Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì
Chương 16: Cũng đừng tính là tôi tự nuốt lời hứa
Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mèo mướp là chú mèo từng lang thang nhiều nơi nên đi đâu cũng nhanh chóng thích nghi.
Vốn dĩ cứ nghĩ đã tìm hiểu đủ về căn biệt thự ven biển rộng rãi kia rồi, ai ngờ vừa chuyển đến nhà Nhiễm Phàm, chưa kịp làm quen chỗ ở thì nhóc đã chạy nhảy khắp nơi.
Ngày hôm sau Nhiễm Phàm về nhà, chẳng bao lâu sau, hơn nửa số môi giới mà anh từng liên hệ đã tìm tới tận nơi, đo đạc, chụp ảnh, xác nhận tình trạng vay vốn, bổ sung hồ sơ nhà đất.
Thông thường mà nói, mua bán nhà cửa là một quá trình khá rắc rối, cho dù có giảm giá cũng còn phải chờ đợi người hữu duyên. Thế nhưng tối hôm đó, môi giới đã gọi điện cho anh, nói có người muốn mua nhà, có thể lập tức ký hợp đồng, làm thủ tục sang tên ngay trong ngày hôm sau.
Cúp máy, Nhiễm Phàm thẫn thờ một lúc, rồi mở danh bạ tìm số của Lê Ương.
Anh gõ mấy dòng tin rồi lại xóa đi. Cuối cùng anh vẫn gọi điện.
Chuông vừa reo một tiếng đã có người bắt máy, giọng Lê Ương không hề ngạc nhiên:
“Alô.”
Nhiễm Phàm hỏi: “Ngài Lê, là ngài muốn mua căn nhà của tôi sao?”
Lê Ương đáp:
“Không phải tôi.”
Nhiễm Phàm thoáng khựng lại, cảm thấy ngoài dự liệu.
Lê Ương nói tiếp: “Tôi thấy căn nhà không tệ nên giới thiệu cho một người quen. Anh ta đang cần.”
Dù sao nguồn gốc cũng chẳng khác là bao, Nhiễm Phàm im lặng.
Lê Ương hỏi: “Em không nỡ à?”
“Chỉ cần em không nỡ, lúc nào cũng có thể đổi ý.”
Không biết trong câu nói ấy có ẩn ý gì về sự thúc ép ngầm của Lê Ương hay không, buộc anh phải đưa ra quyết định.
Cuối cùng, Nhiễm Phàm vẫn gặp người mua cùng môi giới, trong một buổi tối yên ả, bình thường như bao ngày khác, anh ký hợp đồng bán nhà.
Khoảnh khắc đặt bút ký tên, anh không thể diễn tả được tâm trạng lúc đó.
Có buồn bã, nhưng lại không còn là nỗi đau nhấn chìm trái tim như trước kia.
Anh ngồi lặng lẽ trong phòng đến nửa đêm, sáng hôm sau làm thủ tục sang tên.
Chủ nhà mới rất tán thưởng gu thẩm mỹ tinh tế của Giang Mân Ngọc, sẵn sàng trả thêm tiền để giữ lại toàn bộ nội thất. Nhiễm Phàm chỉ mang theo đồ dùng cá nhân của mình, chú mèo mướp béo ú, cùng những chậu hoa cỏ mà anh vẫn luôn chăm sóc cẩn thận.
Không còn nhà, cũng không còn khoản vay mua nhà, Nhiễm Phàm xem như đã đạt được tự do tài chính. Anh có thể tùy ý thuê một căn phòng nhỏ đủ cho mình sinh hoạt rồi dọn vào.
Đúng lúc này, Lê Ương xuất hiện, đề nghị Nhiễm Phàm tạm thời đừng tìm nhà ngay, đợi đi du lịch về rồi tính tiếp. Trong thời gian đó, toàn bộ đồ đạc có thể gửi tạm ở chỗ hắn.
Lý do hắn đưa ra rất đầy đủ và hợp lý:
“Mèo thì em có thể mang theo đi chơi, hoa cỏ thì không mang đi được, dù sao cũng phải có người chăm sóc, không thể ngày nào cũng làm phiền hàng xóm. Nếu lo tôi chăm không tốt, em có thể nhắn tin dặn tôi bất cứ lúc nào, hoặc tôi sẽ thuê người chuyên nghiệp tới lo.”
“Chỗ tôi rộng rãi, gửi thêm chút đồ cũng không ảnh hưởng gì. Em không cần nghĩ là mang ơn tôi đâu. Việc làm em mang thai là tôi đã nợ em quá nhiều rồi.”
Nhiễm Phàm không nỡ từ chối Giang Mân Ngọc, giờ thì dần dần cũng nhận ra mình chẳng thể từ chối Lê Ương nên đành nghe theo.
Không chỉ vậy, vì nhà bán quá nhanh, anh còn ở lại biệt thự ven biển của Lê Ương mấy ngày.
Trong những ngày đó, anh chậm rãi quyết định những nơi mình muốn đi, vài chỗ trong nước, vài chỗ ở nước ngoài.
Ban ngày Lê Ương không xuất hiện, đến chạng vạng sau khi tan làm mới ghé qua, giúp anh gợi ý và bổ sung kế hoạch du lịch, vô cùng chi tiết và chu đáo.
Chính vì thế, Nhiễm Phàm do dự rất lâu, cuối cùng vẫn nói:
“Ngài Lê, chuyến đi này, tôi dự định đi một mình.”
Lúc ấy Lê Ương đang chép tay ghi chú, giúp Nhiễm Phàm chép lại cách phát âm của vài ngôn ngữ hiếm gặp có thể dùng trong chuyến đi. Chữ viết rất đẹp, nét bút sắc sảo, hoàn toàn khác với vẻ ngoài của hắn.
Nghe vậy, hắn khẽ bật cười.
Lê Ương vốn dĩ hay cười nhẹ trước mặt Nhiễm Phàm, nhưng lần này cười lâu hơn một chút, rồi hắn nói:
“Tôi sẽ không đi cùng em.”
“Em muốn yên tĩnh suy nghĩ thì sao tôi có thể quấy rầy được?”
Mặt Nhiễm Phàm lập tức đỏ bừng lên, như một vệt hồng trong ánh ráng chiều ngoài cửa sổ.
Lê Ương lại nói:
“Nhưng tôi rất lo. Em có thể nhắn tin cho tôi mỗi ngày không? Ở sân bay, làm thủ tục bay, xuống máy bay, nhận phòng khách sạn, đi những đâu, nhìn thấy gì, gặp ai, trải qua chuyện gì, tôi hy vọng em có thể chia sẻ với tôi.”
“Tuy tôi không đi, nhưng tôi cũng sẽ yên tâm và vui vẻ khi được đồng hành cùng em.”
Người đàn ông nhìn anh chăm chú. Nhiễm Phàm không thể đưa ra câu trả lời phủ định, chỉ nói:
“Những chuyện đó rất vụn vặt, cũng chẳng có gì đáng để nói.”
Lê Ương đáp:
“Tôi hy vọng em chia sẻ cho tôi.”
“Tốt nhất cũng cho phép tôi hồi âm.”
……
Ngày thứ mười sau khi từ chức.
Nhiễm Phàm chính thức bước lên hành trình du lịch. Anh mua cho mèo mướp một chiếc vali chuyên dụng cho mèo có bánh xe, một người một mèo cùng lên đường.
Thật ra Nhiễm Phàm là người rất sợ cô đơn. Từ nhỏ anh đã đặc biệt sợ ở một mình. Khi cha không về nhà, anh một mình lăn qua lăn lại trong phòng, trằn trọc không sao ngủ được.
Vì thế, sự xuất hiện của Giang Mân Ngọc năm đó giống như cơn mưa rào ngọt lành với anh.
Anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng có thể vừa đến điểm dừng chân đầu tiên là sẽ thấy trống trải.
Nhưng không ngờ cảm giác lại khá ổn, bởi vì có mèo mướp, còn có cả Lê Ương.
Anh thử nhắn tin cho Lê Ương, kể chuyện qua cửa an ninh, lên xe, khách sạn tặng đĩa trái cây, táo và dưa hấu được cắt thành hình thỏ.
Lê Ương đều trả lời từng tin một, đồng thời chia sẻ cho anh biết mình đang làm gì.
Rất đơn giản, nhưng mối liên hệ giữa người với người chính là được xây dựng như vậy. Có thật sự quan tâm hay không thì cũng có thể cảm nhận được qua từng dòng trò chuyện.
Dù hai người vốn có sự chênh lệch về thân phận, địa vị, tuổi tác, nhưng qua những lần trao đổi liên tục, từng câu từng chữ, từng ngày từng ngày, bức tường ngăn cách cũng sẽ dần bị phá vỡ và trở nên quen thuộc.
Nhiễm Phàm đi ngắm hồ nước mặn nổi tiếng trong nước, nước xanh lam trong veo.
Đi xem quần thể kiến trúc cổ, cột kèo chạm trổ tinh xảo, khéo léo đến mức đoạt cả tạo hóa.
Ra nước ngoài xem nhà thờ lớn, đứng dưới tượng thiên sứ nghe người ta ngâm thơ.
Mèo mướp trở thành chú mèo từng trải, còn Nhiễm Phàm thì như người sống trong mơ.
Anh kinh ngạc, hào hứng, rồi đến lúc bình tĩnh thì lại thấy bản thân nửa tỉnh nửa mơ. Mỗi khi như vậy, Lê Ương lại gửi cho anh ảnh hoa lá cỏ cây chụp vào buổi đêm, gửi những căn nhà cho thuê phù hợp với điều kiện kinh tế của anh, kéo anh trở về với thực tại.
Một tháng trôi qua trong chớp mắt.
Vào ngày này, tại sân bay nước ngoài, Nhiễm Phàm gặp phải rắc rối.
Chuyến bay ban đầu cho phép mang theo mèo mướp đột nhiên phát sinh vấn đề về thủ tục, không cho phép mèo lên máy bay. Hành trình của anh là chuyến nối chuyến, biến cố bất ngờ này làm xáo trộn toàn bộ kế hoạch phía sau. Nhiễm Phàm bị kẹt ở sân bay, lo lắng không nguôi.
Đúng lúc này, Lê Ương nhắn tin cho anh. Chờ vài phút không thấy trả lời thì hắn gọi điện.
Vừa nghe máy, Lê Ương đã nhận ra giọng anh có vẻ không ổn nên hỏi nguyên nhân.
Nhiễm Phàm nói không có gì, Lê Ương liền cúp máy.
Nhưng khi Nhiễm Phàm còn đang thương lượng với nhân viên sân bay về việc hoàn vé chuyến bay, bỗng có người thông báo rằng thủ tục đã được giải quyết, có thể mang mèo lên máy bay bình thường.
Bay liền hai chặng, Nhiễm Phàm đáp xuống nước A, kịp đến điểm tham quan thác nước nổi tiếng để ngắm mặt trời mọc.
Thác nước trắng như dải ngân hà, giữa núi non vừa ló rạng ánh bình minh.
Khoảnh khắc ấy, bỗng nhiên, anh nghĩ rõ ràng một điều: Nếu bây giờ có người có thể cùng anh ngắm bình minh này thì tốt biết bao. Ngay trong giây phút đó.
Anh dắt mèo lên cáp treo, không định ở lại ngắm lâu.
Đang ngẩn ngơ thì cửa cáp treo mở ra, một người bước vào với áo khoác gió màu nâu sẫm, trán hơi ướt, mang theo gió sương và khí lạnh ùa vào không gian khép kín.
Nhiễm Phàm nhìn người đàn ông đối diện, sững sờ hồi lâu, không thốt nên lời.
Người kia lên tiếng trước:
“Vừa mới tới, không phải theo dõi em.”
Rồi nói tiếp:
“Trạm cuối cùng rồi, chẳng tính là ta thất hứa đâu.”
Nhiễm Phàm bật cười.
Cáp treo quay trở lại, không ảnh hưởng đến ánh mặt trời vừa lên cao. Anh nhìn ra ngoài, mặt trời rực rỡ treo nơi chân trời, ánh sáng tràn tới phủ lên người hai người.
Nhiễm Phàm nói:
“Ngài Lê.”
“Hửm?”
“Đã lâu rồi tôi không nấu ăn. Lát nữa tôi làm chút đồ ăn, cùng ăn nhé.”