Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ
Chương 68: Cuộc Gọi Vào Trưa
Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Buổi sáng có hai tiết Toán.
Trên bục giảng là thầy Trương, giáo viên Toán mới chuyển đến, khoảng hơn bốn mươi tuổi. Thầy được điều động từ một trường cấp dưới, và việc được dạy tại Nhất Trung Hải Thành đã là đỉnh cao sự nghiệp của thầy, nên thầy chẳng mấy bận tâm mình sẽ dạy lớp nào.
Thầy hắng giọng, nói:
“Hai tiết này, các em làm một đề thi Toán Olympic. Ai có thành tích tốt, tôi sẽ đề cử vào đội tuyển ôn luyện cho kỳ thi Olympic. Về tầm quan trọng của Olympic Toán, chắc tôi không cần phải nói nhiều.”
Cả lớp đều biết rõ.
Giành huy chương vàng vòng chung kết toàn quốc, là đường tắt vào thẳng Thanh Hoa hoặc Bắc Đại.
Nhưng có mấy người làm được việc đó?
Tống Hoài – một học sinh xuất sắc – năm ngoái cũng chỉ vào được vòng quốc gia và giành huy chương bạc.
Còn họ? Còn cách Tống Hoài cả một trời một vực. Việc mà người ta còn không làm được, họ chẳng cần mơ.
Dù sao thì làm đề cũng là cách rèn luyện tốt.
Dung Ngộ liếc qua đề, đã nắm được hướng giải – không khó. Nhưng cô chẳng muốn phí thời gian, liền lấy giấy nháp ra, bắt đầu mày mò dự án mà sư huynh giao.
Tới trưa, lớp học bỗng rộn lên.
Quảng cáo Dung Ngộ vừa quay đã được phát sóng.
Điện thoại màn hình gập đời mới của tập đoàn Kỷ thị vừa ra mắt đã gây sốt, cộng thêm Dung Ngộ gần đây lại càng nổi tiếng, đoạn quảng cáo vừa lên đã lập tức leo top tìm kiếm.
Lớp trưởng nói: “Dung Ngộ của chúng ta có dáng dấp ngôi sao thật, chẳng kém gì minh tinh hạng A.”
Cán sự học tập gật gù: “Quảng cáo nhìn sang chảnh quá, tôi cũng muốn mua điện thoại gập luôn rồi.”
Bí thư chi đoàn cười nhạt: “Một cái hơn mười nghìn tệ, cậu mua nổi à? Trừ khi cậu cũng là phú nhị đại kín tiếng như Kỷ Chu Dã.”
Trần Niên tức giận: “Khỉ thật, lại có anti chửi Dung Ngộ của chúng ta à?”
Dung Ngộ đang xem lại quảng cáo – lần đầu tiên cô quay, dù là trong hai đời. Nhưng phần bình luận lại không mấy dễ chịu.
[Nếu thay mặt Dung Ngộ bằng Dung Nhược Dao thì hợp hơn không?]
[Dung Nhược Dao quay thì hoàn hảo luôn.]
[Dao Dao đang dẫn đầu bảng xếp hạng, tài nguyên này đáng lẽ là của cô, bị người có kim chủ cướp mất…]
Trần Niên nhíu mày: “Fan hoa khôi trường thật khó ưa.”
Lớp trưởng cười: “Chủ tịch hội fan của cậu mạnh thật, đăng liền mấy trăm ảnh xinh, dìm sạch bình luận tiêu cực xuống dưới.”
Dung Ngộ dở khóc dở cười.
Chủ tịch hội fan – Kỷ Thuấn Anh – tuổi tác đã cao mà còn lên mạng đấu đá, không sợ tức đến đổ bệnh sao?
Kỷ Chu Dã vung tay tuyên bố: “Toàn lớp gia nhập hội fan, nghe lệnh hội trưởng!”
Cả buổi trưa, ai cũng cầm điện thoại hò reo, có mục tiêu chung nên ai nấy đều hăng hái.
Kỷ Chu Dã bảo Trần Niên đi mua sữa chua đãi cả lớp.
Lúc này, điện thoại cậu reo. Thấy tên người gọi, cậu vô thức liếc Dung Ngộ một cái, rồi nhanh chóng bước ra ngoài nghe.
Dung Ngộ không để ý.
Ăn trưa xong, cô lên thư viện mượn sách, đọc cả buổi.
Khi trở lại lớp, chỗ Kỷ Chu Dã trống trơn.
Dạo gần đây, tên nhóc này ngoan bất thường – nghiêm túc học hành, làm bài đầy đủ. Mới có chút tiền đã bắt đầu bay lên mây rồi sao?
Trần Niên nói: “Dung Ngộ, trưa nay anh Dã thấy khó chịu, hình như bị cảm, nên về biệt thự nghỉ rồi.”
Dung Ngộ ngẩng đầu: “Có sốt không? Đã mua thuốc chưa?”
“Anh ấy nói nghỉ một chút là ổn, chắc không sao.”
Dung Ngộ nhắn tin, không thấy trả lời.
Tan học chiều, cô gọi lại – không ai nghe máy.
Chẳng lẽ ngủ mê đến mức không biết gì?
Cô xách cặp, định qua tiệm thuốc đối diện mua ít thuốc mang sang cho Kỷ Chu Dã.
Vừa tới cổng trường, tiếng gọi vang lên phía sau:
“Dung Ngộ, đợi một chút!”
Tống Hoài bước tới.
Hắn đứng trước mặt cô: “Chưa có dịp nói chuyện. Bây giờ em có rảnh không?”
Dung Ngộ liếc đồng hồ: “Hai phút, nói đi.”
Mép môi Tống Hoài cứng lại.
Ngày trước, Dung Ngộ từng theo đuổi hắn từng bước, chỉ cần hắn đáp lại một chút, cô đã cười cả ngày.
Từ khi nào mà cô lại lạnh lùng thế này?
Muốn nói chuyện mà cô còn tỏ vẻ sốt ruột?
“Không có gì thì tôi đi trước.”
Dung Ngộ bước đi.
“Tôi chỉ muốn hỏi,” Tống Hoài nói khó nhọc, “làm sao em vào được Viện nghiên cứu hàng không vũ trụ số 4? Có phải do tiến sĩ Vương Hiểu Lệ mời em không?”
Vương Hiểu Lệ – chính là nữ tiến sĩ hôm đó đưa Dung Ngộ ra ngoài.
Dung Ngộ nhíu mày: “Nếu cậu muốn biết, xin lỗi, tôi không tiện tiết lộ.”
Cô bước thẳng, bỏ lại người đứng sau.
Tống Hoài không nhận được câu trả lời, lòng dâng trào bất mãn, vội đuổi theo vài bước.
Lúc đó, Dung Nhược Dao vừa ra khỏi cổng trường – và nhìn thấy ngay cảnh tượng đó.
Vị hôn phu cao quý, như đóa hoa lạnh lùng trên đỉnh núi băng – lại đang đuổi theo Dung Ngộ như một con chó trung thành…
Hơi thở Dung Nhược Dao rối loạn. Cô hét lớn: “Tống Hoài!”
Tống Hoài dừng lại: “Dao Dao?”
Dung Nhược Dao nén cảm xúc, nở nụ cười ngọt ngào: “Sau trường mới mở một nhà hàng, anh muốn đi ăn cùng em không?”
“Không đi,” hắn từ chối. “Anh còn phải đến lớp ôn Olympic Toán.”
Từ năm nhất, Tống Hoài đã lao vào các kỳ thi cấp quốc gia, mục tiêu duy nhất: suất tuyển thẳng vào Thanh Hoa hoặc Bắc Đại.
Olympic năm ngoái là lần gần nhất hắn chạm tới giấc mơ – nhưng chỉ giành huy chương bạc.
Năm cuối cấp ba – cơ hội cuối cùng. Nhất định phải nắm lấy.
Dung Ngộ mua vài loại thuốc cảm, xách túi về hướng khu biệt thự gần trường.
Hôm qua, biệt thự tổ chức sinh nhật – năm mươi người ăn uống ầm ĩ, khắp nơi bừa bộn. Quản gia Du vừa dọn dẹp xong, thấy Dung Ngộ đến liền vội vàng bước ra đón:
“Dung tiểu thư.”
“Anh Dã đâu? Còn đang ngủ à?”
“Ngũ thiếu gia không có ở đây.”
Ánh mắt Dung Ngộ khẽ nheo lại.
Cô nhận ra chiếc xe sáng nay đến – cũng không còn ở đó.
Tên nhóc nói bị bệnh, sao còn chạy lung tung? Đi đâu vậy?
Cô gọi thêm cuộc nữa – vẫn không ai nghe máy.
Mí mắt phải cô giật nhẹ.
Chiếc xe Kỷ Chu Dã đang lái là xe của cô – được kết nối với điện thoại cô, có thể định vị bất kỳ lúc nào.
Cô mở phần mềm – chiếc xe đang đỗ trước cổng một trang viên ở ngoại ô.
Dung Ngộ đưa điện thoại cho quản gia Du: “Đây là đâu?”
Ông nhận lấy, mặt biến sắc:
“Dung tiểu thư, trang viên này thuộc nhà họ Thượng. Họ dính vào các ngành nghề xám... Bên ngoài là trà trang, thực chất là sòng bạc lớn... Ngũ thiếu gia sao lại đến đó? Để tôi báo lão gia ngay!”
“Ông ấy lớn tuổi rồi, chuyện nhỏ đừng làm phiền,” Dung Ngộ thản nhiên nói. “Căn biệt thự này… chuyển sang tên tôi ngay lập tức.”
Quản gia Du sững sờ.
Ông định hỏi ý lão gia, nhưng nhớ lại – trước mặt Dung tiểu thư, lão gia còn ngoan như cháu, cô nói gì ông ấy gật đầu cái rụp.
Một căn biệt thự thôi, có khi lão gia còn mong được dâng tận tay.
Chẳng cần hỏi nữa, ông lập tức đi làm thủ tục.
“Thêm nữa,” giọng Dung Ngộ lạnh hơn, “toàn bộ tài sản dưới tên Kỷ Chu Dã – cái gì quy đổi được thành tiền, đều chuyển hết sang tôi.”
Nói xong, cô quay người bước đi.