Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì
Chương 13: Em thật sự để ý chuyện tôi là cha ruột của Giang Mân Ngọc sao?
Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lời giải thích "người đó không phải bạn trai tôi" còn chưa kịp thốt ra.
Vì trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi ánh mắt chạm phải Lê Ương, Nhiễm Phàm chẳng còn tâm trí để ý đến đồng nghiệp nữa mà vội vã chạy về phía Lê Ương.
Lê Ương dùng chiếc ô đen che cho anh, che chắn mọi mưa gió cuồn cuộn bên ngoài. Hơi thở của hắn vờn quanh thái dương Nhiễm Phàm, như một tấm màn vô hình tách biệt hai người khỏi thế giới bên ngoài. Nhiễm Phàm ngước mắt lên, thoáng thấy chiếc cằm góc cạnh của Lê Ương.
Trong lòng, anh thầm so sánh diện mạo của Lê Ương và Giang Mân Ngọc.
Đây là lần thứ ba anh đem họ ra so sánh. Lần đầu là khi nhìn thấy ảnh Lê Ương trong tư liệu, lần thứ hai là cảm giác mơ hồ nhưng lại rõ ràng ấy.
Cả ba lần, cảm giác vẫn gần như không đổi. Anh đều nghĩ rằng so với người cha thì Giang Mân Ngọc giống người mẹ xinh đẹp như hoa đào quả mận, dung mạo rực rỡ, phồn hoa như gấm hơn.
Nhưng nếu nhìn kỹ thì cũng không thể nói là hoàn toàn thoát ly khỏi khuôn mẫu ưu việt của người cha ruột.
Trên người cậu ta có một khí chất cao quý, xa hoa mà nguồn cội có thể tìm thấy trên gương mặt Lê Ương.
Lặng lẽ thu hồi ánh mắt, Lê Ương mở cửa xe cho Nhiễm Phàm.
Đêm nay không thấy tài xế, chiếc xe cũng được đổi sang một chiếc khác, trông đặc biệt kín đáo và trầm tĩnh.
Sau khi đưa Nhiễm Phàm ngồi vào ghế phụ, Lê Ương lên ghế lái, đưa cho anh một chiếc khăn lau và một tấm chăn lông.
“Cảm ơn.” Nhiễm Phàm nhận lấy, luống cuống nói thêm: “Xin lỗi, bên tôi tan làm muộn thế này.”
“Em xin lỗi tôi làm gì, là tôi nhất quyết đến đón em mà.”
“Giờ chúng ta đi đâu? Đi gặp bác sĩ ngay sao? Có muộn quá không?” Nhiễm Phàm hỏi.
Lý do Lê Ương xuất hiện tối nay chính là đưa anh đi khám.
“Không muộn. Vốn dĩ, tôi đã lập riêng một đội y tế, trực 24 giờ vì em rồi. Mọi thứ đều lấy sự thuận tiện của em làm trọng, đó là tiêu chuẩn phục vụ.”
“Đừng lo. Khám xong tôi sẽ đưa em về nhà. Nếu em không ngại, có thể ngủ lại đây, sáng mai tôi đưa em đi làm, không ảnh hưởng công việc.”
“Không sao, ngày mai tôi không cần đi làm.”
Nhiễm Phàm cúi đầu, giải thích thêm: “Hôm nay tôi đã xin nghỉ việc rồi.”
Lê Ương không tỏ ra ngạc nhiên, mắt vẫn nhìn thẳng phía trước khi lái xe. Mưa làm mờ cảnh vật trước kính chắn gió, cần gạt nước quét qua một cái, tất cả lại trong veo như gương.
Nhiễm Phàm nói tiếp: “Tôi muốn ra ngoài đi dạo một chút.”
“Đi đâu?”
“Chưa nghĩ ra.”
Không khí chững lại trong vài giây. Nhiễm Phàm vội vàng cứng nhắc chữa lời: “Không phải tôi muốn trốn đi.”
Lê Ương bật cười khe khẽ, chỉ cười mà không nói.
Trong xe cứ thế yên tĩnh.
Muốn nói gì đó rồi lại thôi.
Nhiễm Phàm vắt óc suy nghĩ, cố gắng lắm nhưng vẫn không nghĩ ra được gì.
Đúng lúc này, tấm chăn lông trên đùi được người đàn ông bên cạnh kéo lên, từ đầu gối phủ đến tận vai, mang theo một cảm giác ấm áp và dịu dàng.
Lê Ương nói: “Không sao, đường còn dài, ngủ một lát đi.”
Không biết đã qua bao lâu, Nhiễm Phàm được đánh thức bởi tiếng sóng biển cuộn trào, lớp này chồng lên lớp khác.
Anh không ngờ tim mình rối loạn đến vậy mà vẫn có thể ngủ được. Trong cơn mơ màng, nhận ra đó không phải tiếng mưa, anh giật mình mở mắt, nhìn thấy mặt biển sóng vỗ ngoài quốc lộ.
Trời đầy sao, dưới ánh sao là biển đen. Mưa đã tạnh.
Cửa sổ đóng kín không một kẽ hở, nhưng trong khoảnh khắc hoảng hốt ấy, dường như anh vẫn ngửi thấy mùi gió biển ập thẳng vào mặt.
Thành phố S giáp biển. Bên ngoài đô thị phồn hoa có một hòn đảo với phong cảnh xa hoa và khách du lịch đông đúc, trên đảo có vài khu thắng cảnh lớn, là mảnh đất tấc vàng mà ai cũng biết.
Trước kia, Nhiễm Phàm từng rất muốn cùng Giang Mân Ngọc đến đây du lịch, nhưng vì nhiều lý do mà mãi chưa thực hiện được. Không ngờ lần đầu tiên đặt chân đến nơi này lại là trong hoàn cảnh như thế.
Lê Ương lái xe dọc theo quốc lộ, vòng lên sườn núi, dừng xe trước cổng một khu biệt thự tư nhân rộng lớn. Trang viên tựa lưng vào biển, phía trước là những bóng cây trải dài vô tận. Trong cơn choáng váng, Nhiễm Phàm được Lê Ương khẽ ôm lấy sau lưng, dẫn anh xuống xe.
Anh ngơ ngác nói: “Tôi tưởng chúng ta đi bệnh viện.”
“Bệnh viện đông người, nhiều ánh mắt. Bên này ít người hơn, chỉ là hơi xa một chút thôi. Em không thích sao?”
Nhiễm Phàm nghẹn lời: “……”
Trong nhà đã có người chờ sẵn. Đúng như lời Lê Ương nói, vừa thấy Nhiễm Phàm, cả đội y tế lập tức vây quanh.
Ngôi nhà có bốn tầng, toàn bộ tầng ba đều là thiết bị y tế. Lê Ương đưa cho Nhiễm Phàm xem hồ sơ của các bác sĩ, kinh nghiệm hành nghề của từng người còn nhiều hơn cả số tuổi của bản thân anh.
Ăn uống xong xuôi, nghỉ ngơi cũng đã đủ, Nhiễm Phàm cứ thế theo chân các bác sĩ thực hiện từng hạng mục kiểm tra, cho đến khi trời mờ sáng thì mọi thứ mới xong xuôi.
Kết quả vẫn giống như trước, tình trạng cơ thể tốt.
Lê Ương không theo dõi suốt quá trình, nhưng sau khi xác nhận Nhiễm Phàm không vội về nhà, liền đề nghị anh lên lầu nghỉ ngơi.
Mọi thứ diễn ra rất tự nhiên. Nhưng khi Nhiễm Phàm bước vào phòng thì anh sững người, cách bài trí trong phòng giống hệt phòng ngủ của anh ở nhà, từ ga giường đến chăn đệm, màu sắc và kiểu dáng đều y hệt.
Nhiễm Phàm đứng ngây ra. Lê Ương chủ động dừng lại ở cửa, nói:
“Tôi đã ký thỏa thuận bảo mật với đội y tế, hồ sơ điều trị của em sẽ không bị tiết lộ ra ngoài.”
“Ngoài ra, tôi sẽ để họ chuẩn bị hai phương án. Một phương án đảm bảo em sinh nở an toàn, phương án còn lại là thuận lợi bỏ thai nhi, trong điều kiện tổn hại chức năng cơ thể ở mức thấp nhất.”
“Em không cần chịu áp lực tâm lý.”
Nhiễm Phàm vừa nghe vừa gật đầu. Gật được vài cái, bên tai bỗng chốc trở nên yên tĩnh. Anh đợi vài giây thì mờ mịt ngẩng đầu lên, Lê Ương đang cụp mắt nhìn anh, mỉm cười:
“Cuối cùng em cũng nhìn tôi rồi.”
Một người đàn ông trưởng thành, điềm đạm đang mỉm cười nhìn anh. Nhiễm Phàm bối rối thấy rõ rệt.
Lê Ương hỏi tiếp: “Em có thực sự bận tâm chuyện tôi là cha ruột của Giang Mân Ngọc không?”
Nhiễm Phàm lộ vẻ kinh ngạc, giây sau, anh thấy thật nghẹn lời. Cổ họng như bị keo dính chặt lại, không phát ra nổi âm thanh.
Anh không ngờ tới chuyện này… Hay là thực sự không ngờ? Anh đã có quá nhiều thời gian để suy nghĩ. Nhưng anh không trả lời được.
Lê Ương lại nói thêm một câu, đồng thời nghiêng người lại gần anh: “Em ghét tôi sao? Ghét một ông già như tôi, biết em là người yêu của con trai mình nhưng vẫn muốn lại gần em?”
Khoảng cách được thu ngắn lại, nhưng không quá mức. Khoảng cách của Lê Ương chưa bao giờ khiến người ta thấy khó chịu.
Sống mũi Nhiễm Phàm lấm tấm mồ hôi. Biết là không nên nhưng ánh mắt vẫn dao động, anh dời mắt đi, nói lộn xộn trong sự hoảng hốt: “Tôi không phải người yêu của cậu ấy, chúng tôi đã chia tay rồi.”
Là Giang Mân Ngọc không cần anh nữa. Tim Nhiễm Phàm khẽ đau, nhưng không có tâm trí để để tâm.
“Ngài Lê, tôi, tôi……”
Lời còn chưa nói xong đã bị Lê Ương chủ động ngắt lời:
“Em là người mềm lòng. Em tốt bụng với người khác, có tình yêu thương với những sinh linh nhỏ bé. Em là người tốt nhất. Em biết tôi không nói đùa, biết tấm lòng của tôi là thật hay giả, phải không?”
“Em không ghét tôi. Chỉ là em bị tổn thương, và đang rất đau khổ. Rất đau, rất đau...”
“Vì vậy đừng vội từ chối tôi, được không? Em có đủ lý do để buồn, em cứ thoải mái mà buồn thôi, cho đến khi em phân tâm đi, cho đến khi vết thương khép lại.”
Câu nói cuối cùng là một lời chúc ngủ ngon. Rất khẽ.
Cửa khép lại. Nhiễm Phàm úp mặt xuống giường, bên tai ong ong không dứt, át cả tiếng thở của anh, át cả tiếng sóng biển.
Khóe mắt anh chậm rãi ướt đẫm.