Chương 15: Ngài không cảm thấy tôi tầm thường sao?

Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì

Chương 15: Ngài không cảm thấy tôi tầm thường sao?

Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ăn cơm xong nhưng vẫn chưa rời đi.
Lê Ương mời Nhiễm Phàm ra bờ biển đi dạo một lát, nói rằng đã đến đây rồi mà không ngắm cảnh thì thật đáng tiếc.
Nhiễm Phàm không nghĩ ra được lý do gì để từ chối, đành đi cùng. Chỉ có hai người họ, không mang theo con mèo mướp to béo vừa từ bệnh viện thú y trở về.
Trước khi ra ngoài, nghĩ đến trong nhà có không ít đồ nội thất bọc da cao cấp, Nhiễm Phàm vốn định nhốt mèo lại nhưng bị Lê Ương từ chối: “Nội thất vốn dĩ là để sử dụng, để hao mòn. Cứ để nó chạy nhảy đi, cào mấy cái cũng chẳng hư hại đáng kể đâu.”
“Ngài hơi đánh giá thấp mèo rồi.”
“Vậy sao.” Lê Ương đáp, “Trước đây tôi chưa từng nuôi thú cưng.”
“Ngài không thích chó mèo à?”
“Thích. Chỉ là nuôi không tốt, ngay cả hoa cỏ tôi trồng cũng toàn chết.”
“Có thể là do chưa có đủ kiến thức và cũng chưa chuẩn bị kỹ càng thôi. Chỉ cần chịu khó để tâm hơn một chút thì cũng không khó đâu.”
Lê Ương vừa đi vừa mỉm cười, mở cánh cửa gỗ sơn trắng dẫn ra khu vườn.
“Vậy em có thể dạy tôi không?”
Hai người vừa trò chuyện, trước mắt đã mở ra một không gian rộng lớn. Con đường nhỏ trải đầy cỏ hoa trong vườn, chỉ cần đi một đoạn ngắn là nối thẳng ra bờ biển.
Đêm qua vừa có một trận mưa, hôm nay lại chẳng thấy mặt trời. Bầu trời xanh nhạt, mây mỏng giăng từng lớp. Sóng biển nối tiếp nhau vỗ bờ, bãi cát vàng ẩm ướt như dải lụa dài, trải dài miên man đến tận cuối tầm mắt. Gió biển thổi ào ạt.
Cứ như thể thổi bay hết thảy mọi phiền não trên đời.
Không khí mang theo mùi biển, không nóng không lạnh, nhiệt độ vừa vặn đến mức dễ chịu nhất.
Nhiễm Phàm nhìn thấy mọi người qua lại, có người tản bộ, có gia đình dắt theo trẻ con nhặt vỏ sò, đắp cát. Cách vài chục mét là một sân bóng lưới còn hằn dấu vết phơi nắng, hai bên mỗi bên mấy thiếu niên đang ồn ào chơi bóng chuyền bãi biển, xa hơn nữa còn có mô-tô nước rít gió, tiếng reo hò vang lên.
Ánh mắt lại dịch sang, thấy mấy người cầm thiết bị chiếu sáng và máy quay chạy tới chạy lui, ở giữa là một đôi đang chụp ảnh cưới.
Trong tiếng đùa vui của nhiếp ảnh gia, hai người trao nhau nụ hôn.
Đang nhìn, bên tai bỗng vang lên một giọng nói.
“Muốn câu cá không?”
“Hả?” Nhiễm Phàm hơi ngơ ngác.
Lê Ương lặp lại: “Muốn câu cá không?”
Rồi nói thêm: “Ngắm biển một lúc cũng sẽ chán, đã đến đây rồi mà.”
Nhiễm Phàm do dự: “Không phiền chứ?”
“Không phiền.” Quả nhiên là không phiền chút nào.
Trong nhà Lê Ương vốn dĩ có sẵn dụng cụ, chỉ cần gọi điện là có người mang đến.
Cũng không đến mức phô trương kiểu hô biến ra một chiếc du thuyền, mà chỉ đưa Nhiễm Phàm tham gia một đoàn du lịch câu cá giải trí gần đó.
Hai người đều không phải kiểu người ồn ào nhiều lời. Thực tế chứng minh, hoạt động câu cá hay chờ cá cắn câu rất giống với việc cùng nhau tản bộ, cực kỳ phù hợp với hai người lúc này.
Ngược lại, những du khách bên cạnh thì trò chuyện không ngớt.
Hai sinh viên trẻ tràn đầy sức sống, vừa hồi hộp nhìn chằm chằm cần câu, vừa hào hứng kể chuyện mình từng tức giận quyết tâm bắt tội phạm trộm cơm hộp trong trường.
Nhiễm Phàm bất giác nghe đến nhập tâm. Đang nghe đến đoạn cao trào, khi nhân vật chính dẫn cảnh sát đối đầu với nghi phạm nhưng đối phương lại không chịu nhận tội, thì ở cần câu bên cạnh có cá cắn mồi.
Hai sinh viên lập tức phấn khích, ném câu chuyện ra sau đầu, dốc toàn lực vật lộn với con cá. Từ đó trở đi là hết trận này đến trận khác.
Hai tiếng câu cá kết thúc, Nhiễm Phàm thu hoạch không ít, nhưng tâm trạng lại có chút kỳ lạ. Anh âm thầm tự hỏi: Có phải mình hơi nhiều chuyện rồi không? Để chuyển sự chú ý, anh nghiêng đầu nhìn sang Lê Ương, không ngờ Lê Ương cũng nghiêng đầu, hỏi hai người trẻ bên cạnh:
“Rồi sao nữa?”
Hai sinh viên sững người. Nhiễm Phàm cũng sững người.
Xuống thuyền, Nhiễm Phàm ngơ ngác xách thùng cá, bỗng nhiên bật cười.
Vì sao cười? Chính anh cũng không rõ.
Lê Ương thấy vậy thì nhận lấy thùng cá xách cùng anh, rồi bình luận một câu:
“Người xấu nhiều thật.”
Nhiễm Phàm lại muốn cười, đáp:
“Ừ, người xấu nhiều thật.”
Lúc chạng vạng tối, lần này Nhiễm Phàm thật sự về nhà.
Lê Ương lái xe đưa anh về. Đến nơi, Lê Ương bật đèn trong xe, lặng lẽ nhìn Nhiễm Phàm dưới ánh sáng.
Hàng mi Nhiễm Phàm khẽ run, trong lòng dấy lên một cảm giác: “Ngài có chuyện muốn nói với tôi sao?”
“Ừ.”
Có chuyện. Nhưng hoàn toàn khác với tất cả những khả năng Nhiễm Phàm có thể nghĩ tới. Rất đột ngột, Lê Ương hỏi: “Nhiễm Phàm, em không phải người đồng tính đúng không?”
Nhiễm Phàm sững sờ tại chỗ, đầu óc trống rỗng. Chỉ nghe Lê Ương tiếp tục nói:
“Hôm nay trên bãi biển có rất nhiều phụ nữ, ăn mặc hơi thiếu vải một chút, em đã theo bản năng dời ánh mắt đi. Tôi nghĩ, có phải vốn dĩ em thích con gái không.”
Trong lòng vang lên một tiếng động nặng nề. Anh đã bị nói trúng.
Trước khi gặp Giang Mân Ngọc, xu hướng của anh vẫn luôn bình thường.
Phải nói cho chính xác, từ đầu đến cuối, xu hướng của Nhiễm Phàm đều là bình thường.
Khi ở bên Giang Mân Ngọc, mỗi một bước đều là do Giang Mân Ngọc chủ động. Trong kỳ nghỉ đại học, vào một đêm hè oi bức nào đó, Giang Mân Ngọc đột nhiên ôm lấy anh, xoay mặt anh lại rồi hôn xuống.
Nhiễm Phàm hoảng hốt, hỏi vì sao, Giang Mân Ngọc cứng rắn như đá, chặn anh lại, nói rằng mình thích anh.
“Em không tốt à? Sao anh cứ hay ở cùng người khác thế?”
“Trốn cái gì? Biết em là đồng tính thì sợ à? Sau này em còn muốn anh ở bên em cơ.”
Khi đó Giang Mân Ngọc vẫn còn học cấp ba, nhưng chiều cao và thể trạng đã vượt Nhiễm Phàm, tính cách sắc bén, khí thế bức người, khiến một người trưởng thành thực sự như Nhiễm Phàm gần như không dám lên tiếng.
Anh sợ hãi suốt một đêm, mấy ngày liền tránh mặt Giang Mân Ngọc. Nhưng Giang Mân Ngọc là người nồng nhiệt như lửa, nếu không phải nói đùa thì tất nhiên sẽ theo đuổi không buông.
Không lâu sau, Nhiễm Phàm hoàn toàn thuận theo ý Giang Mân Ngọc.
Không ai có thể thờ ơ trước sự theo đuổi nhiệt liệt ấy. Một khi đã mở lòng, yêu Giang Mân Ngọc là chuyện vừa dễ dàng vừa thuận lý thành chương.
Anh là một mảnh đất trống rỗng, còn Giang Mân Ngọc là một đóa hồng nồng nhiệt.
Nhiễm Phàm hoàn hồn, định cúi đầu, nhưng trong khoảnh khắc đó đã chạm phải ánh mắt Lê Ương.
Lê Ương nhìn anh bằng một ánh mắt vừa nặng nề, vừa dịu dàng, khiến Nhiễm Phàm nhớ lại những lời hắn từng nói ở bệnh viện.
Thương một người thì sẽ xót một người, xót một người thì sẽ đau lòng một người.
Nếu không có ai nhìn anh bằng ánh mắt ấy, anh sẽ không lập tức trào dâng cảm giác chua xót, giống như một đứa trẻ ngã ngồi, xung quanh không có ai thì nó có thể tự chịu đựng mà đứng dậy. Nhưng nếu có người xót nó, phản ứng đầu tiên không phải là đứng lên mà là khóc.
Trong vô thức, tại nơi mình ngã xuống, Nhiễm Phàm thấy Lê Ương xuất hiện.
Anh hỏi:
“Ngài không cảm thấy tôi tầm thường ư?”
Lê Ương đáp:
“Em cảm thấy tôi già không?”
Rồi nói tiếp: “Trước khi gặp em, tôi không thấy mình già. Bây giờ thì suy nghĩ đó đã thay đổi rồi.”
Nhiễm Phàm: “…… Ngài thật sự không già.”
Anh mơ hồ nhận ra, dường như Lê Ương thật sự để tâm đến đề tài này.
Lê Ương cười:
“Nhưng tôi thấy mình già rồi.”
Nhiễm Phàm ngây ra, không nghĩ được nên nói gì, chỉ có thể lẩm bẩm, nghẹn lời:
“Ngài, ngài đừng nghĩ như vậy.”
“Cùng một đạo lý,” Lê Ương nói, “em cũng không cần nghĩ như thế.”
“Em không tầm thường. Em rất trân quý.”
Ở ghế sau xe vang lên tiếng mèo mập kêu “meo” một tiếng. Nhiễm Phàm quay đầu mở cửa xe bước xuống.
“Về nhà nghỉ ngơi cho tốt. Ngủ ngon.”
Lê Ương vừa đưa mèo vừa đưa thùng cá cho anh. Nhiễm Phàm nhận lấy rồi vội vã rời đi. Đến cổng khu dân cư, anh quay đầu lại. Lê Ương vẫn còn đó, giơ tay vẫy vẫy.
Bước chân Nhiễm Phàm khựng lại một nhịp, môi mấp máy, rồi tiếp tục lao vào bóng đêm.