Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ
Chương 19: Kế hoạch quản lý tiêu vặt
Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đoá Đoá tự tay quẹt thẻ thành công.
Khuôn mặt bé bừng sáng rạng rỡ như ánh dương.
Kỷ lão gia vô cùng hài lòng: “Cho Đoá Đoá chơi với Tiểu Nguyệt quả nhiên là đúng đắn. Xem kìa, giờ Đoá Đoá đã tự tin hơn hẳn.”
Dung Ngộ: “……”
Cô hạ giọng, nghiêm túc nói: “Từ nay về sau, Đoá Đoá sẽ về nhà ở. Con có ý kiến gì không?”
Kỷ lão gia cảm nhận rõ luồng khí lạnh từ mẹ mình, vội vàng lắc đầu: “Không có, không có ý kiến gì cả.”
“Chưa hết.” Dung Ngộ tiếp lời, “A Dã cũng phải về nhà ở.”
Ở ngoài suốt, sống càng lúc càng bê tha.
Suốt ngày thức đêm nghiện game, tuổi trẻ trôi qua uổng phí.
Dù sao cũng là cháu ruột, có dòng máu huyết thống, vẫn nên dạy dỗ cho đàng hoàng.
Kỷ Chu Dã vừa bước tới thì nghe thấy, lập tức phản đối: “Không! Cháu muốn ở biệt thự gần trường mà!”
“Không có quyền cãi lại.” Kỷ lão gia đá một phát vào mông cậu, “Từ giờ, nhiệm vụ của cháu là đưa đón bà cố đi học, tan học. Ngoài ra, bà cố mới đến thời hiện đại, còn nhiều thứ chưa theo kịp. Cháu học giỏi, lúc rảnh phải kèm cặp thêm.”
Kỷ Chu Dã lập tức toát mồ hôi lạnh.
Cậu học tệ đến mức thảm hại, kỳ thi tháng trước điểm tổng còn chưa vượt nổi 100.
Nhưng… Dung Ngộ là “người cổ” từ bảy mươi năm trước, trình độ học vấn chắc chắn còn kém hơn?
Nghĩ vậy, lòng cậu bỗng nhẹ bẫng, thoải mái hẳn.
Cả nhóm tiếp tục đi mua sắm.
Từ quần áo, giày dép, túi xách, dây chuyền, trang sức, phụ kiện hiệu…
Kỷ lão gia mua cho Dung Ngộ.
Dung Ngộ thì mua cho Đoá Đoá.
Những chiếc váy công chúa lấp lánh, đôi giày thủy tinh như trong cổ tích dành cho bé gái xinh xắn thật sự quá đẹp, khiến cô suýt nữa muốn quét sạch cả trung tâm thương mại.
Sau khi mua sắm xong,
Kỷ lão gia rút ra cả xấp thẻ đen đưa cho cô: “Mẹ à, cầm lấy mấy cái này, sau này muốn mua gì cũng tiện.”
Dung Ngộ vừa định từ chối,
Kỷ Chu Dã đã mặt dầy lao tới: “Nhiều thẻ đen thế, cho cháu một cái cũng đâu có quá đáng nhỉ?”
“Cút xéo!” Kỷ lão gia lại tặng cậu một cái bạt tai sau gáy, “Một tháng mười vạn tiêu vặt chưa đủ chắc?”
Kỷ Chu Dã: “……”
Thực ra thì… bình thường cũng đủ xài.
Nhưng…
Mấy hôm trước, vì tỏ tình với Dung Ngộ mà cậu mua vội một chiếc vòng cổ, không ngờ giá lên tới một trăm vạn, thẻ tín dụng lập tức chạm trần.
Chuyện này tuyệt đối không thể nói ra.
Nếu ông nội biết cậu phung phí kiểu đó, không bị đánh gãy chân thì cũng mất một lớp da.
“Vậy mẹ nhận vậy.” Dung Ngộ thản nhiên nhận xấp thẻ đen từ đủ ngân hàng khác nhau, khoé môi cong nhẹ, “Từ nay, tiền tiêu vặt của A Dã do mẹ quản lý.”
Kỷ Chu Dã đột nhiên cảm thấy một mối nguy hiểm nghiêm trọng đang ập đến.
Hôm sau, đến trường.
Kỷ Chu Dã lái chiếc xe mới toanh mà Dung Ngộ mua hôm qua, chạy một mạch về biệt thự gần trường, sau đó cùng Dung Ngộ đi bộ năm phút đến cổng trường.
“Anh Dã!”
Từ xa, Trần Niên đã thấy Kỷ Chu Dã, chạy tới rồi sững người khi thấy cậu xách hai cái cặp.
Cậu ta há hốc, thì thầm: “Anh cầm cặp cho Dung Ngộ á? Nhìn như người hầu vậy, sao thế?”
Kỷ Chu Dã thở dài.
Ông nội ra lệnh phải phục vụ bà cố thật chu đáo.
Dung Ngộ lên xe, cậu phải mở cửa.
Dung Ngộ ngồi xuống, cậu phải kéo ghế.
Dung Ngộ đi mua sắm, cậu phải xách túi.
Dung Ngộ ăn cơm, cậu phải gắp đồ ăn.
Thật sự khổ đến tận cùng.
Thấy cậu im lặng, Trần Niên nháy mắt lia lịa: “Anh Dã ơi, anh đỉnh thật! Vì theo đuổi Dung Ngộ mà chịu nhẫn nhịn tới mức này, em phục anh sát đất luôn…”
“Câm mồm lại cho tôi!”
Kỷ Chu Dã suýt nghẹn họng.
Cậu ho nhẹ, quay đầu đưa cặp cho Dung Ngộ: “Bà… à không, cô vào lớp trước đi. Tôi ra ngoài hút điếu thuốc.”
Dung Ngộ rút từ cặp ra một cuốn sổ, ném thẳng về phía cậu:
“Hôm qua tôi đã lập sẵn kế hoạch. Cậu tiện thể xem luôn khi hút thuốc đi.”
Kỷ Chu Dã vội vàng chụp lấy, vừa mở ra đã chết lặng tại chỗ.
Đi học muộn, về sớm: mỗi phút trừ 1.000.
Ngủ gật trong lớp: mỗi phút trừ 1.000.
Hút thuốc: trừ 5.000.
Đánh nhau: trừ 10.000…
Trần Niên tò mò dòm lại: “Anh Dã, sao lại có khoản trừ năm nghìn, mười nghìn thế?”
Kỷ Chu Dã tức điên người.
Một tháng chỉ có mười vạn, kiểu gì chịu nổi mấy khoản phạt kiểu này?
Cậu bước mạnh vào lớp, đập rầm cuốn sổ xuống bàn Dung Ngộ:
“Cô đang làm cái trò gì vậy?!”
Cả lớp lập tức ngẩng đầu.
Ai cũng biết Kỷ Chu Dã là người có tiếng, tính nóng như lửa, giáo viên còn chẳng dám đụng vào.
Còn Dung Ngộ, mấy hôm trước đã khiến cậu mất mặt trước bao người.
Giờ lại làm gì nữa mà khiến cậu tức đến vậy?
Chỉ thấy Dung Ngộ bình thản ngẩng đầu:
“Bất kính với trưởng bối, trừ một vạn.”
“Dựa vào cái gì?!” Kỷ Chu Dã chống tay lên bàn, nghiến răng: “Cô dựa vào đâu mà trừ tiền tiêu vặt của tôi?!”
Dung Ngộ đáp:
“Cậu nói xem, tôi dựa vào đâu?”
Kỷ Chu Dã lập tức nghẹn lời.
Dựa vào gì?
Dựa vào việc cô là lão tổ tông của nhà họ Kỷ.
Dựa vào việc một nửa gia sản nhà họ Kỷ là do cô để lại.
Dung Ngộ liếc mắt về hộp thuốc lá trong tay cậu: “Còn định hút nữa không?”
“Không… không hút nữa.” Kỷ Chu Dã xìu xuống như quả bóng xẹp, “Tôi bỏ, được chưa?”
Thật ra cậu đâu có nghiện thuốc.
Chỉ thấy hút thuốc ngầu, nên theo bạn bè cho hợp thời.
Cậu rụt rè ngồi xuống chỗ.
Cả lớp đồng loạt cúi đầu, im lặng.
Hóa ra đại ca trường cũng có ngày ngoan như cún chỉ vì thích một người.
Trần Niên ban đầu choáng váng, sau lại hớn hở:
“Anh Dã, anh đỉnh thật! Vì theo đuổi Dung Ngộ mà chịu lép vế thế này, em phục sát đất luôn!”
“Câm miệng lại!”
Kỷ Chu Dã chỉ hận không thể nhét cả cái bánh bao vào mồm tên bạn lắm lời.
Trong giờ học, Kỷ Chu Dã không dám ngủ gật, không dám chơi game, chỉ dám ngồi thừ ra… Miễn sao đừng bị trừ tiền là được.
Đến giờ tự học buổi tối, vừa được tự do, cậu lập tức kéo nhóm đàn em ra quán net cày game.
Dung Ngộ không nói gì.
Dạy trẻ, phải biết lúc nới lúc siết, mới tránh được phản nghịch quá mức.
Cô tiếp tục mày mò phương trình tuyến tính của parabol trong môn Toán.
Khi đã đắm chìm vào việc gì, thời gian trôi rất nhanh. Chẳng mấy chốc, đã đến giờ tan học tối.
Cô xách cặp về nhà.
Cùng lúc đó, Dung Nhược Dao và Tống Hoài cũng vừa rời trường.
Cô ta lập tức nhận ra Dung Ngộ giữa đám đông.
Chị gái này trước kia lúc nào cũng luộm thuộm, xám xịt, đứng giữa đám đông chẳng ai để ý.
Nhưng dạo gần đây, như có bàn tay vô hình gột sạch bụi bẩn, khiến bóng dáng cô trở nên nổi bật lạ thường giữa nhóm nữ sinh.
Dung Nhược Dao liếc nhìn Tống Hoài.
Thấy ánh mắt hắn lướt qua Dung Ngộ.
Dù chỉ dừng lại một giây rồi dời đi, vẫn khiến cô khó chịu.
Cô khẽ nói:
“Chị em mình đã đăng ký nội trú rồi mà? Giờ này còn ra ngoài làm gì? À đúng rồi, em nghe nói quan hệ giữa chị ấy với Kỷ Chu Dã rất mờ ám, không chừng là… ra ngoài thuê phòng với nhau đó.”
Tống Hoài nhíu mày: “Chuyện không có căn cứ thì đừng nói bừa.”
Dung Nhược Dao mím môi.
Chờ đến khi Dung Ngộ thật sự mang thai đi học, xem lúc đó ai mới là kẻ nói bừa.
Cô lạnh lùng nghĩ: Cứ chờ xem.