Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ
Chương 317: Chiếc Xe Điện Trăm Triệu
Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 317 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dung Ngộ liếc mắt về phía chiếc xe đang đỗ.
Nhà cô có một “lão Ngũ” cực kỳ mê mẩn những chiếc xe, và chiếc xe điện trước mặt này – A Dã từng nhắc đến – là mẫu xe cao cấp, giá trị trên trăm triệu.
Với những gia tộc danh giá, trăm triệu đương nhiên chẳng thấm vào đâu.
Nhưng… nếu để tặng bạn trai?
Thì số tiền ấy quả thật là một khoản đầu tư khổng lồ.
Dung Ngộ hỏi, giọng khẽ châm chọc:
“Cô yêu đương kiểu gì mà phải tự tay đi tặng xe vậy?”
“Là em tự nguyện mua.” Chu Thi Vũ vội vàng giải thích, “Dạo này anh ấy tâm trạng không tốt, áp lực học hành lớn, em mua xe để anh ấy vui lên chút.”
“Chậc, tiểu nãi cẩu cũng chẳng ra sao.” Dung Ngộ nhún vai, “Cô cứ từ từ đợi, tôi vào trước đây.”
Chu Thi Vũ cảm giác như vừa bị khinh thường, vội vàng níu kéo:
“Dung tiểu thư, đừng đi vội! Bạn trai em rất đẹp trai, em cho cô xem ảnh, cô sẽ hiểu vì sao em muốn mua quà dỗ anh ấy. Anh ấy cười lên… thật sự rất chữa lành.”
Cô rút điện thoại, mở hình ảnh ra đưa qua.
Dung Ngộ: “?”
Trong điện thoại của Chu Thi Vũ… lại là Đoạn Phi?
Đoạn Phi là bạn trai của Chu Thi Vũ?
Tuyệt!
Thật sự là… quá tuyệt!
“Có chữa lành hay không thì tôi chưa định luận vội.” Dung Ngộ bình thản nói, “Nhưng để tôi cho cô xem cái này.”
Cô vốn chẳng bao giờ để ý đến diễn đàn trường.
Nhưng trong ký túc xá lại có một cô bạn lắm lời – Úc Khả Tâm – thấy chuyện gì hay là lập tức “bà tám” ngay.
Dung Ngộ nhanh tay lướt tìm, cuối cùng cũng lôi ra được bài viết kia.
Tiêu đề: *Truyền kỳ học đường — Nữ học tỷ năm tư đứng đầu và tài tử lớp Thiên Hành Kiện, đôi bên thầm mến, viết nên phương trình tình yêu đẹp nhất.*
Bên dưới là hơn chục tấm ảnh:
Ôm nhau.
Nắm tay.
Ánh mắt dịu dàng, đong đầy tình cảm.
“Sao có thể…” Chu Thi Vũ đứng chết trân, “Có phải do góc chụp không? Chắc là hiểu lầm…”
Dung Ngộ khẽ nhếch môi:
“Cô có thể tiếp tục tự dối lòng, nếu muốn.”
Cô vỗ nhẹ lên vai Chu Thi Vũ:
“Điều tra kỹ rồi tặng xe cũng chưa muộn, đúng không?”
Chu Thi Vũ khẽ gật đầu:
“Em hiểu rồi.”
Dung Ngộ còn việc, nên bước vào trường trước.
Không lâu sau, Đoạn Phi xuất hiện.
Vừa tới nơi, hắn đã thấy chiếc xe đỗ bên đường. Mẫu xe này hắn từng thấy trên tin tức, còn cố ý nhắc đến trước mặt Chu Thi Vũ hồi tháng trước.
Không ngờ… cô thật sự đi mua.
Trăm triệu, nói mua là mua.
Hắn vội kìm nén sự háo hức trong ánh mắt, giữ khuôn mặt lạnh lùng:
“Dạo này anh rất bận, em tìm anh có chuyện gì?”
Chu Thi Vũ nén chặt cảm xúc:
“Em nhặt được một viên đá, rất đẹp, muốn tặng anh.”
Đoạn Phi nhìn viên đá xám xịt được đưa tới, mặt tối sầm.
Không phải là xe sao?
Đá là cái gì chứ?
Huống chi viên đá này còn bẩn thỉu, như vừa gắp từ dưới đất lên, chưa kịp rửa.
Hắn muốn hỏi về chiếc xe.
Nhưng… lại cảm thấy không phù hợp với hình tượng “kiêu ngạo, chẳng cần gì” mà hắn vẫn dựng lên.
Dù sao thì mấy tháng qua, chưa lần nào hắn mở lời xin xỏ. Tất cả đều do Chu Thi Vũ tự nguyện đưa tới.
Hắn liếc nhìn cô:
“Hôm nay em trang điểm rất đẹp.”
Trước đây, chỉ cần hắn ngọt ngào khen một câu, Chu Thi Vũ liền mềm lòng, muốn gì cũng chiều.
Lần này, Chu Thi Vũ chỉ khẽ cúi mắt:
“À, đúng rồi… Anh là lớp Thiên Hành Kiện phải không? Em có một người bạn cũng ở lớp đó, tên là Dung Ngộ.”
“Người bạn đó của em…” Sắc mặt Đoạn Phi lập tức thay đổi, nắm chặt tay, “Cô ta ham hư vinh, thích khoe khoang, tiếng tăm trong lớp chẳng ra gì. Nếu cô ta nói gì trước mặt em, tuyệt đối đừng tin.”
Chu Thi Vũ ngẩng đầu, ánh mắt kinh ngạc nhìn hắn.
Ban đầu, cô vẫn còn chút nghi ngờ về độ thật giả của những bức ảnh kia…
Nhưng giờ đây, cô đã chắc chắn.
Người dám nói xấu Dung tiểu thư sau lưng, thì có thể là thứ tốt đẹp gì được?
Sắc mặt cô lập tức lạnh lùng:
“Không còn sớm nữa, em về trước đây.”
Cô phải về điều tra rõ ngọn ngành.
Cửa xe “rầm” một tiếng đóng lại, chiếc xe nhanh chóng mất hút trên con phố.
Đoạn Phi đứng sững.
Trước nay, lần nào hẹn hò cũng là Chu Thi Vũ níu kéo, hôm nay vừa gặp mặt đã bỏ đi?
Lúc đó, điện thoại hắn vang lên tin nhắn từ Địch Vi Đồng:
[Đoạn Phi, em đã hẹn được Viện sĩ Điền nghe báo cáo đề tài của chúng ta. Tối nay anh chuẩn bị kỹ, sáng mai anh sẽ là người trình bày. Nếu làm tốt, Viện sĩ sẽ nhận anh làm đồ đệ.]
Đoạn Phi mừng rỡ tột cùng.
Hắn quay về ký túc xá, thức trắng cả đêm.
Sáng hôm sau, thần sắc hăng hái, hắn đến điểm hẹn cùng Địch Vi Đồng.
Địch Vi Đồng dặn dò:
“Viện sĩ Điền rất bận, cơ hội này cực kỳ quý giá. Anh cứ bình tĩnh thể hiện, đừng để xảy ra sai sót… Ấy, sao mặt anh trắng bệch vậy, có chuyện gì à?”
Cô theo ánh mắt đờ đẫn của Đoạn Phi, nhìn về phía dưới tán cây không xa.
Một cô gái đang đứng đó.
Cô cau mày:
“Có chuyện gì vậy?”
Đoạn Phi suýt nữa thì mất hồn.
Hắn hít sâu một hơi:
“Cô ấy là bạn cấp ba của anh, chắc tìm anh có việc. Em vào trước đi, để anh nói chuyện với cô ấy ba phút.”
Địch Vi Đồng không nghi ngờ, quay người bước vào.
Đoạn Phi lập tức lao tới, mặt sầm lại:
“Anh đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng đến Thanh Hoa nữa! Đây là trường đại học hàng đầu, không phải ai cũng bước vào được. Em có thể đừng gây rắc rối cho anh được không!”
Chu Thi Vũ nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lùng:
“Sao tôi thấy… anh đang sợ điều gì đó?”
Môi Đoạn Phi khẽ run:
“Hôm nay rất quan trọng với anh, em đi trước đi. Anh xong việc sẽ liên lạc.”
“Thời khắc quan trọng của bạn trai, tôi sao có thể vắng mặt?” Chu Thi Vũ nắm lấy tay hắn, “Tôi chỉ ngồi xem một chút rồi đi.”
Đoạn Phi hất tay cô ra:
“Đừng đùa nữa! Một người tốt nghiệp trường hạng ba như cô, có hiểu cái gì đâu!”
Ngón tay Chu Thi Vũ siết chặt.
Thì ra bấy lâu nay, Đoạn Phi vẫn luôn coi thường cô. Chê cô nông cạn, chê cô học vấn thấp, chê cô chỉ biết tiêu tiền…
Sao đến tận bây giờ cô mới nhận ra?
Hai người đang căng thẳng thì có người đi ngang qua nhận ra:
“Ủa, kia chẳng phải là nữ streamer nổi tiếng trên mạng sao? Sao lại tới trường chúng ta…”
Đoạn Phi sợ rắc rối, mặt sầm xuống:
“Lát nữa em ngồi hàng ghế cuối, im lặng nghe, không được gây tiếng động. Nghe rõ chưa!”
Chu Thi Vũ gật đầu.
Hai người lần lượt bước vào.
Phòng báo cáo đề tài hôm nay có bảy tám nhóm. Mỗi nhóm từ hai đến bốn người, cử một đại diện lên thuyết trình. Dưới ngồi bốn năm giảng viên, đặt câu hỏi và nhận xét.
Chẳng mấy chốc đến lượt nhóm của Địch Vi Đồng.
Cô giao cho trợ lý Đoạn Phi lên trình bày.
“Xin chào thầy cô, em là Đoạn Phi, sinh viên năm nhất lớp Thiên Hành Kiện, rất vinh dự được tham gia đề tài của Địch học tỷ…” Đoạn Phi đứng trên bục, thần thái rạng rỡ, “Em xin trình bày hướng nghiên cứu cụ thể và những công việc nhóm đã thực hiện…”
Dưới khán đài, Địch Vi Đồng ánh mắt ngập tràn tán thưởng.
Từ khi vào đại học, cô dồn hết tâm trí vào học tập, chưa từng yêu đương. Một phần vì không muốn, phần khác vì ngoại hình bình thường, chẳng nam sinh nào để mắt.
Tính cách cô cũng không chủ động theo đuổi ai.
Đoạn Phi xuất hiện đúng lúc, mạnh mẽ theo đuổi cô. Gần tốt nghiệp, cô cũng muốn yêu một lần thật say đắm, nên đã đồng ý.
Cô tin mình không chọn nhầm người.
Vì… cô đã thấy ánh mắt hài lòng của Viện sĩ Điền.