292. Sự khiêu khích của thiên tài

Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ

Sự khiêu khích của thiên tài

Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 292 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lời của Dung Ngộ khiến phòng thu lập tức im bặt.
Tề Túc tức đến bật cười:
“Tôi viết nhạc ba mươi năm rồi, chưa từng để một cô gái mới chân ướt chân ráo như cô chỉ tay năm ngón.”
Kỷ Yến Đình ngước mắt nhìn xuống lời bài hát, bỗng ngừng lại:
“Hình như… cũng hơi đột ngột thật.”
“Các người biết gì?” Tề Túc hầm hầm “Đây là xử lý nghệ thuật, cần hiệu quả tương phản như vậy!”
Dung Ngộ vẫn bình tĩnh:
“Thầy Tề Túc, tôi không nghi ngờ tài năng của thầy. Lời bài hát rất hay, giai điệu cũng tuyệt vời, nhưng… nếu đổi sang chuyển điệu theo ngũ âm, thêm vào vài nét… có lẽ sẽ thể hiện rõ hơn cái hồn lịch sử sâu lắng.”
Trong phòng thu, mấy chuyên gia cũng lần lượt góp ý:
“Đúng là ngũ âm nghe mượt mà hơn.”
“Hôm trước khi thu đĩa, tôi đã cảm thấy hơi sai sai, giờ nghe cô nói mới thấy sáng tỏ.”
“Ca khúc này xứng đáng được hoàn thiện hơn nữa.”
Mặt Tề Túc tối sầm như mực:
“Đây là tâm huyết của tôi. Đạo diễn Phương, nếu cô Dung không chịu hát bài này, tôi đề nghị đổi người.”
“Bản quyền thuộc về đoàn phim.” Đạo diễn Phương ngừng một chút rồi nói “Tối nay tôi sẽ mời giáo sư Vương ở Nhạc viện và thầy Lý từ Hiệp hội Nhạc sĩ tới nghe thử.”
Kỷ Yến Đình vẫn phải quay nốt vài cảnh cuối.
Dung Ngộ nghĩ “xem cũng chẳng mất gì”, liền đi theo vào phim trường.
Cô ngồi cạnh đạo diễn, xem Kỷ Yến Đình diễn.
Bị đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm, áp lực của Kỷ Yến Đình tăng vọt.
Bình thường phải quay vài lần mới đạt, nhưng nay có bà cố ngồi sát sao, anh diễn cảnh nào cũng một lần là xong. Trời chưa tối, công việc đã xong.
“Bà cố, đóng phim có vui không? Giới thiệu cho bà một vai nhé?” anh hỏi.
Dung Ngộ lắc đầu:
“Xem cháu diễn thì vui đấy, nhưng tự mình đóng thì không còn thú vị như vậy nữa.”
Hát là sở thích của cô.
Còn đóng phim thì không.
Chỉ cần xem cho biết, thỏa mãn chút tò mò, hiểu sơ sơ là được.
Hai người vừa rời phim trường, điện thoại Kỷ Yến Đình reo. Từ xa, Dung Ngộ đã nghe giọng con trai đầy khí thế:
“Lão Nhị, cháu dẫn bà cố ra ngoài, vào nơi toàn người quen của cháu, vậy mà còn để bị người ta chơi xỏ, cháu làm ăn kiểu gì vậy hả?”
Kỷ Yến Đình ngơ ngác:
“Chuyện gì xảy ra?”
Kỷ lão gia tức giận:
“Không biết nhìn điện thoại à? Thật tức c.h.ế.t ông rồi! Không thèm nói nữa, ông đi mắng người đây!”
Dung Ngộ lên xe, lấy điện thoại ra, mở Weibo, thấy tên mình đứng đầu bảng tìm kiếm.
Weibo hot search #1:
#DungNgộChấtVấnThiênTàiSángTác#
Một đoạn ghi âm bị cắt ghép ác ý lan truyền chóng mặt:
“Lời cả bài hát đều mạch lạc như nước chảy mây trôi, nhưng giai điệu, đặc biệt là đoạn mở đầu này… cách xử lý nốt luyến dường như hơi tách biệt với ý cảnh ở phần sau.”
Giọng giận dữ của Tề Túc bị phóng đại:
“Các người biết gì, đây là xử lý nghệ thuật!”
Còn toàn bộ phần giải thích của Dung Ngộ sau đó đều bị cắt bỏ, chỉ để lại đoạn cô “chỉ đạo” trong phòng thu.
Bình luận bùng nổ:
[Cười chết, lính mới vừa debut đã dám chất vấn Tề Túc? Cô ta biết Tề Túc là ai không? Mười sáu tuổi đã viết ca khúc nổi khắp châu Á, thiên tài thật sự!]
[Chưa có tác phẩm nào ra hồn đã bày đặt chỉ đạo?]
[Ai chọn người vậy?]
[Nghe nói cô ta dựa vào quan hệ với Ngôn Đình mới có được bài này, giờ bay cao quá ha?]
[Đây chẳng phải là xúc phạm tác phẩm chính kịch sao?]
[Đề nghị ‘Mẹ Tổ quốc’ dẫn đầu phong trào tẩy chay nghệ sĩ có vết nhơ…]
[…]
Rất nhanh, hashtag #DungNgộCútKhỏiGiớiÂmNhạc# lên top tìm kiếm.
Những kẻ không có chỗ trút giận ùa sang Weibo của Dung Nhược Dao, khiến trang cá nhân của cô lập tức ngập tràn bình luận chửi bới, tin nhắn toàn lời nguyền rủa độc địa.
Dung Nhược Dao vừa quay xong quảng cáo, mở điện thoại xem tin thì sững người:
“Mẹ, con sắp bị chửi c.h.ế.t rồi. Lần nào chị ấy gặp chuyện là lôi con ra chửi ké.”
Thẩm Lâm chậm rãi:
“Nhưng lần nào dư luận bất lợi cho nó, nó đều có thể xoay chuyển tình thế, rồi sẽ có người từng chửi con quay lại xin lỗi, biến thành fan. Chịu được chửi mới có tư cách hít ké độ hot. Lý lẽ đơn giản vậy, còn cần mẹ dạy sao?”
Dung Nhược Dao mím môi:
“Chuyện con được tuyển vào Đại học Kinh Bắc, bao giờ tung ra? Con muốn tự mình hút fan.”
“Vội gì chứ, đến khai giảng sẽ có fan tình cờ gặp và tung tin thôi.” Thẩm Lâm dẫn dắt “Con và Dung Ngộ là chị em, anti-fan đã chửi sang tận con rồi. Bình thường con hoạt động khá sôi nổi trên Weibo, giờ có thể đăng gì đó, con thấy sao?”
Dung Nhược Dao không muốn đăng.
Nhưng… cô biết Dung Ngộ, tuyệt đối sẽ không vô cớ chỉ trỏ vào chuyện của người khác.
Chuyện này, chắc chắn sẽ có màn lật ngược.
Cô ném điện thoại cho Thẩm Lâm:
“Mẹ đăng đi, muốn đăng gì thì đăng.”
Thẩm Lâm lắc đầu:
“Mẹ không thể lúc nào cũng ở bên con, con phải học cách tự xử lý.”
Dung Nhược Dao bất đắc dĩ, vắt óc suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng đăng một dòng:
“Chị tôi tôn trọng học thuật, tôn trọng âm nhạc. Những kẻ cố tình cắt ghép, có thấy chột dạ không?”
Bình luận lập tức dội về:
[Chị cô hát cũng thường thôi, cô cũng vậy, đừng hùa vào mất mặt!]
[Ca khúc chính kịch mà dám sửa loạn, chị cô và loại không tôn trọng tác giả gốc như cô, xứng hát bài tặng Tổ quốc sao?]
[Hai chị em nhà họ Dung, cút khỏi giới giải trí đi…]
Có kẻ còn tung bản demo của ca khúc lên, khiến toàn mạng “thưởng thức”, hạ thấp Dung Ngộ đến mức không thể tệ hơn.
Dư luận càng lúc càng bùng nổ.
Về đến nhà, Kỷ lão gia và quản gia Du ngồi trên sofa, mỗi người cầm năm cái điện thoại, điên cuồng đấu khẩu với anti-fan.
“Anh Bảo.” cô bước tới, bất lực “Ngày mai tung hai bản thu, khán giả sẽ tự phân biệt. Dư luận sẽ sụp đổ. Sao con phải sốt ruột?”
Kỷ lão gia gãi đầu:
“Rảnh rỗi thì cũng là rảnh rỗi thôi, mắng vài câu thấy sảng khoái, đúng không, lão Du?”
Lão Du mặt mày đau khổ, vốn trước đây không biết gõ pinyin, vậy mà bị luyện thành “quái vật tám tay”, một phút có thể mắng c.h.ế.t ba cái acc.
Nhưng anti-fan quá đông, mắng không xuể.
Ông vội đặt điện thoại xuống, kiếm cớ:
“Dung tiểu thư, tôi… tôi ra ngoài xem mặt trời lặn chưa.”
Kỷ lão gia: “…”
Dung Ngộ cất điện thoại của Kỷ lão gia:
“Để mẹ dạy con cách truy tìm kẻ tung đoạn ghi âm.”
Cô mở laptop, vào Weibo, bật chế độ nhà phát triển, những dòng mã chạy vùn vụt trên cửa sổ nền đen.
“Anh Bảo, nhìn đây.” cô dùng từ đơn giản nhất “Mỗi file ghi âm đều có dấu vân tay kỹ thuật số riêng, giống như DNA.”
Cô nhập vài lệnh, hiện ra bản đồ truy vết địa chỉ IP. Một đường đỏ chạy từ máy chủ Weibo, qua ba nút trung gian, dừng lại ở tọa độ quen thuộc.
Kỷ Yến Đình nhíu mày:
“Đây chẳng phải là nơi chúng ta đến hôm nay sao?”
Dung Ngộ lại mở nhật ký kết nối:
“Giờ tra thêm lịch sử kết nối thiết bị tại thời điểm đó.”
Màn hình hiện danh sách địa chỉ MAC của các thiết bị kết nối trong phòng thu hôm đó. Trong đó, một thiết bị đã tải lên file âm thanh qua điểm phát Wi-Fi cá nhân, đúng năm phút trước khi đoạn ghi âm bị rò rỉ.
Kỷ lão gia trợn tròn mắt:
“Là Tề Túc! Hắn dùng chính điện thoại của mình để lén ghi âm rồi cắt ghép tung lên mạng. Mẹ, mẹ giỏi quá!”
Giọng Dung Ngộ vẫn bình thản:
“Tề Túc bị mẹ chỉ ra vấn đề, tức tối mất kiểm soát nên mới phát động công kích dư luận. Tầm nhìn và khí độ của hắn… không xứng với danh xưng thiên tài sáng tác.”