mặt.
Cô bé vội cúi đầu xin lỗi:
“Cháu xin lỗi chú Tư, là cháu sai…”
“Không thể chấp nhận được! Anh Tư, anh quá đáng rồi đấy!”
Kỷ Chu Dã tóc tai bù xù như tổ quạ, vừa bước xuống từ cầu thang, liền lên tiếng. “Anh chỉ gãy tay trái thôi, tay phải còn nguyên lành. Giúp Đoá Đoá lấy đồ có khó gì? Ở nước ngoài bốn năm, sao về lại mất hết tình người vậy?”
Kỷ Lưu Quang lập tức trầm mặt:
“Ông nội dạy anh thì anh không nói, giờ em trai còn dám đứng trước mặt anh mà buông lời như thế? Em có tư cách gì?”
Kỷ Chu Dã nhếch mép:
“Lười cãi nhau với anh.”
Rồi cậu nắm tay Đoá Đoá, dịu dàng hỏi:
“Đoá Đóa muốn lấy gì nào?”
Đoá Đoá liếc nhanh một cái về phía Kỷ Lưu Quang đầy sợ hãi, rồi vội theo Kỷ Chu Dã vào phòng.
Lấy được chiếc cúp, cô bé chạy ùa xuống lầu, đưa thẳng cho Kỷ lão gia.
Ông cụ cầm chiếc cúp, chọn góc có ánh sáng tốt để chụp ảnh, sau đó đăng ngay lên Weibo, kèm theo lời kêu gọi fan chiếm trọn phần bình luận: [Nhìn này, cúp Dung Ngộ vừa nhận, còn nóng hổi đây!]
Bình luận lập tức nổ tung:
[A đù, giải vàng CPHO cơ à? Giải này mà cũng được thì đúng là thiên tài học bá rồi!]
[Cười chết mất, cái giải vớ vẩn này mà cũng khoe, dám tự xưng thiên tài?]
[Chẳng qua là ghép mấy chữ tiếng Anh cho sang chảnh thôi. Càng làm vậy càng lộ ra cái kiểu fan tự lừa mình dối người!]
[Loại cúp này, trên mạng bán sỉ năm tệ một cái. Ai muốn thì tôi bán rẻ, năm hào một chiếc nhé!]
[HAHAHA, vui quá!]
[……]
[Mấy người trên kia có bị thiếu não không? Không biết CPHO là gì à? Càng chê bai càng lộ ra sự ngu dốt!]
[CPHO là viết tắt của Cuộc thi Olympic Vật lý Toàn quốc, giải thưởng cực kỳ danh giá. Chỉ cần đạt giải vàng là được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, Bắc Đại. Nếu vậy mà không gọi là học bá thì ai mới là học bá?]
[Tôi vừa xem lại tin tức mấy hôm trước về cuộc thi, ảnh chụp tập thể có Dung Ngộ thật. Phải nói là cô ấy quá khiêm tốn. Nếu là Dung Nhược Dao, chắc đã thổi phồng lên tận trời rồi!]
[Nghe nói cả nước chỉ có sáu giải vàng, mà Dung Ngộ là một trong số đó? Quá đỉnh!]
[Bảo sao Viện Hàng không Vũ trụ Hải Thành mời cô ấy. Thì ra là có thật chứ không phải danh hão!]
[……]
[Mấy người quên chưa, trước kia cô ta thi giữa kỳ đứng bét lớp rồi à?]
[Chậc, thiên tài học lệch môn thì có gì lạ? Đứng bét thì đã sao?
Cô ấy vẫn được tuyển thẳng Thanh Hoa – Bắc Đại, cứ ghen tị tiếp đi!]
[……]
Lúc này, Dung Ngộ đang mải chọn bài hát, hoàn toàn không hay biết cơn bão tranh cãi đang bùng nổ trên mạng.
Đội của cô – đội có độ yêu thích cá nhân cao nhất – được quyền chọn bài đầu tiên.
Một cô gái tóc ngắn, phong cách mạnh mẽ, lên tiếng trước:
“Em luôn muốn làm một sân khấu nhạc rock, kết hợp nhạc dân tộc truyền thống với rock hiện đại. Kiểu va chạm vượt giới hạn như vậy chắc chắn sẽ rất đã!”
Ánh mắt Dung Ngộ lập tức sáng rực. Chưa kịp mở lời, Tưởng Sương đã nhanh hơn:
“Điền Điềm, ý tưởng của cậu có thể để sau được không?
Đã chọn chị Ngộ rồi thì chẳng phải nên nghe theo sắp xếp của chị ấy sao?”
Điền Điềm tức thì nghẹn họng.
Cô biết Tưởng Sương từng cùng nhóm với Dung Ngộ, hẳn là người phe chị ấy.
Nhưng lẽ nào trong đội, ngay cả quyền nêu ý kiến cũng không có? Cứ thế mà răm rắp nghe theo?
Chẳng lẽ đây là lý do Dung Ngộ luôn đứng đầu?
Tưởng Sương quay sang Dung Ngộ:
“Chị Ngộ, chị muốn chọn bài nào?”
Cô ta đã chọn Dung Ngộ thì sẽ theo tới cùng, phải cố gắng thể hiện thật nổi bật, để chị Ngộ giao cho mình phần hát ấn tượng nhất…
Giống như Tô Điềm, chỉ vì một đoạn hí khúc mà nổi như cồn, thứ hạng và độ hot tăng vọt.
Dung Ngộ nhìn Điền Điềm:
“Dựa theo những gì cậu nói, bài số ba là hợp lý nhất, đúng chứ?”
“Đúng rồi ạ!” Điền Điềm ngẩn người rồi lập tức hào hứng, “Bài này có đoạn để trống lớn, dễ sáng tạo lại. Em nghĩ là…”
Cô nói liền một mạch không ngừng.
Dung Ngộ quay sang những người còn lại:
“Nếu ai có ý kiến khác, cứ việc nêu ra.”
Ý tưởng của Điền Điềm quả thật hấp dẫn, với bất kỳ nghệ sĩ nào, đây cũng là cơ hội táo bạo để bứt phá.
Ai làm nghệ thuật mà chẳng muốn một lần nổi loạn vì sáng tạo?
Kết quả: cả đội nhất trí thông qua.
Dung Ngộ giơ bảng chọn bài số ba.
Đội cô lần này toàn thí sinh top đầu, thực lực trung – thượng hạng, khả năng sáng tác và biên đạo cũng không phải dạng vừa. Dung Ngộ chỉ cần nắm tổng thể là đủ.
“Chị Ngộ, đoạn trống giữa bài, em định thêm trống jazz vào.” Điền Điềm cắn đầu bút, nói, “Trong đội có ai từng học trống không ạ?”
Tưởng Sương lập tức giơ tay:
“Em biết chút cơ bản, học nhanh lắm!”
Đây là đoạn cao trào – cơ hội vàng để tỏa sáng. Cô ta nhất định phải nắm lấy.
Dung Ngộ nhìn quanh, không ai giơ tay nữa. Thế là phần solo này thuộc về Tưởng Sương.
Sáu cô gái hoàn thành phần sáng tạo, bước vào buổi kiểm tra nhỏ, kết quả ngoài dự đoán – tất cả đều đạt yêu cầu.
Ngày ghi hình kết thúc vào khoảng năm giờ chiều.
Dung Ngộ dặn Tưởng Sương tìm giáo viên dạy trống để học nghiêm túc, đồng thời nhắc mọi người mỗi ngày phải quay video điểm danh mới được rời sân khấu.
Vừa đi tới cổng chính, cô đã thấy người nhà họ Dung đang đứng đó.
Cô dừng bước, lặng lẽ rẽ ra cửa sau.
Suy nghĩ một lúc, cô nhắn WeChat cho Lâm Nhượng:
“Sư huynh, em muốn chuyển hộ khẩu về Viện Hàng không, có cách nào không ạ?”
Lâm Nhượng trả lời ngay:
“Không vấn đề, đợi tin anh.”
Cô đi ra cổng sau, gọi điện cho Kỷ Chỉ Uyên đến đón.
Xe nhanh chóng dừng trước mặt, cô cúi đầu bước lên.
“Tập đoàn Hải Thị có một sản phẩm mới,” Kỷ Chỉ Uyên vừa lái xe vừa nói, “máy học tập cho học sinh cấp ba, muốn mời bà cố làm đại diện. Bà cố có hứng thú không?”
Dung Ngộ đáp:
“Cháu đã nói với Hải Trường An rồi, không có thời gian.”
Cô dừng lại giây lát rồi nói thêm:
“Từ nay về sau, tất cả quảng cáo, đại diện thương hiệu – trừ Kỷ thị – đều từ chối hết.”
Kỷ Chỉ Uyên gật đầu đồng ý.
Xe chạy đến biệt thự Phù Dung. Vừa xuống, Dung Ngộ đã thấy một cậu thiếu niên đang ngồi xổm bên vườn hoa.
Tóc đen, ánh mắt khuất trong bóng râm, tay áo xắn tới khuỷu, hai tay ôm chặt chậu hoa, cẩn thận tỉa từng chiếc lá héo úa.
Cậu kiên nhẫn gỡ từng chiếc lá khô, rõ ràng rất trân trọng chậu hoa này.
Thấy Dung Ngộ đang chăm chú nhìn, Kỷ Chỉ Uyên lên tiếng:
“Đó là con trai má Trương, tên Hạ Cảnh Xuyên.”
Nghe thấy tiếng nói, Hạ Cảnh Xuyên vội đặt chậu hoa xuống, đứng dậy, cúi đầu:
“Đại thiếu gia.”
Kỷ Chỉ Uyên giới thiệu:
“Đây là Dung tiểu thư.”
Hạ Cảnh Xuyên lễ phép chào:
“Dung tiểu thư.”
Dung Ngộ hỏi:
“Chậu hoa này còn cứu được không?”
“Chắc là được.” Giọng Hạ Cảnh Xuyên trầm khàn, “Nhưng cần thời gian.”
Dung Ngộ gật đầu:
“Vậy làm phiền cậu nhé.”