34. Chương 34: Mưu sinh bằng trí óc

Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ

Chương 34: Mưu sinh bằng trí óc

Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kỷ Chu Dã vừa định chặn Đoá Đoá để "xin tiền" thì bị Dung Ngộ túm cổ áo kéo về ngay:
"Đi móc túi trẻ con, giỏi thật đấy."
Kỷ Chu Dã co rụt cổ, không dám chọc tức bà cô. Cậu không muốn kết thúc như anh cả... Dù hiện tại, hoàn cảnh cũng đã chẳng khá hơn chút nào.
Dung Ngộ hất tay đẩy cậu ra:
"Có cơ hội kiếm tiền không?"
Kỷ Chu Dã gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
"Viết cho bà một đề án. Bà định lấy danh nghĩa họ Kỷ lập quỹ học bổng cho học sinh nghèo học giỏi ở Nhất Trung Hải Thành. Dùng cái đầu của cháu nghĩ xem điều kiện thế nào. Sáng mai đưa bà bản nháp."
Mặt Kỷ Chu Dã nhăn nhó như vừa cắn phải khổ qua:
"Cháu không biết viết cái đó..."
"Không biết thì học. Hay định suốt đời làm kẻ ăn bám cho đến chết à?"
Dung Ngộ bỏ lại câu đó rồi quay đi.
Kỷ Chu Dã âm thầm phản kháng trong lòng, nhưng biết làm sao đây? Bà cô giao nhiệm vụ, dù khó mấy cũng phải làm.
Cậu mở máy tính, bắt đầu tự học cách viết đề án, nghiên cứu về học bổng trợ cấp...
Sáng sớm hôm sau, cậu hớn hở đưa bản đề án hoàn thành cho Dung Ngộ.
Cả đêm cậu không ngủ, càng làm càng hăng, giọng đầy phấn khích:
"Bà cô! Xem đi! Bản kế hoạch của cháu chẳng phải siêu đỉnh sao?"
Dung Ngộ mở ra xem, khá là tàm tạm. Với một người lần đầu viết đề án như cậu, hoàn toàn đạt yêu cầu.
Cô ngẩng đầu nhìn cậu:
"Cái thằng này đầu óc không tệ, sao không chịu dùng năng lực này vào việc học?"
"Ha ha ha! Ông nội! Nghe chưa! Bà cô khen cháu thông minh đấy!"
Kỷ Chu Dã nhảy dựng lên, vui như trẻ con được lì xì. Cậu không quên, bà cô suốt ngày mắng anh cả là kém thông minh, nhưng lại khen mình. Điều đó có nghĩa gì? Có nghĩa là... cậu còn giỏi hơn cả anh cả!
Dung Ngộ trừng mắt lườm cậu, quay sang Kỷ Chỉ Uyên:
"A Uyên, cháu sắp xếp người chỉnh sửa lại bản đề án này, tốt nhất hôm nay phải xong."
Kỷ Chỉ Uyên: "Vâng, bà cô."
Kỷ Chu Dã xoa tay:
"Vậy... phần thưởng của cháu đâu ạ?"
"Không phải cháu đã ghi rất rõ trong đề án à? Học sinh nghèo đạt tổng điểm top 3 sẽ nhận 3 đến 5 vạn. Top 3 từng môn nhận 1 đến 3 vạn. Ngoài ra còn thưởng tiến bộ, mỗi bậc tiến thêm 1000 tệ..."
Dung Ngộ vỗ vai cậu:
"Cháu mồ côi cha mẹ, thuộc diện trẻ mồ côi được tài trợ. Đáp ứng điều kiện thì cứ học tốt đi. Mỗi tháng cao nhất có thể nhận hơn chục vạn. Cố gắng nhé, nhóc."
Kỷ Chu Dã: "......???"
Vậy tức là... cậu đã thức trắng đêm để tự đào hố chôn mình?!
Trên đường đến trường, Dung Ngộ nói nhàn nhạt:
"Vì là người nhà, bà ưu ái thêm chút đặc quyền. Viết đúng một từ tiếng Anh thưởng 10 tệ. Học thuộc một công thức toán thưởng 100 tệ. Thuộc một bài thơ 500 tệ. Cổ văn 1000 tệ. Không giới hạn số lượng. Thi được bao nhiêu điểm, thêm hai số 0 phía sau là số tiền thưởng."
Kỷ Chu Dã chẳng thấy vui chút nào. Chỉ thấy số phận cay đắng, nước mắt muốn rơi.
Trước đây chỉ cần đưa tay là ông nội chuyển khoản, chỉ cần nịnh mấy câu là các anh cũng gửi tiền liền. Bây giờ, muốn có tiền tiêu vặt lại phải học thuộc, phải làm bài, phải cố gắng?!
Vừa vào lớp, Kỷ Chu Dã lập tức lấy sách tiếng Anh ra, bắt đầu học từ vựng cuồng nhiệt.
Trước đây, mỗi năm ông nội đều sang viện điều dưỡng nước ngoài dưỡng bệnh mấy tháng, cậu từng đi theo vài lần, nhờ đó sống trong môi trường tiếng Anh nên vốn từ cũng không tồi.
"Khoan khoan... Anh Dã, anh điên rồi à?"
Trần Niên không thể tin nổi nhìn cậu, "Anh bắt đầu học... học thật hả?"
Kỷ Chu Dã liếc cậu một cái:
"Rất nhanh thôi, cậu cũng sẽ giống như tôi."
Khi viết bản đề án, người xuất hiện nhiều nhất trong đầu cậu chính là Trần Niên. Cậu ta hiện đứng chót lớp. Chỉ cần mỗi lần tiến lên một bậc, là được 1000 tệ. Nếu lên 10 bậc, chính là 10.000! Đủ để bà nội Trần nhặt rác cả năm khỏi lo.
Hiệu suất của nhà họ Kỷ cực cao.
Sau tiết thứ hai, họ đã bàn xong với trường về bản kế hoạch và dán công văn trợ cấp lên bảng thông báo.
Cả trường... nổ tung!
"Trời ơi! Cái học bổng này thưởng cao quá mức rồi đó!"
"Đúng là cao thật. Nếu ai đó đạt tổng điểm cao nhất thì chắc chắn điểm các môn cũng không thấp, một kỳ thi một tháng mà kiếm được hơn hai mươi vạn, bằng thu nhập cả năm của gia đình bình thường rồi."
"Vậy chẳng phải học bá như Tống Hoài lớp chọn sẽ ôm tiền thưởng mỏi tay sao?"
"Không thấy đề rõ là học bổng dành cho học sinh nghèo à? Nhà Tống Hoài giàu như vậy, không đủ điều kiện đâu. Hơn nữa, cậu ta chắc cũng chẳng để mắt tới số tiền này."
...
Những học sinh khá giả chỉ xem náo nhiệt rồi rời đi. Còn những đứa trẻ nhà nghèo, như thể nhìn thấy hy vọng, lập tức tìm giáo viên chủ nhiệm xin đơn đăng ký, vội vã điền vào.
Trần Niên im lặng thật lâu. Cậu vốn định học xong lớp 12 sẽ đi làm phụ hồ ngoài công trình. Với cậu, học hành chẳng mang lại gì, nên từ trước đến nay luôn buông xuôi. Nhưng nếu việc học thật sự có thể kiếm ra tiền, thì... có lẽ cũng đáng để nỗ lực một lần.
Cậu hiện đứng chót lớp, nhưng cũng đồng nghĩa với việc còn rất nhiều không gian để tiến bộ. Chỉ cần cố gắng một chút, có khi có thể kiếm được vài ngàn tệ.
Trần Niên nhìn Kỷ Chu Dã đang cuồng nhiệt học từ mới tiếng Anh, rồi lặng lẽ lấy sách tiếng Anh của mình ra, bắt đầu đọc theo.
Chỉ là, đã quá lâu không học, phát âm của cậu rất không chuẩn.
"Đọc theo tôi."
Giọng Dung Ngộ vang lên.
"abandon: từ bỏ, vứt bỏ."
Khóe mắt Trần Niên lập tức đỏ lên. Từ sau khi cha qua đời, mẹ cậu bỏ cậu lại để tái hôn, hàng xóm đều nói: cậu ta là đứa trẻ bị mẹ vứt bỏ. Cậu ta là một đứa con chẳng ai cần.
"Bị người thân bỏ rơi, không phải lý do để cậu tự bỏ rơi chính mình."
Dung Ngộ nhìn cậu, nói chậm rãi, "Giá trị của cậu không nằm ở lựa chọn của người khác, mà ở cách cậu đối mặt với cuộc sống... Chẳng lẽ cậu không muốn chính mắt thấy mẹ cậu hối hận vì lựa chọn năm đó sao?"
Ban đầu, cô chỉ định khuyên Trần Niên buông bỏ quá khứ, nhìn về phía trước. Nhưng không đứa trẻ mười mấy tuổi nào thật sự có thể 'không để tâm gì cả'. Thay vì bảo quên, chi bằng đặt ra một mục tiêu, để có thể dũng cảm bước tiếp.
"Vài năm nữa, cậu tốt nghiệp đại học, vào làm trong công ty danh tiếng, lương tháng mấy vạn, mua xe, mua nhà..."
Dung Ngộ nhẹ giọng nói:
"Lúc đó, mẹ cậu già rồi, không ai chăm sóc, cậu nghĩ xem, mẹ cậu sẽ hối hận biết chừng nào vì đã bỏ rơi cậu?"
"Chuẩn luôn!" Kỷ Chu Dã chen vào, "Chỉ cần cậu tốt nghiệp đại học, tôi sẽ để tập đoàn Kỷ thị tuyển cậu vào. Tăng lương, thăng chức, một đường tiến thẳng đến đỉnh cao nhân sinh, sướng muốn xỉu luôn ấy chứ!"
Tâm trạng Trần Niên vốn sa sút, nghe đến đây lại bật cười:
"Nói như thể tập đoàn Kỷ thị là nhà anh mở vậy. Anh nói muốn tuyển là tuyển à? Đừng có nói xàm!"
Dung Ngộ vỗ vai cậu:
"Chỉ cần cậu bắt đầu cố gắng từ bây giờ, không có gì là không thể."
Trần Niên ghé sát Kỷ Chu Dã, hạ giọng thì thầm:
"Anh Dã, cuối cùng em cũng hiểu vì sao anh bị biến thành não yêu rồi... Vì Dung Ngộ đáng giá thật."
"Câm cái miệng thối của cậu lại!" Kỷ Chu Dã trừng mắt, "Đừng dùng cái đầu bẩn của cậu để định nghĩa quan hệ giữa tôi và Dung Ngộ!"