Chương 18

Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người bạn họ Vương là cố nhân của Lê Ương, hai người quen biết nhau từ thuở còn bé tí. Mới đây thôi, ông ta còn trêu chọc Lê Ương chỉ biết chạy theo tình yêu.
Khi trông thấy Nhiễm Phàm, quả thật ông ta đã sững sờ.
Trước khi nhận được lời mời từ Lê Ương, ông ta đã có linh cảm rằng dường như gần đây có điều gì đó bất thường xảy ra với Lê Ương.
Vì sao ư? Một người đàn ông sắp bước sang tuổi tứ tuần, bình thường chỉ chạy bộ giữ sức khỏe như Lê Ương, bỗng nhiên lại lén lút tập tạ trong phòng gym, còn thuê cả huấn luyện viên riêng để chỉnh dáng, giữ vóc. Ai nhìn vào cũng thấy có gì đó không ổn.
Người như thế nào mới có thể khiến cây cổ thụ già cỗi như Lê Ương 'nở hoa'? Bè bạn thầm nghĩ, nếu không phải là người có dung mạo khí chất đỉnh cao thì ít nhất cũng phải là siêu mẫu hay minh tinh nào đó chứ? Vậy mà kết quả lại là Nhiễm Phàm, một người giản dị như rau cải canh suông, khiến người ta không thể không trợn mắt kinh ngạc.
Phản ứng đầu tiên của ông ta là liệu Lê Ương có đang đùa giỡn không. Dù giờ đã trầm ổn, nhưng thời trẻ Lê Ương cũng từng gây ra không ít chuyện. Tuy nhiên, vừa nhìn thấy ánh mắt Lê Ương dành cho Nhiễm Phàm, những lời định nói ấy liền tự động nuốt ngược trở vào.
Trong cốt cách, Lê Ương là một người khá lạnh lùng, khó gần.
Là bạn bè lâu năm và lớn lên cùng Lê Ương, khi còn trẻ, nghe người khác nói Lê Ương bạc tình, ông ta chỉ thấy họ nói nhảm nhí. Nhưng theo tuổi tác dần tăng, mỗi lần đứng trước Lê Ương lại vô thức nghẹn lời, trong lòng sinh ra sự e dè, ông cũng dần dần hiểu ra.
Lê Ương quả thật là một người lạnh nhạt. Không phải là không có tình cảm, nhưng tình cảm đó lại vô cùng hiếm hoi và keo kiệt.
Việc hắn có thể dành tình cảm cho một số ít người bên cạnh đã là điều không tệ. Huống hồ chi là nhìn một người bằng ánh mắt yêu thương sâu sắc đến nhường ấy. Dù có muốn giả vờ, e rằng Lê Ương cũng không thể giả nổi.
Vị Nhiễm Phàm này hẳn phải có điểm gì đó đặc biệt hơn người.
Người bạn ấy bị chấn động mạnh. Thậm chí khi nghe Lê Ương giới thiệu Nhiễm Phàm đang mang thai và hắn sắp làm cha, phải mất một lúc lâu ông ta mới có thể tiêu hóa hết thông tin. Sau đó… càng thêm kinh ngạc tột độ. Nam giới, mang thai?
Trong lòng kinh hãi, ông ta lén lút liếc nhìn về phía ông cụ đang ngồi xe lăn, vừa lo lắng vừa thấp thỏm chờ đợi diễn biến tiếp theo. Đến giờ, ông vẫn nhớ như in cảnh tượng mấy năm trước, ông cụ dùng gậy đánh người, bị Lê Ương giật lấy cây gậy rồi ném xa năm sáu mét, khiến ông cụ tức đến trợn trắng mắt.
Không ngờ lần này, ngực ông cụ phập phồng lên xuống một lúc, cuối cùng lại không hề nói gì về chuyện “vợ nam mang thai” của Lê Ương mà cứ thế ngồi yên.
Mấy người họ đã có một bữa tối vô cùng yên tĩnh.
Trong bữa ăn, Nhiễm Phàm trông có vẻ hơi không tự nhiên. Lê Ương liền mỉm cười trêu chọc anh:
“Có phải trông giống ba ông già đang họp hành lắm không?”
Ăn xong, ông cụ liền rời đi.
Lê Ương nói với Nhiễm Phàm, người vẫn còn đang mơ hồ:
“Bất ngờ đúng không? Không ngờ ông ấy lại phản ứng như vậy à?”
Nhiễm Phàm suy nghĩ một chút, rồi gật đầu.
Lê Ương nói: “Tôi đã đoán trước rồi.”
“Đối với ông ấy, chỉ có lợi ích thực tế là quan trọng nhất. Thật ra, ông ấy chưa bao giờ để tâm việc tôi thích đàn ông hay phụ nữ, ông ấy chỉ muốn có hậu duệ. Giờ em đang mang thai thì tất nhiên ông ấy sẽ chẳng nói gì nữa.”
Nhiễm Phàm nhìn Lê Ương, ngẩn người không nói nên lời.
Ngay lúc này, khuôn mặt anh bỗng được khẽ chạm.
Lê Ương nói: “Giang Mân Ngọc và tôi không thân thiết vì chưa từng sống chung. Tôi và ba tôi ngày nào cũng sống cùng nhau nhưng cũng chẳng thân hơn là bao. Tôi không hận ông ấy, cũng không yêu ông ấy. Ông ấy không yêu tôi, cũng chẳng hận tôi. Tất cả đều không phải là mối quan hệ bình thường.”
“Nhưng con của chúng ta, tôi sẽ trao cho nó tất cả. Tài sản của tôi, quyền lực của tôi, kinh nghiệm của tôi, mọi thứ tôi muốn, tôi đều sẽ dành cho nó. Nơi nó muốn đến, tôi sẽ nâng đỡ nó đi.”
“Nhiễm Phàm, tôi muốn một gia đình tràn ngập yêu thương.”
“Và tất cả những điều đó, chỉ cần có em thì tôi đều có được.”
Hai người lặng lẽ nhìn nhau. Nhiễm Phàm quay đầu đi, vì khóe mắt y vẫn còn thấy người bạn họ Vương chưa rời đi.
Người bạn kia mang vẻ mặt kiểu “ôi chết, mình còn đứng đây làm bóng đèn thì thật không biết điều, thôi mình đi đây” của một người trưởng thành. Nhưng vừa quay lưng, đầu óc ông ta đã hoàn toàn trống rỗng.
Gặp quỷ rồi, quả đúng là mở mang tầm mắt.
Rồi lại hoảng hốt nghĩ, mỗi người một số phận, vận mệnh quả thật ly kỳ khó đoán.
Cách đây không lâu, Giang Mân Ngọc được nhận về, trong giới không ít người coi cậu ta là người thừa kế tương lai của Lê gia, ai nấy đều dốc sức lấy lòng.
Chẳng phải sao, ban đầu Giang Mân Ngọc còn qua lại với một anh chàng lai, chẳng bao lâu sau đã hợp tan liên tục, bên cạnh lúc nào cũng dính dáng đến mấy diễn viên, người mẫu, rõ ràng là được ám chỉ để leo lên.
Dù không để ý nhưng người bạn ấy cũng nghe được mấy chuyện phong lưu của Giang Mân Ngọc, thầm cảm thán cậu nhóc này đúng là biết ăn chơi, chắc trước kia sống khổ quá nên giờ mới thế.
Còn bây giờ, Lê Ương lại có con mới, hơn nữa còn trông như đã có tình cảm thật với “mẹ của đứa trẻ”. Từ trước đến nay vẫn luôn là con quý nhờ mẹ, hào môn dù là giới thượng lưu nhưng bản tính cũng vậy. Đợi tin này truyền ra ngoài thì vị trí người thừa kế mà Giang Mân Ngọc tưởng chừng chắc chắn kia liệu còn giữ được không?
Chưa chắc sao? Không. Không phải chưa chắc, mà hoàn toàn phụ thuộc vào Lê Ương.
Hắn muốn trao cho ai thì nhất định sẽ là của người đó.
Đúng lúc người bạn này đang định thầm chia buồn với Giang Mân Ngọc thì Lê Ương nhận được một cuộc điện thoại. Nghe được vài câu, mày hắn khẽ nhíu lại.
“Sao vậy?” Nhiễm Phàm hỏi.
Lê Ương đặt điện thoại xuống, nói: “Là Giang Mân Ngọc. Nó gặp tai nạn xe.”