212. Chương 212: Bóc Phốt Học Thuật

Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ

Chương 212: Bóc Phốt Học Thuật

Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 212 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mọi người đều sửng sốt tột cùng.
“Nghiên cứu viên cao cấp lại phải cầu cứu nghiên cứu viên sơ cấp sao?”
“Chẳng phải đây là những thành quả khoa học được coi là đỉnh cao nhất của Lộ Hiểu Hiểu suốt nhiều năm qua à?”
“Nếu cô ta không am hiểu lĩnh vực này, tại sao lại nghiên cứu? Rốt cuộc cô ta đang làm gì?”
“Phần lớn các vấn đề kỹ thuật then chốt đều do Kỷ Mặc Hàn hoàn thành. Đây đáng lẽ phải là thành quả của anh ấy mới đúng!”
Sắc mặt Giáo sư Trì lập tức thay đổi.
Từ lâu, ông đã nghi ngờ: chỉ trong vài năm ngắn ngủi, sao Kỷ Mặc Hàn lại trở nên bình thường, trong khi Lộ Hiểu Hiểu thì ngày càng nổi bật?
Hóa ra… thành quả của học trò mình thực sự bị Lộ Hiểu Hiểu chiếm đoạt.
Ông tức đến đỏ mặt:
“Giáo sư Chu, chẳng lẽ ông chưa từng dạy học trò mình đạo lý làm người, làm việc sao? Trong giới học thuật, điều không thể dung thứ nhất chính là trộm cắp học thuật!”
Giáo sư Chu cũng bàng hoàng:
“Không thể nào! Hiểu Hiểu không thể làm chuyện như vậy!”
Ông lập tức bật dậy, quát lớn:
“Hiểu Hiểu, mau giải thích rõ ràng!”
Nếu chuyện này bị xác minh, không chỉ Lộ Hiểu Hiểu mà ngay cả ông – người thầy – cũng sẽ bị liên lụy.
Lộ Hiểu Hiểu choáng váng.
Từ thời đại học, cô ta đã sống nhờ Kỷ Mặc Hàn, dựa vào anh để hoàn thành những đề tài nghiên cứu khó nhất, chưa từng gặp trục trặc.
Cô ta vẫn nghĩ, dù thế nào đi nữa, Kỷ Mặc Hàn cũng sẽ không để cô ta xấu hổ giữa đám đông.
Nhưng… anh lại tuyệt tình đến vậy.
Cô ta từng cứu anh.
Sao anh có thể hủy hoại cô ta?
Khi cảm nhận hàng loạt ánh mắt nghi ngờ, chỉ trích đổ dồn về phía mình, cô ta biết mình phải lên tiếng.
Nhưng nói thế nào đây?
Nếu có người hỏi về những bài báo kia, cô ta sợ rằng một chữ cũng không thể trả lời nổi… Khi đó, tình thế sẽ càng không thể cứu vãn.
“Tôi đã âm thầm để Lộ Hiểu Hiểu chiếm dụng thành quả học thuật, vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc liêm chính khoa học. Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ.”
Kỷ Mặc Hàn cúi đầu:
“Với tư cách là một nghiên cứu viên, tôi đã phụ lòng tin tưởng của Viện Vật liệu. Tôi sẵn sàng chấp nhận mọi hình thức xử lý từ ban lãnh đạo.”
Anh tháo thẻ công tác, đặt xuống bàn.
Giáo sư Lý – Trưởng phòng thí nghiệm Viện Vật liệu – tức giận ném tập hồ sơ vào người Lộ Hiểu Hiểu:
“Cô mau nói rõ, rốt cuộc chuyện này là như thế nào!”
Lộ Hiểu Hiểu đứng không vững, loạng choạng như sắp gục ngã.
Đến nước này rồi, ai còn không hiểu gì nữa? Cả đại sảnh lập tức ầm ĩ như ong vỡ tổ.
Một số giáo sư kỳ cựu tức đến run người:
“Đây là bôi nhọ thánh đường học thuật! Ba mươi năm qua, tôi chưa từng thấy vụ trộm cắp trắng trợn đến thế!”
“Năm xưa, để kiểm chứng một con số, chúng tôi phải ở sa mạc Gobi đến nỗi ói ra máu. Còn cô ta? Chỉ cần mở miệng là có người làm giúp. Thế mà dám gọi mình là nghiên cứu viên sao?”
“Từ nay về sau, trong mọi buổi giảng về vật liệu, cái tên Lộ Hiểu Hiểu sẽ trở thành bài học phản diện, cảnh tỉnh hậu thế về nỗi nhục học thuật.”
Tổng biên tập tạp chí bài báo nghiêm giọng tuyên bố:
“Chúng tôi sẽ hủy bỏ toàn bộ các bài báo của nhóm Lộ Hiểu Hiểu trong 5 năm qua và tiến hành điều tra về liêm chính khoa học.”
Thông tin tại hiện trường lập tức được phát trực tiếp lên mạng.
[Chuyện gì đây? Một minh tinh như Dung Ngộ mà lại vạch mặt nhà khoa học ngay tại chỗ?]
[Cô ấy chỉ đóng phim tuyên truyền hàng không vũ trụ thôi mà, sao lại biết sâu về khoa học thế? Không ai bảo tôi cô ấy còn là dân chuyên à?]
[Cô ấy từng giành huy chương vàng kỳ thi Vật lý toàn quốc, được đặc cách vào Thanh Hoa nhờ giải thưởng đóng góp đặc biệt cho Viện Hàng không Vũ trụ. Rõ ràng có năng lực thật. Lần này, cư dân mạng nên xin lỗi rồi chứ?]
[Phải nói Lộ Hiểu Hiểu cũng ‘giỏi’ thật, trộm cắp học thuật mà vẫn leo lên được chức nghiên cứu viên cao cấp.]
[Đây đúng là ‘Đát Kỷ học thuật’, dùng nhan sắc chiếm đoạt tài nguyên, dễ dàng đạt đến đỉnh cao mà người bình thường không với tới.]
[Ơ, nhưng Lộ Hiểu Hiểu cũng đâu có đẹp lắm?]
[Các bạn không biết rồi, cô ta là tiểu thư nhà họ Lộ – gia tộc bất động sản nổi tiếng toàn quốc đó.]
[Ồ, thì ra Lộ tiểu thư mới là tư bản chân chính.]
[Thương Kỷ Mặc Hàn quá, bị nhà tư bản hút máu suốt bao năm. Nếu không có hiệu ứng ngôi sao của Dung Ngộ, Lộ tiểu thư này chắc còn che giấu lâu hơn.]
[Thật sự thương Kỷ Mặc Hàn.]
[Đúng là kiếp rau bị cắt.]
[……]
Tại hiện trường, Giáo sư Chu lạnh lùng tuyên bố:
“Lộ Hiểu Hiểu gian lận học thuật, từ giờ trở đi, mối quan hệ thầy trò giữa tôi và cô ta chấm dứt.”
Ông quay người bỏ đi, không muốn thêm mất mặt.
Giáo sư Lý – Trưởng phòng thí nghiệm – lúc này mới hoàn hồn, cầm micro thông báo:
“Vụ việc này, chúng tôi sẽ thành lập tổ điều tra chuyên trách, nhất định sẽ đưa ra câu trả lời rõ ràng cho công chúng. Hôm nay kết thúc tại đây, xin mọi người rời khỏi qua cổng chính.”
Các phóng viên vẫn không chịu đi, chỉ mong phỏng vấn được Dung Ngộ.
Dù sao, lần đầu tiên trong làng giải trí nội địa, một người nổi tiếng lại dính sâu vào giới học thuật – đây rõ ràng là tin độc quyền.
Nhưng họ đã chậm mất một bước: Dung Ngộ đã bị một nhóm giáo sư lớn tuổi vây quanh.
“Cô bé, có hứng thú làm học trò của ta không?”
“Cô bé, ta vừa xem phần luận chứng thí nghiệm của cô, hình như cô rất nhạy cảm với số liệu. Có muốn nhận ta làm thầy không…”
Cả đám người tranh nhau tiếp cận Dung Ngộ.
Cảnh tượng này bị phóng viên ghi lại, đăng lên tin tức với tiêu đề: *Các giáo sư tranh nhau nhận minh tinh làm học trò*.
Cư dân mạng đều bật cười:
[Minh tinh nhà người ta: chụp ảnh street style, dính tin đồn tình ái, livestream bán hàng. Dung Ngộ: nghiên cứu khoa học, giáo sư, bái sư học nghệ.]
[Một minh tinh mà kinh vậy, khiến các giáo sư phải tranh nhau nhận làm học trò?]
[Tôi biết cô ấy giỏi, nhưng không tưởng tượng nổi đến mức này. Nghe chẳng thật đâu.]
[Chẳng lẽ các giáo sư cũng hợp tác với tư bản để diễn kịch?]
[…]
Đúng lúc ăn trưa.
Tống Hoài được mời đến nhà họ Dung dùng bữa.
Ngay khi tin tức nổ ra, điện thoại ai nấy đều đổ dồn thông báo, các nhóm chat xôn xao bàn tán.
Những ngày qua, tên Dung Ngộ liên tục đứng đầu tìm kiếm, bị nghi ngờ, bị ném đá, kéo theo cả Dung Nhược Dao cũng bị liên lụy.
Dung Nhược Dao vẫn luôn trách mẹ sao không sớm tuyên bố cắt đứt quan hệ với Dung Ngộ.
Giờ đây, khi thấy tin mới nhất, cô ta mới hiểu Thẩm Lâm đã làm đúng.
Dân mạng đúng là “gió chiều nào theo chiều ấy”: vừa nãy còn mắng chửi Dung Ngộ, giây sau đã ùa vào Weibo cô ta xin lỗi rối rít… và kéo theo, cô ta cũng được “ké” lên cuối bảng hot search.
Thẩm Lâm nói:
“Lần này Tiểu Ngộ đã gỡ bỏ mọi nghi ngờ từ dư luận. Nếu cô bé có thể nhận được một người thầy giỏi, tương lai sẽ rất rộng mở.”
Dung Vọng Thiên vui mừng khôn xiết:
“Dao Dao đi đường giải trí, Tiểu Ngộ đi đường nghiên cứu khoa học. Hai chị em đều có tương lai rộng lớn. Tốt lắm, tốt lắm! Tổ tiên họ Dung chắc đang mỉm cười nơi chín suối. Khánh An, con phải học hỏi hai chị mình nhiều vào.”
Dung Khánh An im lặng không dám hé răng.
Trước kia có ông nội che chở, cậu còn dám ngang ngược, bướng bỉnh.
Từ khi ông bị đưa về quê, cậu ngày nào cũng bị cha mẹ “song kiếm hợp bích” giáo huấn, nay đã ngoan ngoãn khác xưa.
Tống Hoài im lặng.
Những vị giáo sư đang vây quanh Dung Ngộ, ở tuổi đó mà vẫn chỉ là giáo sư – chứng tỏ họ không có tiềm chất thành viện sĩ.
Dù Dung Ngộ có nhận họ làm thầy, cô cũng sẽ mãi bị giới hạn.
Bởi vì… sư phụ của hắn – Liễu Kim Việt – chính là viện sĩ.
Hắn còn có hai sư huynh đã trở thành giáo sư.
Có thầy giỏi, có sư huynh tài năng dìu dắt, con đường phía trước của hắn sẽ còn đi rất xa.