Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ
Chương 143: Cặp đôi và món quà sinh nhật
Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 143 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phòng giáo vụ.
Thầy Dương đứng trên ban công uống trà, từ đó có thể nhìn thấy cổng trường. Vừa ngẩng đầu lên, ông đã thấy Dung Ngộ và Kỷ Chu Dã cùng nhau bước vào. Ngoài vẻ bề ngoài nổi bật của cả hai, còn có nguyên nhân là bó hoa trên tay Dung Ngộ quá rực rỡ, thu hút mọi ánh nhìn.
Thầy Dương nhếch môi:
“Cô Bùi kia, học trò lớp cô, Dung Ngộ và Kỷ Chu Dã đang yêu nhau phải không? Dám công khai như thế, cô không biết quản lý à?”
Bùi Nhã Như mở miệng:
“Không có, hai đứa chỉ là quan hệ thân thiết thôi.”
Cô đã làm giáo viên chủ nhiệm nhiều năm, học trò nào có tình cảm, chỉ cần liếc qua đã biết.
Giữa Dung Ngộ và Kỷ Chu Dã, hoàn toàn không có chút hương vị “đang yêu” nào.
Thầy Dương cười lạnh:
“Sắp thi giữa kỳ rồi, không khí học tập trong lớp phải nghiêm túc hơn. Lớp 20 mà còn đứng cuối bảng, tiền thưởng tháng này của cô coi như mất trắng.”
Bùi Nhã Như bình thản:
“Chuyện đó không cần thầy Dương phải lo.”
Ngay lúc ấy, Trần Niên đột nhiên xông vào phòng giáo viên.
Cậu ta đầu đầy mồ hôi, hoảng hốt nói:
“Cô ơi, không xong rồi, chuyện lớn rồi…”
Bùi Nhã Như giật mình đứng dậy:
“Sao thế? Chuyện gì? Nói chậm thôi!”
“Đánh nhau rồi, Kỷ Chu Dã và Dung Ngộ đánh nhau!” Trần Niên kéo tay cô vừa chạy vừa nói:
“Cô mau đến đi, không thì Kỷ Dã bị đánh chết mất…”
Thầy Dương sững người, rồi bật cười.
Chẳng trách Bùi Nhã Như dám khẳng định hai đứa không yêu nhau, hóa ra là “oan gia ngõ hẹp”, mới sáng sớm đã đánh nhau trong lớp, không khí lớp 20 đúng là càng lúc càng tệ.
Ông ta cũng tò mò đi theo ra xem.
Bùi Nhã Như bị Trần Niên kéo chạy một mạch đến cửa lớp.
Trên đường đi, cô vẫn nghĩ bụng, không biết tên “thiên hạ vô địch” Kỷ Chu Dã đã chọc giận Dung Ngộ, người vốn rất điềm tĩnh, đến mức cô cũng phải nổi khùng…
Kết quả vừa bước vào lớp, “bùm” một tiếng, pháo hoa bung nổ, vô số kim tuyến bay khắp trời, cả lớp học sinh đứng dậy hô vang:
“Cô ơi, chúc mừng sinh nhật!”
Lớp trưởng ôm một bó hoa lớn bước đến trước mặt cô.
Bùi Nhã Như sững người.
Cán sự văn nghệ cất giọng hát trước, cả lớp đồng thanh hát bài “Chúc mừng sinh nhật”.
“Chúc mừng sinh nhật cô, chúc mừng sinh nhật cô…”
Tiếng hát vang ra khỏi lớp học, thầy Dương đi theo để xem náo nhiệt cũng đứng sững lại, trong lòng vô cùng khó chịu.
Hôm sinh nhật của ông ta là ngày cuối cùng của tháng trước.
Ông đã dốc hết tâm huyết vì lớp chọn, dành toàn bộ thời gian cho học sinh, thế mà hôm sinh nhật, chẳng một ai chúc ông ta một câu “sinh nhật vui vẻ”.
So sánh đúng là khiến người ta tức chết.
Thầy Dương quay người rời đi.
Bùi Nhã Như trong lòng tràn đầy xúc động, sống mũi cay cay, sợ học sinh thấy được nên cố gắng nghiêm mặt:
“Sắp thi giữa kỳ rồi, không lo học hành cho tử tế, bày vẽ linh đình thế này làm gì?”
Lớp trưởng lè lưỡi:
“Bốn mươi tuổi là sinh nhật tròn, lại đúng dịp chúng em học cô, tất nhiên phải thể hiện một chút chứ, để cô nhớ mãi cái lớp yếu nhất này của cô.”
Câu đó khiến mắt Bùi Nhã Như đỏ lên:
“Ai nói các em là yếu nhất? Không yếu! Phải học cho đàng hoàng, cố gắng thi đỗ đại học. Sau này khi các em quay lại thăm cô, cô cũng được nở mày nở mặt.”
Học sinh trở lại chỗ ngồi, bắt đầu tiết đọc sáng sớm.
Một ngày học kết thúc.
Kỷ Chu Dã ở lại học tự học buổi tối, Dung Ngộ thì về nhà trước.
Vừa đến cổng, cô thấy một chiếc xe rất quen đang đậu trước cửa, chẳng phải xe nhà họ Dung sao?
Cô bước vào phòng khách, quả nhiên thấy Dung Vọng Thiên đang ngồi trên sofa.
Kỷ lão gia cười tươi nói:
“Bạn học Dung Ngộ thật sự rất ưu tú, nếu lão Ngũ nhà tôi được một nửa như con bé thôi, tôi đã đỡ lo biết mấy. Dung tiên sinh có đứa con gái như thế, không biết khiến bao người ngưỡng mộ.”
Sắc mặt của Dung Vọng Thiên hơi phức tạp.
Trước kia, ai nấy cũng khen Dao Dao, nói cô ấy rất xuất sắc.
Bây giờ, người được khen lại là Dung Ngộ.
Ngay cả người sáng lập nhà họ Kỷ, Kỷ lão gia, cũng vô cùng hài lòng với cô con gái lớn mà ông ta từng bỏ quên…
Ông đột nhiên nhớ đến chuyện từ lâu trước kia, khi tập đoàn Hải thị đột ngột hợp tác với nhà họ Dung, lý do được nói là vì con gái ông ưu tú.
Chẳng lẽ người mà chủ tịch Hải khen ngợi khi ấy, không phải là Dao Dao, mà là… Dung Ngộ?
Ông ngẩng đầu, nhìn Dung Ngộ vừa bước vào, dặn dò:
“Con được Kỷ lão gia quý như vậy, ở nhà họ Kỷ phải biết điều một chút, cố gắng làm những gì trong khả năng…”
Kỷ lão gia nhíu mày, ngắt lời ông ta:
“Dung Ngộ là người đạt huy chương vàng vật lý, còn vào cả Viện nghiên cứu hàng không vũ trụ, con bé làm nghiên cứu là đủ rồi, mọi chuyện trong nhà không cần nó phải động tay vào.”
“Vâng vâng vâng.”
Dung Vọng Thiên lập tức cảm nhận được tâm trạng Kỷ lão gia có phần không vui.
Ban đầu ông còn định đề cập đến chuyện hợp tác, nhưng giờ… không tiện nói nữa.
Dung Ngộ bình tĩnh:
“Yên tâm, con ở nhà họ Kỷ rất tốt. Xin hỏi còn chuyện gì khác không ạ?”
Ý là: không còn gì thì mời về.
Dung Vọng Thiên thở dài.
Cha con đến nước này, cũng chẳng biết lỗi là do ai.
Ông lấy từ cặp công văn ra một tấm ảnh:
“Đây là ảnh con và mẹ con chụp chung, cha mang đến cho con.”
Dung Ngộ nhận lấy:
“Cảm ơn.”
Dung Vọng Thiên thật sự không biết nên nói thêm gì nữa, đành đứng dậy rời đi.
Vừa ra khỏi cửa, Kỷ lão gia đã lẩm bẩm:
“Làm cha kiểu gì vậy chứ, nhà họ Kỷ không chèn ép ông ta đã là rộng lượng lắm rồi, còn vòng vo bóng gió muốn hợp tác, hợp tác cái con khỉ!”
Dung Ngộ bật cười:
“Lần sau ông ta lại đến, con cứ giả vờ không có nhà, khỏi tiếp.”
Cô trở về phòng, đặt ảnh mẹ con nguyên chủ lên bàn học, bên cạnh đó còn có một tấm ảnh khác, ảnh cô và chồng lúc trẻ.
Từ trước đến nay, tấm ảnh này luôn bị úp mặt xuống, vì cô không muốn nhìn ảnh mà nhớ người.
Cô lật ảnh lại, tấm hình đã ố vàng theo năm tháng, nhưng gương mặt ấy vẫn giống hệt trong ký ức.
Ngày cô quyết định du học, gặp anh.
Ngày cô trở về nước, thì mãi mãi mất anh.
Khoảng thời gian ngắn ngủi bên nhau, trở thành hồi ức quý giá nhất đời cô.
Cô nhẹ nhàng vuốt ngón tay lên gương mặt người đàn ông trong ảnh, trong lòng khe khẽ thở dài.
Đột nhiên, cô sững người.
Cuối cùng thì cô cũng nhớ ra mình đã bỏ sót điều gì.
Thì ra là nốt ruồi nơi cổ chồng cô –
Cô từng thấy một nốt ruồi y hệt vậy trên cổ Hạ Cảnh Xuyên.
Cùng vị trí, kích thước cũng gần như giống hệt.
Rất nhiều mảnh ghép rời rạc lặng lẽ xâu chuỗi thành một đường mạch.
Cô lập tức quay người ra khỏi phòng, đi thẳng lên tầng ba, đến trước cửa phòng Kỷ Lưu Quang, gõ cửa.
Kỷ Lưu Quang đang nằm dài trên giường chơi game, nghe thấy tiếng gõ cửa liền định quát lên xem ai dám làm phiền…
Nhưng không biết nghĩ đến điều gì, giọng điệu lập tức thay đổi, cố kiềm chế:
“Xin hỏi ai đấy? Có chuyện gì không?”
“Là tôi.”
Nghe thấy giọng Dung Ngộ, toàn thân Kỷ Lưu Quang căng cứng, da đầu như tê dại.
Hắn buộc phải ngừng chơi game, đứng dậy mở cửa.
Dung Ngộ đi thẳng vào phòng, ngồi xuống ghế sô-pha, làm ra vẻ như hỏi bâng quơ:
“Má Trương chăm sóc cậu bao nhiêu năm như thế, đột nhiên rời đi, chắc cậu không quen lắm nhỉ?”