301. Chương 301: Hát Kéo Trên Sân

Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ

Chương 301: Hát Kéo Trên Sân

Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 301 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dung Ngộ trở về vị trí, đứng nghiêm chỉnh tề.
Buổi chiều, huấn luyện viên tiếp tục buổi tập, cũng đúng lúc thời gian nghỉ của Úc Khả Tâm kết thúc.
Sau hai tiếng nghỉ ngơi, tuy chưa hồi phục hoàn toàn, nhưng cô đã đỡ hơn nhiều.
"Bắt đầu huấn luyện động tác cơ bản!"
Tiếng còi của huấn luyện viên Nghiêm xé toạc bầu không khí oi bức mùa hè, khiến cả đội lập tức tỉnh táo, tập trung tinh thần.
Quay trái, quay phải, quay trước, quay sau, đá bước đều… Một động tác đơn giản lặp đi lặp lại hàng chục lần.
Tống Hoài bắt đầu đuối sức. Chỉ vì sơ suất một chút, lúc đổi hướng đã loạng choạng, giày vướng phải chỗ gồ lên trên mặt đất, người chúi về phía trước.
Dung Ngộ đứng hàng đầu, Tống Hoài đứng hàng thứ hai. Khi quay người lại, cô vừa hay thấy cảnh đó. Phản xạ theo bản năng, cô bước nhanh nửa bước, tay chớp nhoáng vươn ra nắm lấy thắt lưng hắn, kéo mạnh về sau.
Tống Hoài lập tức đứng vững tại chỗ.
Hắn sững người.
Không ngờ Dung Ngộ lại giúp mình.
Cô luôn lạnh lùng, chẳng thèm đáp lại bất kỳ lời nào của hắn, khiến hắn tưởng cô ghét mình.
Thế mà lúc này, cô lại ra tay cứu mình…
"Dung Ngộ, bước ra!"
Giọng huấn luyện viên vang lên như ác quỷ.
"Tự ý rời hàng, chống đẩy một trăm cái!"
Tống Hoài chưa kịp cảm ơn, đã nghe thấy mệnh lệnh, lập tức hít vào một hơi lạnh.
Hắn định lên tiếng, nhưng vừa đối diện ánh mắt lạnh lùng, đầy uy lực của huấn luyện viên, mọi lời nói đều bị nuốt ngược trở vào trong, không thể thốt nên lời.
Dung Ngộ bước ra, chống hai tay xuống nền đất nóng rát. Cảm giác bỏng truyền thẳng vào tay, nhưng cô không biểu cảm, bắt đầu chống đẩy với tốc độ nhanh, động tác chuẩn xác đến kinh ngạc: khuỷu tay gập đúng 90 độ, lưng thẳng, hơi thở đều đặn.
"Báo cáo!" – Thịnh Từ Viễn dõng dạc cất tiếng – "Thưa huấn luyện viên, em cho rằng như vậy là không công bằng. Dung Ngộ rõ ràng đang giúp bạn, sao lại bị phạt?"
Huấn luyện viên Nghiêm lạnh lùng đáp:
"Dám chất vấn huấn luyện viên? Tốt! Chuẩn bị chống đẩy, một trăm cái!"
Thịnh Từ Viễn không nói hai lời, lập tức nằm xuống bên cạnh Dung Ngộ.
Cậu không có thể lực tốt, chống đẩy là cực hình. Mới làm hơn chục cái, tay chân đã nhũn ra, nhưng vẫn cắn răng cố gắng, vừa làm vừa đếm lớn:
"Mười tám, mười chín, hai mươi!"
Môi Tống Hoài siết chặt thành một đường.
Hắn như vừa đưa ra một quyết định lớn, im lặng bước tới, nằm xuống bên kia Dung Ngộ, bắt đầu chống đẩy theo.
Một cái, lại một cái.
Khi Dung Ngộ thực hiện đến lần thứ năm mươi, huấn luyện viên Nghiêm quát lớn:
"Dừng!"
Ba người đồng loạt dừng lại. Thịnh Từ Viễn ngã vật ra đất, Tống Hoài cũng gục xuống, chỉ Dung Ngộ, dù toàn thân đẫm mồ hôi, vẫn đứng thẳng như cột.
"Biết vì sao tôi phạt em không?"
"Vì em tự ý hành động." Dung Ngộ trả lời dứt khoát.
Trong chiến tranh, tự ý hành động là điều có thể gây chết người.
Cô nhớ rõ, từng có một chiến hữu của Kỷ Tranh rời đội trái lệnh để cứu người quen, kết quả bị bắn chết tại chỗ, đồng thời tiết lộ vị trí của cả đại đội.
Có lẽ vì sống trong thời bình quá lâu, cô đã quên mất kỷ luật cơ bản nhất của quân đội.
"Em nhận phạt!" – Dung Ngộ dõng dạc.
"Trên chiến trường, bất kỳ hành vi anh hùng cá nhân nào cũng có thể dẫn đến hậu quả khôn lường. Nhưng—" giọng huấn luyện viên Nghiêm bỗng khựng lại, ánh mắt lộ rõ vẻ tán thưởng – "hành động của các em hôm nay đã dạy cho cả đội một bài học quý giá: thế nào là tinh thần tập thể. Hãy nhớ kỹ, các em là một lớp, là một tập thể! Số lượng chống đẩy còn lại không cần làm nữa. Toàn đội – quay phải! Mục tiêu: nhà ăn, chạy đều bước!"
Cả lớp lập tức reo hò vang dội.
Tống Hoài cất tiếng:
"Dung Ngộ, nếu không có cô kéo tôi lại, chắc tôi đã ngã đập đầu rồi. Cảm ơn cô."
Dung Ngộ vẫn giữ vẻ mặt bình thản:
"Là ai tôi cũng sẽ giúp. Không cần cảm ơn."
Cô cùng Úc Khả Tâm và Tiết Vân đi về phía nhà ăn.
Tống Hoài đứng nhìn theo bóng lưng cô, khó mà dời mắt.
Thì ra cô ấy tốt như vậy… Tại sao đến tận giờ hắn mới nhận ra?
"Nhìn gì thế?" – Thịnh Từ Viễn đi tới – "Nghe nói cậu có vị hôn thê rồi à?"
Môi Tống Hoài siết chặt hơn.
Hàn và Dung Nhược Dao lớn lên cùng nhau từ nhỏ, là thanh mai trúc mã, tình cảm rất sâu đậm.
Cô ấy thi đậu vào Đại học Kinh Bắc.
Hắn vào Đại học Thanh Hoa.
Họ là đôi bạn đồng hành trên con đường học tập.
Hắn không nên có những suy nghĩ khác.
Thịnh Từ Viễn liếc hắn một cái, rồi nhanh chân chạy theo Dung Ngộ:
"Đợi tôi với!"
Thế là cậu thành công chen vào nhóm nữ sinh Thiên Hành Kiện, bốn người – ba nữ, một nam – cùng ngồi một bàn ăn.
Xung quanh vang lên tiếng xì xào:
"Thấy chưa, đó là tân sinh viên Dung Ngộ, xinh thật."
"Thừa rồi, không xinh sao vào được bảng bình chọn hoa khôi trường? Đang đứng thứ tư và còn tăng hạng."
"Không biết cô ấy có người yêu chưa, tôi muốn xin số quá."
"Mới vào đại học, chắc chưa yêu ai đâu…"
Thịnh Từ Viễn nghe xong, mặt liền sầm lại.
Cậu gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào bát Dung Ngộ:
"Cậu gầy quá, ăn nhiều thịt đi."
Rồi còn chủ động chỉnh lại tóc mái cho cô.
Vài nam sinh đang định tiến lại gần, thấy cảnh này liền dừng bước, mặt đầy kinh ngạc, cuối cùng tiếc nuối quay đi.
Mép môi Thịnh Từ Viễn cong lên, đắc ý.
Hiểu lầm thì cứ hiểu lầm. Dù sao cậu cũng phải thay anh trai trông chừng Dung Ngộ, tuyệt đối không để cô bị ai "dắt mất".
Dung Ngộ ngẩng đầu nhìn cậu:
"Cười cái gì?"
Thịnh Từ Viễn hoảng hốt, tiếp tục gắp đồ ăn cho cô:
"Không có gì, cậu ăn thêm chút nữa, giữ sức tối nay còn huấn luyện."
Dung Ngộ: "…"
Điện thoại liên tục báo tin nhắn. Cô mở ra – là nhóm chat "Gia đình hòa thuận yêu thương", nơi các cháu họ đang chia sẻ cuộc sống thường ngày.
Kỷ Chỉ Uyên: [Bà cố, A Xuyên, A Dã, ngày đầu tiên đi học đại học thế nào?]
Kỷ Yến Đình: [Ngày đầu đã huấn luyện quân sự, chắc khổ lắm.]
Kỷ Mặc Hàn: [Chỉ nửa tháng thôi, cố chịu là qua.]
Kỷ Cảnh Xuyên: [Cũng được, còn nhẹ hơn làm đồng.]
Kỷ Chu Dã: […]
Dung Ngộ: [A Dã, sao vậy?]
Kỷ Chu Dã gửi liền mười biểu tượng khóc:
[Tôi muốn xin nghỉ, hu hu hu… Huấn luyện quân sự khổ quá, nóng quá, mệt quá, tôi sắp gục rồi! Tối nay còn trận đấu game của nữ thần Yêu Yêu của tôi, tôi muốn đi xem, mà cố vấn không cho…]
Kỷ Thuấn Anh: [Bà cố cháu còn chưa kêu khổ, cháu là đàn ông mà kêu cái gì? Không phải cháu định mở công ty à? Với bộ dạng này thì mở kiểu gì!]
Kỷ Chu Dã lập tức vùng dậy:
[Kế hoạch kinh doanh của cháu xong rồi, đang kêu gọi đầu tư, sắp mở công ty thôi! Chờ mà xem!]
Đoá Đoá: [Chú nhỏ, cháu tin chú!]
Dung Ngộ không nhịn được bật cười.
Buổi tối, sau khi đứng quân tư một lúc, sân trường bỗng rộ lên trò "hát kéo" – thi hát đối giữa các đội. Hơn chục hàng quân sôi sục như nồi nước sôi, biển áo lính rực rỡ dưới ánh hoàng hôn.
Đối diện là đội nam sinh khoa Vật lý, đã xếp hàng chỉnh tề. Cậu nam sinh đứng đầu giẫm một chân lên bậc thang, dõng dạc hô:
"Chiến hữu bên kia – hát lên nào! Hát lên nào! Một hai ba bốn năm, bọn tôi đợi lâu lắm rồi!"
Tiếng hô dồn dập như sóng vỗ.
Dung Ngộ liếc nhìn, thấy người đứng trên bậc thang là người quen – Trương Hạo Vũ từ Nhất Trung Hải Thành, từng cùng lớp với Tống Hoài, cũng từng thi Vật lý cùng cô. Ấn tượng của cô về cậu ta khá tốt.
Trương Hạo Vũ hét lớn:
"Dung Ngộ! Dung Ngộ! Mau mau mau! Đừng rụt rè như bà cụ, bảo hát là hát, đừng e thẹn, chẳng ra thể thống gì!"