Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ
Chương 4: Chuyển lớp và bí mật Phù Dung Trang Viên
Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng sớm.
Dung Ngộ mang tờ đơn xin chuyển lớp đã có chữ ký của người giám hộ đến nộp cho giáo viên chủ nhiệm. Vì đã có chữ ký phụ huynh, cô giáo không thể từ chối, đành làm theo quy trình và hoàn tất thủ tục chuyển lớp cho cô.
Cô chỉ thi được hơn một trăm điểm trong kỳ thi đại học – một kết quả tệ đến mức chẳng ai dám nhìn kỹ. Vì thế, cô bị xếp thẳng vào lớp 20, cái lớp bị gọi là "ổ học sinh dốt".
Chủ nhiệm lớp 20 là cô Bùi, một giáo viên trung niên nghiêm nghị. Vừa thấy Dung Ngộ, cô khẽ lắc đầu ngao ngán.
"Văn còn không học nổi, giờ đòi học lý? Thật là chẳng coi việc học ra gì cả."
Lớp cô đang dạy đã là nỗi lo rồi, nay trường lại gom thêm một học sinh yếu kém nữa vào, đúng là vò đã mẻ lại sứt thêm.
Dung Ngộ lặng lẽ đi theo cô Bùi bước vào lớp mới.
"Nhìn kìa, cô giáo dẫn theo một cô gái xinh quá!"
"Lớp mình có học sinh chuyển đến à?"
"Ê, Anh Dã, dậy đi! Là cô gái hôm qua đó!"
Kỷ Chu Dã đến lớp sớm nhưng vẫn đang gục ngủ trên bàn. Bị cậu em Trần Niên huých mạnh, cậu ngái ngủ ngẩng đầu lên – và lập tức thấy Dung Ngộ đang đứng trên bục giảng.
"Chào các bạn, mình tên là Dung Ngộ, rất vui được làm bạn cùng lớp với mọi người."
Cô Bùi chỉ tay vào chiếc bàn cuối lớp:
"Em ngồi xuống chỗ đó đi."
Dung Ngộ xách cặp bước tới, ánh mắt khẽ đảo, môi khẽ nhếch.
Thật... đúng là trùng hợp đến kỳ lạ.
Kỷ Chu Dã ngả người ra ghế, chống cằm, khóe miệng cong lên nửa chế giễu:
"Hừ. Đầu tiên gây sự với tôi, sau đó theo dõi tôi, giờ lại chuyển lớp, thành bạn cùng bàn luôn. Nói đi, cô đang có ý đồ gì với tôi phải không?"
Dung Ngộ: "..."
Cô chẳng buồn liếc cậu lấy một lần, chỉ lặng lẽ rút sách ra đọc.
"Anh Dã, cô ta lơ anh rồi kìa," Trần Niên thì thầm, mắt lấp lánh vẻ khiêu khích. "Phải dạy cho cô ta một bài học chứ."
Kỷ Chu Dã liền giật phắt cuốn sách trên bàn cô:
"Nghe nói cô chỉ được hơn trăm điểm trong kỳ thi, còn thấp hơn cả tôi. Thế mà dám học lại? Phí tài nguyên thôi. Chi bằng về quê nuôi heo cho xong."
Trần Niên hùa theo, cười sằng sặc:
"Haha, về nuôi heo đi bạn ơi!"
Dung Ngộ ngước mắt, ánh nhìn lạnh như băng quét qua hai người:
"Xem ra hôm qua đánh còn nhẹ."
"Vừa hay, tôi cũng đang ngứa tay."
Cô đứng bật dậy, nhấc chiếc ghế lên.
Lúc này là giờ tự học sáng, giáo viên chưa vào, cả lớp ồn ào hỗn loạn. Không ai thật sự học hành, thấy có chuyện liền quay đầu xem.
Chiếc ghế chỉ còn cách đỉnh đầu Kỷ Chu Dã vài phân.
Cậu hít một hơi lạnh.
Cậu tin chắc – cô gái này thật sự dám đập xuống!
Đã bị cô đánh ngã hai lần rồi, cậu biết mình không phải đối thủ.
"Kìa, còn nổi nóng nữa cơ à?" Cậu cười gằn, cố giữ thể diện. "Chỉ nói đùa tí thôi, có cần phản ứng dữ vậy không?"
Dung Ngộ từ từ đặt ghế xuống:
"Tôi cũng chỉ đùa thôi. Sao, sợ rồi à?"
"Ai sợ chứ, ai sợ ai!" Trần Niên gào lên, đỏ mặt tía tai. "Anh Dã của tôi không sợ đâu, tan học solo tay đôi luôn!"
Kỷ Chu Dã: "..."
Tay đôi thì... thôi đi. Đánh không lại.
Mà bắt nạt con gái – càng mất mặt một tên 'trùm' trường.
Dung Ngộ ngồi xuống, tiếp tục đọc sách như không có gì xảy ra.
Nhưng trong lòng, cô lại cảm thấy thấp thỏm.
Buổi tối, giờ tự học là tiết tự chọn – thích thì đến, không ai ép buộc.
Tan học, cô gọi taxi, thẳng đến Phù Dung Trang Viên.
"Cô bé này, đây là nơi ở của đại gia đình đó, nghe nói là dòng họ trăm năm danh giá. Cô quen chủ nhà à?" Tài xế tò mò hỏi khi dừng xe trước cổng lớn.
Dung Ngộ gật đầu, bước xuống.
Đây chính là khu biệt thự mà nhà họ Kỷ từng chuẩn bị chu đáo cho cô, vào ngày cưới năm xưa.
Kiến trúc pha trộn giữa phong cách Đông – Tây, năm đó nằm ở ngoại ô Hải Thành, nay đã trở thành trung tâm phồn hoa. Xung quanh là những tòa nhà chọc trời, chỉ riêng khu biệt thự này vẫn giữ nguyên không gian xanh mát, tĩnh lặng đến lạ.
Có vẻ nơi đây đã được trùng tu nhiều lần, tường ngoài sơn lại, trông càng thêm cổ kính, trang nhã.
Cô bước lên bậc thang, chưa kịp gõ cửa, cánh cổng đã tự động mở ra từ bên trong.
Kỷ Chỉ Uyên xuất hiện – gương mặt mệt mỏi, quầng thâm đen rõ rệt, rõ ràng là đã thức suốt đêm.
Thấy cô gái đứng trước cửa, anh nhíu mày, rồi chợt nhận ra:
"Cô là... Dung tiểu thư?"
Người dám gọi thẳng tên Kỷ lão gia tử giữa chốn công cộng, trên đời này không nhiều. Gương mặt này, anh vẫn còn nhớ rõ.
"Kỷ tổng," Dung Ngộ lên tiếng, giọng nhẹ nhàng mà kiên định, "Tôi nghe tin Kỷ lão gia tử đang trọng bệnh, nên đặc biệt đến thăm. Mong Kỷ tổng cho phép."
Ánh mắt Kỷ Chỉ Uyên lập tức trầm xuống.
Nhà họ Kỷ luôn bị truyền thông săn đuổi như bầy ruồi, nên địa chỉ tư gia chưa bao giờ công khai. Ngoài những người thân thiết, gần như không ai biết nơi này.
Cô gái này là ai?
Sao lại có thể tìm đến tận đây?
"Kỷ tổng đừng ngạc nhiên," Dung Ngộ mỉm cười khẽ, giọng vừa ôn hòa vừa tự tin, "Nếu tôi đoán không sai, mật mã của két sắt bảo mật cao nhất trong tập đoàn Kỷ thị... là..."
Cô đọc trôi chảy một dãy ký tự tiếng Anh phức tạp.
"Cô...!"
Kỷ Chỉ Uyên sững lại.
Anh vốn là người cực kỳ kín kẽ, hiếm khi biểu lộ cảm xúc. Nhưng lúc này, đồng tử anh rõ ràng co rút mạnh.
Chuỗi mật mã ấy hoàn toàn chính xác.
Đó là mã mở phòng hồ sơ bảo mật cấp S của Kỷ thị – chỉ có người thừa kế đời tiếp theo mới được biết. Dài tới 26 ký tự, thay đổi mỗi tháng, về lý thuyết là tuyệt đối không thể rò rỉ.
Thấy phản ứng của anh, Dung Ngộ biết mình đã đúng.
Chuỗi mã này chính là do cô thiết kế ra năm xưa, được dùng khắp các tầng bảo mật của nhà họ Kỷ. Nhìn thì như dãy chữ cái, nhưng thực chất là mã hóa từ ngày – tháng – năm, chuyển đổi hệ cơ số, rồi cộng thêm phép dịch chuyển cố định…
Dù mật mã đã thay đổi, nhưng chỉ cần biết ngày hiện tại, cô vẫn có thể tính ngược ra.
"Giờ thì, tôi có thể vào thăm bệnh rồi chứ?"
Kỷ Chỉ Uyên nhìn cô thật lâu, thật sâu.
Cuối cùng, anh nghiêng người:
"Dung tiểu thư, mời vào."
Hiện tại, ngoài anh và ông nội, không ai biết mật mã đó.
Vậy người duy nhất có thể truyền nó cho cô gái này... chỉ có thể là ông nội.
Nhưng... tại sao ông nội lại giao bí mật tuyệt mật này cho một cô gái trẻ tuổi?
Chẳng lẽ... trưởng bối của cô từng có mối quan hệ đặc biệt sâu xa với ông nội?
Là người nổi tiếng với chỉ số IQ cao, nhưng lúc này, Kỷ Chỉ Uyên hoàn toàn không thể suy luận ra.
Anh lặng lẽ ra hiệu cho quản gia.
Phù Dung Trang Viên có tên như vậy vì ngay trước cổng là một hồ nước tự nhiên, trồng đầy sen. Tháng chín đã về, hoa sen tàn, chỉ còn lại những chiếc lá xanh lay động trong gió.
Dung Ngộ đứng lặng trước hồ, hồi ức xưa ùa về như làn khói mờ... Cô siết chặt môi.
Bước vào trong nhà, khắp nơi là thiết bị y tế.
Trên giường bệnh, ông cụ tóc bạc, khuôn mặt tái nhợt, những nếp nhăn hằn sâu như từng vết đ.â.m thẳng vào tim cô.
Cô từng nghĩ mình sẽ cần rất lâu mới chấp nhận được việc đứa con trai bé bỏng ngày nào giờ đã thành một ông già.
Nhưng khi nhìn thấy gương mặt ấy, tình mẫu tử khắc cốt ghi tâm lập tức trào dâng, nhấn chìm mọi lý trí.
"Anh Bảo..."
Cô khẽ gọi tên thân mật ngày xưa vẫn dùng cho con trai mình.
Kỷ Chỉ Uyên nghẹn lời.
Anh vừa nghe thấy gì?
Anh Bảo?
Vị Dung tiểu thư này... trưởng bối của cô... lại gọi ông nội anh là Anh Bảo?
Thân thiết đến vậy sao?
Anh còn đang trong cơn choáng váng,
Thì đã thấy Dung Ngộ ngồi xuống bên giường, nước mắt rưng rưng, nhẹ nhàng nắm lấy tay lão gia tử... rồi đặt lên má mình.
Ầm ——!!!
Trí óc Kỷ Chỉ Uyên như nổ tung.
"Thiếu gia," quản gia vội bước tới, "Đã tra được thông tin."
Hồ sơ Dung Ngộ chỉ vỏn vẹn một tờ giấy:
Đại tiểu thư nhà họ Dung,
Cha mẹ ly dị, từ nhỏ sống cùng mẹ,
Hai tháng trước được cha đón về Hải Thành,
Hiện đang học tại Nhất Trung Hải Thành.
Kỷ Chỉ Uyên trầm giọng:
"Tiếp tục điều tra thân thế nhà họ Dung, xem có liên hệ gì với nhà họ Kỷ không."
Năm phút sau, quản gia quay lại:
"Nhà họ Dung không phải người gốc Hải Thành, đến những năm 80 mới chuyển về đây, chưa từng có giao thiệp với nhà họ Kỷ. Mẹ của Dung tiểu thư họ Dư, gia cảnh bình thường, tổ tiên làm nông, hoàn toàn không có bất kỳ liên hệ nào với nhà họ Kỷ."