Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ
Chương 8: Bài kiểm tra bất ngờ
Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiều hôm ấy, tiết học Vật Lý do cô giáo chủ nhiệm Bùi Nhã Như phụ trách diễn ra như thường lệ.
Ngay khi đề thi được phát xuống, Dung Ngộ liếc mắt qua, toàn là những câu hỏi cơ bản. Cô không cần suy nghĩ nhiều, lướt mắt một lượt đã biết đáp án. Cô viết nhanh như gió, xong liền gác bài kiểm tra sang một bên, tiếp tục đọc tạp chí.
Cô Bùi Nhã Như đi lại trong lớp, quan sát học sinh. Dù lớp này là lớp yếu nhất trường, nhưng cũng có vài học sinh khá. Cô hy vọng nếu được bồi dưỡng tốt, các em vẫn có cơ hội đỗ đại học nguyện vọng một.
Khi cô đứng sau lưng một số học sinh giỏi hơn để xem xét, cô không khỏi thở dài. Ba câu hỏi cuối tuy có chút khó, nhưng nếu nắm vững công thức, thay đổi các biến số là có thể giải được, chỉ là quá trình hơi rắc rối. Thế nhưng không một ai trong lớp làm được.
Cô bước vài bước, dừng lại bên cạnh Dung Ngộ. Ánh mắt cô ngay lập tức nhíu lại. Đang trong giờ Vật Lý mà học sinh này lại đọc sách ngoại khóa?
Cô Bùi Nhã Như không nói gì. Thực tế, lớp này quá đông học sinh yếu kém. Bên cạnh Dung Ngộ là Kỷ Chu Dã đang ngủ gật, Trần Niên thì lén lút chơi điện thoại… Cô không thể quản nổi từng đứa, dần dà cũng quen với việc “mắt nhắm mắt mở”.
Dù sao, cô chỉ cần quan tâm đến những học sinh biết cố gắng là đủ.
Cô định bước đi, nhưng chợt nhìn thấy bài kiểm tra trên bàn của Dung Ngộ. Những câu hỏi cuối đều có đáp án, tuy không có lời giải… nhưng đều đúng.
“Dung Ngộ.” Cô Bùi Nhã Như khẽ gọi, “Những câu này, em viết lời giải ở đâu?”
Dung Ngộ ngẩng đầu:
“Không viết.”
“Thế em làm sao ra được đáp án?” Cô Bùi Nhã Như khó hiểu, “Chẳng lẽ em đoán?”
Chỉ có thể là đoán rồi.
Nhưng… đoán mà đúng hết ư?
“Em dùng công thức này.”
Dung Ngộ viết công thức lên giấy.
“Chỉ cần nhẩm là ra, không cần viết lời giải.”
Cô Bùi Nhã Như trợn to mắt. Công thức này căn bản không nằm trong chương trình Vật Lý phổ thông, ngay cả sinh viên chuyên ngành cũng chưa chắc học đến. Đặc biệt hơn, công thức này phải thay vào ít nhất năm hằng số, rồi tiến hành các phép tính phức tạp, làm sao có thể nhẩm ra được?
“Em theo cô lên văn phòng một lát.”
Dung Ngộ đành gấp tạp chí lại, đi theo cô giáo ra ngoài.
Cô Bùi Nhã Như lấy một tờ giấy trắng, lập tức ra một đề tương tự. Dung Ngộ nhận lấy, gần như không cần suy nghĩ, lập tức viết ra đáp án, chính xác đến tám chữ số thập phân.
Cô giáo há hốc mồm, vẫn chưa tin. Cô lại ra thêm một đề nâng cao, vượt xa phạm vi kiến thức phổ thông. Kết quả, Dung Ngộ vẫn gần như không cần suy nghĩ, trực tiếp cho ra đáp án.
“Em…” Cô Bùi Nhã Như đẩy gọng kính, “Dung Ngộ, em thật sự là học sinh khối xã hội à?”
Trường cấp ba Hải Thành phân ban vào học kỳ hai lớp 10. Nói cách khác, trước đó, Dung Ngộ chỉ học Vật Lý được nửa năm.
Nửa năm mà học được đến mức này?
Có thể sao?
“Hồi cấp hai em đã thích mấy môn tự nhiên rồi. Học kỳ một lớp 10, em tự học hết chương trình lý-hóa-sinh phổ thông.”
Dung Ngộ cúi mắt, nói nhanh như thể bịa chuyện.
“Chọn ban xã hội là vì… không hiểu rõ, nên chọn nhầm.”
“Thật là lãng phí biết bao năng lực.”
Cô Bùi Nhã Như dịu giọng, “Em làm một bộ đề thi Olympic Vật Lý ở đây, cho cô xem năng lực thật của em, nhớ viết rõ từng bước giải.”
Dung Ngộ đành ngoan ngoãn viết đầy đủ công thức, lời giải ra.
Cô Bùi Nhã Như vừa hay có cuộc gọi đến, liền ra ngoài nghe điện thoại.
Vừa rời đi, thì Tống Hoài bước vào văn phòng để nộp bài tập. Hắn ngẩng đầu, thấy Dung Ngộ đang ngồi đó. Không thể tin nổi, cô lại bị cô giáo đuổi lên tận văn phòng giáo viên?
Người theo đuổi hắn nhiều vô kể, nhưng người dày mặt nhất chính là Dung Ngộ. Hắn lắc đầu, đặt bài tập xuống rồi bỏ đi.
Dung Ngộ hoàn toàn không để ý đến Tống Hoài.
Cô nhanh chóng hoàn thành bài thi Olympic Vật Lý. Thấy cô chủ nhiệm vẫn chưa quay lại, cô liền chán nản, lấy giấy ra vẽ hình học Toán.
Mấy hình học không gian, đồ thị parabol… vẽ lên cực kỳ thú vị, cô còn tình cờ phát hiện một tính chất hội tụ đặc biệt của đồ thị parabol…
“Em làm xong rồi à?”
Cô Bùi Nhã Như nghe điện thoại xong quay vào, liếc mắt nhìn bài thi, không khỏi nghẹn họng. Đây là đề thi Olympic Vật Lý toàn quốc đấy. Năm ngoái, học sinh giỏi của lớp chọn – Tống Hoài – đại diện Nhất Trung đi thi, chỉ sai một câu nhỏ mà vẫn giành được huy chương vàng toàn quốc. Thế mà Dung Ngộ… làm đúng hết.
“Lát nữa cô sẽ tìm một đề thi Olympic Vật Lý quốc tế cho em làm thử.”
Cô Bùi Nhã Như nói xong, “Trước mắt em cứ về lớp học đi.”
Dung Ngộ nhức đầu. Những đề này thật sự quá đơn giản, chỉ viết đáp án thôi đã thấy mất thời gian, lại còn bắt phải viết đầy đủ quá trình giải. Nhưng cô chỉ là một học sinh cấp ba bình thường, cũng không thể chống đối giáo viên quá mức.
Cô đứng dậy, rời khỏi văn phòng.
Vừa đi khuất, một tờ giấy nháp rơi khỏi bàn giáo viên, rơi đúng chân một thầy giáo đang đứng phía đối diện. Thầy giáo đó là Ngô Tố, dạy Toán lớp 20, đang ngồi viết luận văn nghiên cứu.
Cúi đầu nhìn, thấy giấy nháp đầy đồ thị parabol, bên cạnh còn viết quá trình tính toán. Ban đầu ông tưởng giấy mình đánh rơi, nhặt lên nhìn kỹ thì thấy chữ viết nguệch ngoạc, không phải của ông.
Đang định đưa lại, thì đột nhiên khựng lại. Mấy phương trình trên tờ giấy… chẳng phải chính là đề tài mà ông đang nghiên cứu sao? Vậy mà trên giấy lại tính đến tận bước cuối cùng rồi?
Ông lập tức kích động đến mức nóng sôi trào. Ngô Tố do dự một lúc lâu, mới ngẩng đầu hỏi:
“Bùi Nhã Như, tờ giấy nháp này cô còn dùng không?”
Nghe ông gọi là “giấy nháp”, dĩ nhiên là Bùi Nhã Như không cần.
Dung Ngộ quay lại lớp học, tiếng xì xào bàn tán trong lớp ngay lập tức im bặt. Dùng đầu ngón chân cũng đoán được, chắc chắn đang bàn chuyện cô bị giáo viên gọi lên văn phòng.
Trong mắt học sinh, bị gọi lên văn phòng chưa bao giờ là chuyện tốt. Cô chẳng hề quan tâm, tiếp tục đọc sách.
Buổi học chiều kết thúc, cô thu dọn sách vở chuẩn bị đến trang viên Phù Dung.
Kỷ Chu Dã lập tức bám theo:
“Nghe nói dạo này cậu không học tự học buổi tối, đi chơi ở đâu thế, dẫn tôi theo với.”
Dung Ngộ vừa đi vừa đáp:
“Tôi có việc.”
“Việc gì thế?” Kỷ Chu Dã đuổi theo hỏi, “Đi đâu, tôi có xe, đưa cậu đi.”
“Đừng có bám theo tôi, phiền phức lắm.”
Dung Ngộ lạnh lùng liếc cậu ta một cái, mở cửa xe taxi ngồi vào, giục tài xế đi ngay.
Trần Niên xoa cằm lẩm bẩm:
“Anh Dã, sao em thấy… Dung Ngộ không giống kiểu người đang thầm thích anh chút nào?”
“Cậu đã từng yêu ai chưa, biết cái quái gì.”
Kỷ Chu Dã hừ một tiếng, “Không thấy à? Cô ta ngại ngùng đấy, chưa biết cách phản ứng khi được tôi quan tâm. Đợi vài hôm quen rồi là khác ngay.”
Trần Niên suy nghĩ rồi nói:
“Cũng có thể là cô ta không hiểu anh đang theo đuổi cô ta. Không thì… anh tỏ tình luôn đi. Em đang mong đến lúc được thấy cô ta khóc đây này.”
Kỷ Chu Dã ngẫm nghĩ, rồi nở nụ cười:
“Đi tra thử xem tỏ tình thì nên chuẩn bị gì.”
Dung Ngộ ngồi taxi, chẳng bao lâu đã đến trước trang viên Phù Dung. Quản gia ra đón, dẫn cô đi vào trong.
Vừa vào đến đại sảnh, đã thấy Kỷ Chỉ Uyên ngồi trên sofa, trong lòng ôm một bé gái khoảng bốn, năm tuổi, hai người thân mật vô cùng. Bên cạnh còn có một người phụ nữ khoảng ngoài hai mươi tuổi, mặc váy công sở, khí chất đoan trang, dịu dàng mà thành thục.