Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì
Chương 12
Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày hôm sau, Nhiễm Phàm vẫn đi làm như thường lệ.
Vừa bước vào cửa, anh đã bị vài đồng nghiệp vây quanh, nhìn anh với ánh mắt đầy quan tâm.
“Anh đi khám chưa? Kết quả thế nào rồi?”
Nhiễm Phàm mỉm cười với mọi người: “Không sao cả, mọi thứ đều ổn.”
“Ung thư à? Hay tiểu đường? Đã kiểm tra tổng quát chưa? Chó cũng rất nhạy cảm với bệnh tật, nếu có bệnh thì nên phòng ngừa sớm, đừng ngại ngần gì vì mình là người trong ngành y.”
“Thật sự không có chuyện gì cả.”
Mọi người lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, ai nấy đều mừng cho Nhiễm Phàm.
Mấy người làm việc ở bệnh viện thú cưng này đều là người địa phương, nhìn khắp bệnh viện chỉ có mình Nhiễm Phàm là người từ nơi khác đến, bằng cấp lại thấp nhất.
Lúc mới vào làm, mọi người ít nhiều đều cố ý hoặc vô tình giữ khoảng cách với anh. Nhưng lâu dần, ai cũng trở nên thân thiết với Nhiễm Phàm. Lý do thì nhiều vô kể: anh làm việc nghiêm túc, có trách nhiệm, đối nhân xử thế khéo léo, nói chuyện với ai cũng kiên nhẫn.
Nếu không phải Nhiễm Phàm vừa vào làm chưa bao lâu đã công khai giới tính thật, e rằng đã có không ít người muốn mai mối cho anh rồi.
“Lo lắng hão một phen, coi như chuyện tốt.”
Có đồng nghiệp còn nháy mắt trêu chọc Nhiễm Phàm: “Theo tôi thấy nhé, đại nạn không chết, ắt có phúc về sau, biết đâu hôm nay lại song hỷ lâm môn thì sao.”
Đến chạng vạng, lời nói đùa ấy quả nhiên ứng nghiệm. Viện trưởng gọi Nhiễm Phàm vào phòng khám nói chuyện, thông báo với anh chuyện anh chính thức được chuyển sang biên chế lâu dài.
Nhiễm Phàm đã mong chuyện này nhiều năm, vui mừng khôn xiết.
Viện trưởng cũng rất hài lòng với anh, cuộc trò chuyện diễn ra trong không khí vui vẻ, đôi bên đều thỏa mãn. Thế nhưng, chưa đầy nửa tiếng sau khi kết thúc, cửa phòng viện trưởng lại bị gõ lần nữa. Lần này, Nhiễm Phàm quay lại là để xin từ chức.
Viện trưởng ngạc nhiên, thấy anh không hề có ý đùa giỡn thì càng khó hiểu: “Rốt cuộc là sao vậy?”
Nhiễm Phàm nói: “Trước đây tôi luôn xem việc chuyển chính thức là mục tiêu. Đến khi đạt được rồi thì trong lòng bỗng thấy trống rỗng. Thật ra tôi đã muốn ra ngoài đi một chuyến từ lâu rồi, có lẽ bây giờ chính là thời điểm thích hợp. Tôi muốn ra ngoài để khuây khỏa.”
“Vậy xin nghỉ phép là được rồi, đâu cần phải vừa mới thăng chức đã từ chức?”
Nhiễm Phàm lắc đầu: “Có vài chuyện nếu muốn nghĩ cho thông suốt, còn muốn ra ngoài nhìn ngắm phong cảnh thì đều cần thời gian. Tôi cũng không biết sẽ đi bao lâu, có thể một tháng, cũng có thể vài tháng.”
“Trước giờ tôi chưa từng tùy hứng như vậy, lần này coi như tự cho phép bản thân buông thả một lần.”
Viện trưởng không khuyên nổi, chỉ đành nói sẽ giữ lại chức vị cho anh, coi như góp một phần cho sự tùy hứng hiếm hoi của Nhiễm Phàm.
Thật ra viện trưởng cũng thông cảm. Nghĩ thử mà xem, khi từng lầm tưởng bản thân mắc bệnh nặng, suy nghĩ của con người thay đổi là chuyện rất dễ hiểu.
Tin tức nhanh chóng lan khắp bệnh viện.
Các đồng nghiệp vô cùng tiếc nuối, nhao nhao giữ Nhiễm Phàm lại, tối đó tan làm không ai vội về nhà, nhất quyết phải tụ tập ăn một bữa tiệc chia tay với anh.
Cả nhóm tìm một quán ăn nhỏ gần đó, vừa ăn vừa trò chuyện đến nửa đêm.
Trong bữa tiệc, có người mời rượu.
Nhiễm Phàm xua tay lắc đầu: “Dạo này tôi không uống rượu.”
“Uống một chút cũng không được à? Mai không đi làm nữa rồi, mấy ngụm này có đáng gì đâu?”
Giọng điệu Nhiễm Phàm mềm mỏng nhưng kiên quyết: “Tôi uống nước ngọt.”
“Rượu thì không uống cũng chẳng sao, chỉ tiếc là đến cuối cùng vẫn chưa được thấy bạn trai của bác sĩ Nhiễm. Giấu mấy năm liền, tò mò muốn chết.”
Không biết là ai buông lời trêu chọc.
Mọi người đều cười lên, Nhiễm Phàm cũng cười theo. Cười xong lại cúi đầu thẫn thờ, đúng lúc điện thoại rung lên, có một cuộc gọi tới.
“Alô.”
Nhiễm Phàm đứng dậy đi sang một bên nghe điện thoại. Các đồng nghiệp liếc nhìn anh, không nghe được đầu dây bên kia nói gì, chỉ thấy anh luôn im lặng lắng nghe, vẻ mặt ngơ ngác. Đến cuối cùng, môi mím chặt lại, chỉ khẽ đáp một tiếng: “Ừm.”
Rạng sáng, mọi người tan tiệc, ai nấy cầm điện thoại ra ngoài gọi xe.
Không ngờ vừa bước ra cửa thì trời đổ mưa lớn, hạt mưa to như hạt đậu trút xuống mặt đất, xôn xao không dứt.
Mọi người bị mưa lớn ép phải lùi lại. Đúng lúc đó, một chiếc ô đen xuất hiện trong tầm mắt. Dưới cơn mưa tầm tã, một người đàn ông mặc áo gió, tay cầm ô, không nhanh không chậm bước trên mặt đất ướt sũng. Khi đến trước bậc thềm quán ăn, anh ta nâng ô lên, để lộ gương mặt mờ ảo giữa màn mưa và ánh đèn đan xen.
“Nhiễm Phàm.”
Đó là người đàn ông đến đón anh.
Nhiễm Phàm khẽ hít một hơi, gật đầu chào các đồng nghiệp rồi vội vàng bước xuống bậc thềm.
Vừa mới đi được vài bước đã bị một đồng nghiệp kéo lại, ghé sát tai anh, vừa kinh ngạc vừa thốt lên: “Hóa ra cậu không nói đùa.”
Nhiễm Phàm còn chưa kịp hiểu, chỉ mơ hồ nghe người kia lẩm bẩm: “Bạn trai cậu thật sự đẹp trai như Giang Mân Ngọc. Còn đẹp trai hơn Giang Mân Ngọc nữa.”