Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ
Chương 128: Chiếc Chăn Mùa Thu
Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 128 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Màn kịch ồn ào cuối cùng cũng khép lại, xung quanh trở nên yên ắng.
Kỷ lão gia trông như hụt hẫng, già đi vài tuổi chỉ trong chốc lát, ngồi dựa trên ghế sofa, sắc mặt tiều tụy, ánh mắt u ám, không còn chút sức sống.
Dung Ngộ lên tiếng:
“Mỗi người có một con đường để đi. Nếu nó đã chọn con đường này, thì hãy để nó đi đến tận cùng của bóng tối kia.”
Kỷ lão gia thở dài, giọng trầm nặng:
“Nhưng… nó mới hai mốt tuổi, vẫn còn là đứa trẻ. Đuổi ra khỏi nhà như vậy, có quá tàn nhẫn không?”
Dung Ngộ bình thản đáp:
“Mẹ nghe Quản gia Du kể, Cảnh Xuyên bằng tuổi lão Tứ, nhưng từ lâu đã tự lập rồi.
Muốn lão Tứ thật sự trưởng thành, thì phải khiến nó không còn điểm tựa nào để nương tựa.
Nếu không, nó sẽ mãi chỉ là đứa trẻ cần người khác dọn dẹp hậu quả.”
Kỷ lão gia gật đầu:
“Mẹ nói đúng.”
Dung Ngộ vẫy tay gọi:
“Đoá Đoá, lại đây với dì một chút.”
Cô bé đang mải mê đọc truyện tranh liền ngoan ngoãn đặt sách xuống, bước tới:
“Dạ, dì ơi, có chuyện gì ạ?”
“Cháu có biết viết tên mình không?”
Dung Ngộ lật đến trang cuối của hợp đồng chuyển nhượng cổ phần, chỉ nhẹ nhàng nói:
“Ký tên vào đây nhé.”
Đoá Đoá biết mặt chữ, nhưng không hiểu ý nghĩa những từ này.
Dù vậy, cô bé cũng không hỏi nhiều, được bảo ký thì liền ngoan ngoãn ký ngay.
“Kỷ Tri Nghi.”
Chữ viết ngay ngắn, đều tăm tắp trong khoảng trống.
Dung Ngộ mỉm cười.
Giờ đây, số cổ phần đứng tên Đoá Đoá đã lên tới 4%.
Cô xoa xoa má bầu bĩnh của cô bé, dịu dàng nói:
“Sau này, Đoá Đoá của chúng ta cũng sẽ làm tổng giám đốc đó. Khi nào rảnh, dì sẽ dẫn cháu đi mở mang tầm mắt.”
Đang trò chuyện vui vẻ, Kỷ Chỉ Uyên bước vào nhà.
Vừa vào cửa, Quản gia Du đã vội vàng báo lại chuyện của lão Tứ.
Nghe đến đâu, lông mày anh càng nhíu chặt đến đó.
Sức khỏe ông nội đã yếu, lão Tứ chẳng những không quan tâm, lại còn gây loạn đến mức khiến ông phải uống thuốc hạ huyết áp?
Bị đuổi ra khỏi nhà là đáng đời. Cũng nên biết điều một chút.
“A Uyên, ngồi xuống đi.”
Dung Ngộ nói, “Cháu đã tra được dưới danh nghĩa lão Tứ còn những tài sản nào không?”
Kỷ Chỉ Uyên trả lời:
“Trong nước thì không có gì đáng kể. Nhưng mấy năm ở nước ngoài, nó mua hai căn nhà, bốn chiếc xe. Các tài sản nhỏ lẻ khác thì khó truy rõ.”
“Thu hồi hết.”
Giọng Dung Ngộ nhẹ nhưng lạnh đến mức không thể cãi lại:
“Ngoài ra, báo cho các em trai của cháu, không ai được phép giúp đỡ lão Tứ.”
Kỷ Chỉ Uyên lập tức tuân theo.
Anh vừa xong việc, ngẩng đầu thì thấy Đoá Đoá đang len lén nhìn vào cửa thư phòng, liền gọi:
“Đoá Đoá, con tìm ba có chuyện gì à?”
Đoá Đoá chớp mắt:
“Lần trước con nằm viện, truyền nước, ba có lưu số của dì Ôn đúng không ạ?”
Nghe đến “dì Ôn”, trong đầu Kỷ Chỉ Uyên lập tức hiện lên khuôn mặt dịu dàng ấy — một gương mặt khiến người ta vừa nhìn đã thấy dễ chịu.
Anh cúi người xuống:
“Sao, con nhớ dì Ôn à?”
“Dạ… con nhớ dì ấy một chút…”
Đoá Đoá ngượng nghịu “Ba ơi, ba cho con mượn điện thoại gọi video với dì Ôn được không?”
Đoá Đoá rất ít khi chủ động xin điều gì từ anh.
Kỷ Chỉ Uyên đương nhiên đồng ý.
Anh tìm WeChat của Ôn Nghiên, giúp cô bé gọi video.
Chỉ vài giây sau, đầu bên kia đã nhận máy.
Ôn Nghiên tưởng Đoá Đoá lại bị bệnh nên ba cô bé mới gọi, nhưng khi thấy khuôn mặt hồng hào, tràn đầy sức sống của cô bé trên màn hình, cô lập tức vui mừng:
“Đoá Đoá gọi cho dì có chuyện gì vậy?”
“Cháu… cháu…”
Mặt Đoá Đoá đỏ ửng lên, những lời định nói cứ nghẹn lại trong cổ họng.
Lưỡng lự mãi, cô bé mới lắp bắp:
“Lần trước ở bệnh viện, dì Ôn nói nếu rảnh sẽ đến chơi với cháu. Cháu muốn hỏi… dì Ôn khi nào thì rảnh ạ?”
Thực ra lúc đó Ôn Nghiên chỉ nói cho có, không ngờ cô bé lại nhớ kỹ như vậy.
Nhưng phải thừa nhận, trong số hàng trăm đứa trẻ từng khám, Đoá Đoá là đứa duy nhất khiến cô không thể quên.
Cô không hiểu vì sao, nhưng trong lòng luôn có chút bận tâm.
Cô cũng muốn gặp lại cô bé.
Đang định lên tiếng hẹn ngày, thì màn hình bỗng rung nhẹ — một bên gương mặt nghiêng của Kỷ Chỉ Uyên bất ngờ lọt vào khung hình.
Cô lập tức nhận ra, đây là ba của Đoá Đoá.
Đoá Đoá và ba giống nhau một cách kỳ lạ.
Từng đường nét, từng viền khuôn mặt, gần như giống hệt nhau như đúc từ một khuôn.
Nhưng Đoá Đoá thì đáng yêu.
Còn người đàn ông kia lại lạnh lùng, xa cách, khiến người ta không dám lại gần — thậm chí là từ tận đáy lòng nảy sinh sự e ngại.
Ban đầu, Ôn Nghiên định sẽ gặp Đoá Đoá một lần.
Nhưng khi thấy Kỷ Chỉ Uyên, cô lại do dự, rồi lùi bước.
Cô gượng cười nói:
“Dạo này dì có vài ca phẫu thuật, thật sự rất bận, chưa rảnh được. Con chờ dì thêm một thời gian nữa nhé?”
Ánh mắt Đoá Đoá lập tức tối sầm, đầy thất vọng:
“Vậy… cũng được ạ.”
Ôn Nghiên vừa thấy lòng xót xa, định an ủi thì đột nhiên ống kính rung lên — người cầm điện thoại không còn là Đoá Đoá, mà là Kỷ Chỉ Uyên.
Gương mặt quá đỗi tuấn tú kia bất ngờ chiếm trọn màn hình, khiến Ôn Nghiên giật mình ngồi thẳng dậy.
Kỷ Chỉ Uyên nói với giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng:
“Xin lỗi bác sĩ Ôn, tôi sẽ giải thích rõ với Đoá Đoá, sẽ không để con bé làm phiền bác sĩ nữa.
Bác sĩ Ôn, tạm biệt.”
Nói xong, anh lập tức ngắt máy.
Kỷ Chỉ Uyên cúi đầu, thấy Đoá Đoá đứng đó như một chú mèo nhỏ bị bỏ rơi, cụp tai, cúi đầu.
Anh ngồi xuống bên cạnh, dịu dàng nói:
“Đoá Đoá à, không phải dì Ôn không thích con. Dì là bác sĩ, có rất nhiều việc quan trọng phải làm. Khi dì rảnh, ba sẽ đưa con tới bệnh viện gặp dì Ôn, được chứ?”
Đoá Đoá ngẩng lên, hỏi nhỏ:
“Ba có thời gian thật không?”
Từ nhỏ đến lớn, ba luôn bận rộn với công ty, hoặc dành thời gian cho Lam Nguyệt. Rất hiếm khi đặc biệt dành thời gian cho cô bé.
Lúc ấy, trái tim Kỷ Chỉ Uyên như bị xé nhẹ bởi cảm giác tội lỗi.
Anh nhẹ nhàng nói:
“Ba ngoéo tay với con, nhất định sẽ dành thời gian. Được không?”
Đoá Đoá lập tức mỉm cười:
“Không cần ngoéo tay đâu, con tin ba mà. Con sẽ không làm phiền ba làm việc nữa.”
Cô bé rời khỏi thư phòng, vừa bước ra thì thấy Dung Ngộ đang ngồi trên ghế mây trước phòng trồng hoa, lòng ôm con mèo Tùng Quả.
Cô bé cầm sách đi đến, định cùng Dung Ngộ đọc sách, nhưng chợt nhận ra —
Dung Ngộ đã ngủ thiếp đi trên ghế mây từ lúc nào.
“Suỵt, Tùng Quả, đừng làm ồn.”
Đoá Đoá khẽ khàng bế Tùng Quả sang một bên.
Lúc này là giữa buổi chiều, nắng thu dịu nhẹ, Dung Ngộ không biết mình đã thiếp đi từ bao giờ.
Cô mơ thấy một giấc mơ — trở về hơn bảy mươi năm trước, vào một buổi trưa bình thường.
Cô như đang ngồi trên boong một con tàu vượt đại dương, trên ghế phơi nắng, lim dim mắt. Bỗng nhiên, một người đàn ông bước vào tầm mắt, đi tới trong ánh sáng ngược, nhẹ nhàng đắp chiếc áo khoác lên vai cô.
Chính nhờ vậy, cô đã gặp được người bạn đời xứng đáng trao gửi cả cuộc đời.
Nhưng rồi, trên chuyến tàu hồi hương, anh trúng đạn, rơi xuống biển cả mênh mông.
Máu anh, nhuộm đỏ chiếc áo khoác từng phủ lên vai cô…
Nỗi đau như sóng cuộn ập về, Dung Ngộ bừng tỉnh.
Trước mắt, thật sự có một người đang nhẹ nhàng đắp cho cô một chiếc chăn mỏng.
Vẫn là ánh sáng ngược chiều, quầng sáng mờ ảo bao quanh người ấy, khiến cô không nhìn rõ mặt. Nhưng đường nét kia… lại giống hệt người trong mơ.
Cô ngẩn ngơ, ngỡ như thời gian ngừng lại.
Cho đến khi giọng nói vang lên:
“Dung tiểu thư, cô tỉnh rồi.”
Dung Ngộ hoàn toàn bừng tỉnh.
Không phải người trong mơ…
Mà là Hạ Cảnh Xuyên.