184. Chương 184: Khoảnh Khắc Tàu Chấn Hoa

Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ

Chương 184: Khoảnh Khắc Tàu Chấn Hoa

Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 184 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dung Ngộ phối hợp với Bộ trưởng Chu, nhanh chóng hoàn thành cảnh quay.
Chiếc xe do Kỷ Yến Đình sắp xếp đã đợi sẵn ở cổng. Cô bước lên, vừa mở vòng bạn bè, vừa tình cờ thấy Mẫn Kiến Thâm vừa đăng một bộ ảnh từ buổi đấu giá.
Chín bức ảnh, toàn là những hiện vật lịch sử cận đại trong và ngoài nước: sách vở, tài liệu, hình chụp, đồ vật… tất cả đều nhuốm màu xám lạnh, mang theo hơi thở thời gian.
Có bản thảo giải mã mật mã Enigma, kính râm Công nương Diana từng đeo khi thăm Úc, cây súng son môi của KGB thời Chiến tranh Lạnh…
Dung Ngộ lần lượt lướt qua từng bức.
Khi chạm vào bức cuối cùng, hơi thở cô bỗng chốc nghẹn lại.
Ảnh đen trắng, viền ảnh ố vàng, mép cong như từng bị lửa liếm qua.
Trên boong tàu viễn dương, một nhóm trí thức đứng chen chúc. Trước mặt họ là những người lính mặc quân phục Hoa Hạ, xếp thành nửa vòng tròn che chở, súng chĩa ra ngoài, đối đầu kẻ thù.
Một sĩ quan trẻ quỳ gối, ngực đầy máu, quân hàm trước ngực đã thấm đẫm. Tay trái anh siết chặt khẩu súng trống đạn, tay phải thì nắm lấy cổ tay một người phụ nữ mang thai, đẩy cô lùi về phía sau.
Người phụ nữ ôm chặt một cuốn sổ trong lòng, mờ mờ thấy dòng chữ: “Danh sách người hồi hương”.
Góc ảnh ghi một dòng nhỏ: “Năm 1947, chụp bởi Antonio.”
Nước mắt Dung Ngộ lăn dài, từng giọt lớn rơi xuống.
Người phụ nữ ấy… là cô.
Còn người lính quỳ giữa vũng máu kia – chính là chồng cô, là cha của Anh Bảo.
Hóa ra, khoảnh khắc cuối cùng đời anh đã từng được ghi lại.
Cô lau nước mắt, mở WeChat nhắn Mẫn Kiến Thâm:
[Bộ ảnh anh đăng, đấu giá khi nào và ở đâu?]
Mẫn Kiến Thâm: [Chiều nay ba giờ, nhà đấu giá số 8 Kinh Thành. Nếu em từ Hải Thành xuất phát thì chắc không kịp đâu.]
Dung Ngộ: [Em đang ở Kinh Thành. Lát nữa gặp.]
Nhà đấu giá số 8 ở khu vực xa, thêm tình trạng kẹt xe, cô chỉ đến nơi lúc 2 giờ 56 phút.
Mẫn Kiến Thâm bước tới, mở cửa xe cho cô:
“Đây là buổi đấu giá từ thiện, hiện vật không quá đắt, chủ yếu mang giá trị lịch sử đặc biệt. Rất hiếm thấy cô gái trẻ như em quan tâm đến những thứ chất chứa ký ức nặng nề thế này. Đây là sổ giới thiệu hiện vật, em xem trước đi.”
Hai người vừa nói chuyện vừa bước vào.
Không gian rộng rãi, những bức ảnh lịch sử cận đại treo kín tường.
Đàn ông mặc vest tụm năm tụm ba bàn chuyện xưa cũ, phụ nữ thì thầm về trang sức thời thượng, bầu không khí trang nhã, yên lặng.
Đúng giờ, buổi đấu giá bắt đầu.
Mọi người lần lượt an tọa.
Trên bục gỗ mun, hiện vật đầu tiên được trình ra.
Bản thảo gốc giải mã Enigma, giá khởi điểm một vạn.
Vật phẩm này dù không có giá trị vật chất quá lớn, nhưng ý nghĩa lịch sử thì vô giá.
Trong giới sưu tầm, nó là biểu tượng của văn hóa đỉnh cao, nên ngay lập tức mọi người bắt đầu trả giá.
“Mười vạn.”
“Mười lăm vạn.”
Cuối cùng, bản nháp ố vàng được chốt ở mức mười lăm vạn.
Cứ thế, từng món hiện vật được đưa lên.
Món đắt nhất lên tới hơn một trăm vạn.
Mẫn Kiến Thâm để ý, cô gái bên cạnh anh vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh.
Rõ ràng cô rất vội đến đây, nhưng khi đã vào rồi lại im lặng, dường như chẳng có món nào khiến cô động lòng.
Anh nhẹ giọng gợi ý:
“Tối nay còn một phiên đấu giá cao cấp hơn, chủ yếu là trang sức hoàng thất châu Âu thời Trung Cổ. Có muốn đi xem không…”
Lời anh chưa dứt.
Ánh mắt Dung Ngộ bỗng biến đổi.
Đôi đồng tử vốn lặng lẽ bỗng nhiên sáng rực, tập trung như ngọn đuốc.
“Hiện vật cuối cùng: ‘Khoảnh khắc tàu Chấn Hoa bị tập kích năm 1947’.”
Giọng người dẫn chương trình trầm lắng vang lên:
“Năm ấy, trên con tàu này có hơn một trăm hành khách thường, 37 lưu học sinh, cùng nhiều chiến sĩ. Để bảo vệ những trí thức quý giá này, toàn bộ binh sĩ đã anh dũng hy sinh, máu nhuộm đỏ đại dương…”
“Ngay cả những hành khách thường cũng xông lên bảo vệ. Cuối cùng, trong số 37 lưu học sinh, 21 người sống sót. Sau khi hồi hương, bảy người trong họ xuất hiện trong danh sách công thần dự án ‘Hai quả bom’, ba người trở thành bác sĩ tiên phong đặt nền móng cho y học hiện đại của đất nước…”
Ngón tay Dung Ngộ vô thức ấn sâu vào lòng bàn tay, nhưng cảm giác đau dường như bị cách bởi một lớp sương mờ.
“Em… em ổn chứ?”
Mẫn Kiến Thâm đưa cô một tờ khăn giấy.
Dung Ngộ không biết từ lúc nào mình đã lại rơi nước mắt.
Cô nhận lấy, giọng khàn khàn:
“Cảm ơn.”
“Bức ảnh này, giá khởi điểm mười vạn.”
Tiếng người dẫn vừa dứt, cả hội trường lập tức sôi động.
“Mười lăm vạn!”
“Hai mươi vạn!”
Giá liên tục leo thang.
Một bức ảnh như thế, dù mang ý nghĩa lịch sử sâu sắc, nhưng trong giới sưu tầm, giá trị thường không quá phi lý. Năm mươi vạn đã là cao.
Mẫn Kiến Thâm giơ bảng, dõng dạc:
“Năm mươi vạn.”
Anh hiểu rõ, Dung Ngộ đến đây vì bức ảnh này.
Nhìn thấy cô rơi lệ, lòng anh bỗng dưng nghẹn ứ, khó chịu lạ thường.
“Một trăm vạn.”
Ngay sau đó, một giọng nói vang lên, cao hơn rõ rệt.
Mẫn Kiến Thâm nhíu mày.
Một bức ảnh lịch sử mà giá một trăm vạn – quả thật quá mức ảo tưởng.
Huống chi, nhà họ Mẫn dù là thư hương thế gia, không đến nỗi thiếu thốn, nhưng cũng chẳng thuộc hàng đại gia.
Bỏ hơn trăm vạn mua một bức ảnh? Với anh, điều đó thật sự quá sức.
Đang lúc anh do dự, Dung Ngộ bỗng nhiên đứng bật dậy.
Nhan sắc cô vốn xuất chúng, khí chất thanh nhã, giờ lại chìm trong cảm xúc quá khứ, khiến một tầng khí thế trầm tĩnh lan tỏa ra từng vòng.
Mọi ánh mắt trong hội trường đồng loạt đổ dồn về phía cô.
Dung Ngộ giơ tay, làm một động tác đặc biệt.
Cả hội trường sững sờ, rồi lập tức xôn xao.
“Đây… đây là ‘điểm thiên đăng’ sao?”
‘Điểm thiên đăng’ là tiếng lóng trong giới đấu giá – nghĩa là bất kể đối phương trả bao nhiêu, người ra giá sẽ trả gấp đôi, cho đến khi không ai dám theo nữa. Một chiêu thức đấu giá không màng giá cả.
“Đã lâu lắm rồi chưa thấy ai điểm thiên đăng.”
“Chỉ vì một bức ảnh hiện vật mà làm vậy, thật sự không cần thiết.”
“Người vừa ra giá một trăm vạn là Thịnh thiếu, nhà họ Thịnh nhất quyết phải có bức ảnh này. Cô gái này đang thách thức Thịnh thiếu à?”
“Cô này mặt lạ hoắc, không biết là tiểu thư nhà nào?”
“…”
Ngồi ở hàng ghế đầu là người của nhà họ Thịnh.
Nhà họ Thịnh ở Kinh Thành là một trong những đại gia tộc hàng đầu.
Thiếu gia nhà họ Thịnh năm nay mười bảy tuổi, vẻ ngoài còn phảng phất nét thiếu niên, làn da trắng như tuyết.
Cậu theo ánh mắt mọi người quay lại nhìn cô gái vừa đứng lên – và sững người.
Chẳng phải là Dung Ngộ, cô gái cậu từng gặp tại kỳ thi chung kết Vật lý toàn quốc sao?
Cậu đoạt giải vàng.
Cô cũng đoạt giải vàng.
Hai người còn trao đổi liên lạc với nhau.
Không ngờ lần gặp lại này, lại trở thành đối thủ trên sàn đấu giá.
“Nhị thiếu gia.” Trợ lý bên cạnh khẽ nhắc:
“Không ai quy định một phiên đấu giá chỉ được điểm thiên đăng một lần.”