Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì
Chương 19: Cách cậu đối xử với Nhiễm Phàm, có được tính là bạc tình không?
Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giang Mân Ngọc bị fan cuồng đuổi theo xe, phải nhập viện.
Lúc ấy fan đã báo cảnh sát, nhưng Giang Mân Ngọc vẫn bị gãy xương cẳng chân, phải nhập viện bó bột. Bác sĩ nói phải khoảng mười tuần mới tháo bột được, trong thời gian dưỡng thương cần tĩnh dưỡng nghiêm ngặt, mà kể cả sau khi tháo bột cũng không thể vận động như trước đây. Toàn bộ lịch trình công việc của Giang Mân Ngọc trong ba tháng tới đều buộc phải hủy bỏ.
Gặp phải chuyện xui xẻo như vậy, dù là người có tính tình hiền lành cũng khó mà giữ được tâm trạng tốt, huống chi là Giang Mân Ngọc vốn nổi tiếng nóng nảy.
Vừa xảy ra chuyện đã nổi trận lôi đình, vào đến phòng bệnh lại tiếp tục nổi cơn tam bành.
Người đại diện đứng một bên, cúi đầu cười trừ, trên vai gánh đủ loại áp lực từ nhà đầu tư, nhãn hàng quảng cáo, đến các dự án điện ảnh, truyền hình và chương trình tổng hợp, không dám thốt nửa lời phản bác.
Người đại diện này dẫn dắt cả nhóm nhạc nam mà Giang Mân Ngọc đang hoạt động. Ngay từ đầu đã cảm thấy tính tình Giang Mân Ngọc quá bướng bỉnh, khó quản lý, nhưng lại vì gương mặt xuất chúng của cậu ta mà không ngừng đưa cậu ta đến các bữa tiệc xã giao. Sau khi Giang Mân Ngọc được nhà họ Lê nhận về thì cố ý giữ người đại diện lại, hễ có bực bội liền trút cả lên người hắn.
Đúng lúc cơn giận đang bốc hỏa thì Lê Ương đẩy cửa bước vào.
Chỉ cần một ánh mắt của hắn, người đại diện đã vội vàng chuồn ra ngoài, thậm chí không dám nhìn xem sắc mặt Giang Mân Ngọc ra sao. Giang Mân Ngọc tức đến bật cười lạnh, ngước mắt nhìn Lê Ương:
“Ông đến đây làm gì?”
Lê Ương nhìn cậu:
“Cậu gặp tai nạn giao thông.”
Giang Mân Ngọc:
“Nghe như thể ông thật sự quan tâm vậy.”
Lê Ương đáp:
“Chúng ta là cha con.”
Hai câu trần thuật, hai câu vô nghĩa. Trong lòng Giang Mân Ngọc bốc lên một ngọn lửa, vừa thấy Lê Ương là nó cháy bùng lên dữ dội:
“Quan hệ cha con của chúng ta tốt đến mức tôi gặp tai nạn cũng đáng để ông đích thân đến thăm sao?”
Lê Ương không tiếp lời, mà gọi bác sĩ bên ngoài vào trao đổi vài câu.
Xong xuôi, hắn quay sang Giang Mân Ngọc:
“Phòng bệnh này không đủ riêng tư, lát nữa sẽ được chuyển sang phòng VVIP. Tin tai nạn đã lan truyền trên mạng, chuyện thất thoát tài nguyên trong thời gian dưỡng bệnh không cần lo lắng, dư luận đã có người khống chế, tài nguyên sau này sẽ chỉ tốt hơn.”
“Trước mắt cứ yên tâm nằm viện, vài ngày nữa xuất viện về nhà, sẽ có hộ lý và chuyên gia dinh dưỡng tốt nhất đến tận nơi chăm sóc.”
“Nghỉ ngơi đi, tôi về đây. Ngày cậu xuất viện, tôi sẽ lại đến thăm.”
Người đàn ông cao lớn đứng bên giường, từ trên cao nhìn xuống, giống như một ngọn núi sừng sững.
Với Giang Mân Ngọc mà nói thì hắn thực sự là một ngọn núi, hắn cho cậu ta một chỗ nương thân, nhưng dù đứng xa hay đứng gần thì cậu ta vẫn không thể nhìn rõ khuôn mặt ấy.
Tâm trạng Giang Mân Ngọc nghẹn lại. Nhìn Lê Ương đi tới cửa, ngay lúc sắp bước ra ngoài, hắn bỗng quay người lại.
Lê Ương: “Có một chuyện muốn nói với cậu. Tôi đang có người yêu, em ấy đang mang thai con của tôi. Sắp tới tôi sẽ công bố tin này với mọi người. Vài tháng nữa, cậu sẽ có thêm một đứa em trai hoặc em gái.”
Giang Mân Ngọc sững sờ. Ngay sau đó, trên mặt cậu ta lần lượt hiện lên đủ loại cảm xúc: kinh ngạc, chua xót, đau đớn.
Cuối cùng, cậu ta dựng lên lớp gai sắc nhọn quen thuộc, bình tĩnh nhưng đầy mỉa mai:
“Trước đây còn gửi tin nhắn dạy dỗ tôi, hóa ra chính ông cũng chẳng khác gì. Bọn họ đều nói ông giữ mình trong sạch, giữ mình trong sạch mà lại để một người tình giấu giếm ở đâu đó mang thai sao?”
“Không phải tình nhân.” Lê Ương nói.
“Vậy sao không thấy hai người kết hôn?”
“Sẽ kết hôn. Chờ đứa bé sinh ra bình an thì tiệc đầy tháng và hôn lễ sẽ được tổ chức trong ba ngày.”
Giang Mân Ngọc im lặng một lúc rồi hỏi: “Ông Lê, ông còn nhớ mẹ tôi trông như thế nào không?”
Lê Ương nhìn cậu ta, hỏi ngược lại:
“Từ ngày cậu được nhận về nhà, dường như cậu luôn mong tôi sẽ khóc lóc sám hối trước mặt cậu. Như vậy thì cậu sẽ dễ chịu hơn sao?”
“Đáng tiếc, tôi không làm được.”
Giang Mân Ngọc bật cười: “Chẳng trách mẹ tôi luôn mắng ông bạc tình.”
Trong ký ức của Lê Ương, hắn và mẹ Giang Mân Ngọc chia tay trong hòa bình, không hề ồn ào hay mâu thuẫn. Nhưng hắn cũng không phản bác, chỉ trầm ngâm giây lát rồi nói:
“Mân Ngọc, cậu oán hận tôi, vậy cậu có từng nghĩ, trong mắt người khác, bản thân cậu là người như thế nào không?”
“Cậu cảm thấy những chuyện cậu đã làm với Nhiễm Phàm có được tính là bạc tình không?”
Căn phòng bỗng chốc chìm vào im lặng.
Lê Ương đẩy cửa rời đi. Đi được vài bước ngoài hành lang, hắn nhìn thấy Nhiễm Phàm đã đứng chờ sẵn từ lâu.
Hắn bước tới, tự nhiên ôm lấy eo Nhiễm Phàm, nói: “Không sao, cậu ấy chỉ bị thương ở cẳng chân, chăm sóc một thời gian là ổn.”
Nhiễm Phàm đáp: “Ngoài kia y tá đã nói với em rồi.”
“Em muốn vào thăm cậu ấy không?” Lê Ương hỏi.
“Không cần.”
“Thật sự không vào sao?”
Lê Ương nói chậm rãi, cụp mắt nhìn người yêu trẻ hơn mình cả chục tuổi, cũng là người yêu cũ của con trai hắn.
Nhiễm Phàm cụp mắt, một lát sau lắc đầu, nhìn Lê Ương: “Về nhà đi.”
Hai người sánh bước rời đi, tay trong tay. Trên đường có không ít ánh mắt dõi theo, nhưng họ chỉ đi trên con đường của riêng mình, chẳng để tâm đến ánh nhìn bên ngoài.
Gió đã se lạnh.
Mùa hè oi bức lặng lẽ trôi qua, giờ đã là đầu thu.
Đột nhiên, Lê Ương lên tiếng:
“Vậy mà đã ba tháng rồi.”
Nhiễm Phàm khựng lại, liếc nhìn Lê Ương rồi quay đầu đi chỗ khác.
Lê Ương mơ hồ thấy làn da ở cổ Nhiễm Phàm đang căng lên, một dấu hiệu rõ ràng của sự căng thẳng và mất tự nhiên.
Hắn nghĩ ra nguyên nhân rất nhanh. Trước đây, trong một lần trò chuyện với bác sĩ, người ta từng nhắc rằng ba tháng đầu thai kỳ không thích hợp để quan hệ.
Hiện giờ, vì để tiện theo dõi tình trạng sức khỏe của Nhiễm Phàm mà hai người đã chuyển sang sống chung một phòng, nhưng mọi tiếp xúc đều được kiểm soát cẩn thận.
Lê Ương giải thích:
“Tôi không có ý ám chỉ gì.”
Nhiễm Phàm càng cứng người hơn, việc nhạy cảm quá khiến anh càng thêm ngượng ngùng.
Lê Ương nhìn vành tai anh đỏ lên trông thấy thì bật cười, ban đầu rất nhẹ, rồi dần dần kéo dài.
“Phàm Phàm,” hắn gọi, “nếu tôi đang thật sự ám chỉ thì em nên làm sao đây?”
Nhiễm Phàm đáp nhẹ, nhỏ như tiếng muỗi:
“Nguy hiểm.”
“Tôi biết. Tôi không làm phiền em, chỉ cần em giúp tôi một chút thôi, được không?”
Lúc này Nhiễm Phàm mới quay đầu lại, mặt đỏ bừng, ánh mắt lại nhìn thẳng vào Lê Ương, giọng nhẹ nhàng:
“…… Được. Em sẽ làm nghiêm túc.”