Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì
Chương 4
Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai người gặp nhau tại một quán cà phê.
Lòng Nhiễm Phàm ngổn ngang bao lời muốn nói, nhưng khi thật sự nhìn thấy Giang Mân Ngọc, anh chỉ có thể ngẩn người, đôi mắt đỏ hoe.
Giang Mân Ngọc ngồi đối diện, lưng quay về phía ánh sáng. Thân hình cậu ta như hòa vào vầng sáng, tựa một pho tượng ngọc được người thợ thủ công tỉ mỉ chạm khắc.
Từng có không ít kênh truyền thông ca ngợi cậu ta là đại diện cho vẻ đẹp phương Đông vượt qua ranh giới giới tính, lời này quả thực không hề phóng đại. Thế nhưng vẫn khó có thể diễn tả trọn vẹn dung mạo ấy, bởi trong vẻ đẹp đó còn ẩn chứa một sắc thái tựa ngọn lửa hồng đang cháy âm ỉ, nhuộm pho bạch ngọc thành hồng ngọc.
Giang Mân Ngọc: “Đồ đạc của tôi đã mang đi hết rồi. Anh muốn đổi mật mã thì đổi, không đổi cũng được, dù sao tôi cũng sẽ không quay về nữa.”
“Số điện thoại và các tài khoản phần mềm tôi sẽ không thay. Nếu anh muốn liên lạc thì vẫn có thể liên lạc được. Sau này nếu anh gặp khó khăn gì, tôi sẽ giúp. Nhưng nếu không có việc gì, tôi hy vọng anh đừng chủ động tìm tôi.”
Cổ họng Nhiễm Phàm như nghẹn lại, anh khó nhọc hỏi: “Tại sao lại muốn chia tay?”
“Buổi sáng chúng ta đã nói rồi.”
Nhiễm Phàm ngẩng đầu, vẫn kiên trì hỏi: “Sao lại muốn chia tay?”
“……”
Nhiễm Phàm khẩn khoản: “Ít nhất cũng phải nói cho rõ ràng. Anh không thể không hiểu được.”
Giang Mân Ngọc cau mày, ngừng lại vài giây, vẻ phiền muộn càng hiện rõ: “Nhất định phải nói ra sao? Kết thúc tại đây không được sao?”
Nhiễm Phàm chỉ lắc đầu.
Giang Mân Ngọc nghiến chặt răng, quay mặt đi, giọng cũng cao hơn: “Bởi vì tôi đã nhận ra, đã ý thức được...”
Ban đầu nói ra có chút khó khăn, nhưng khi đã thốt lên thì như trút được gánh nặng. Giang Mân Ngọc càng nói càng bình tĩnh, hoàn toàn không nhìn Nhiễm Phàm: “Anh là người yêu của tôi, nhưng nếu để người khác nhìn thấy, tôi sẽ cảm thấy rất mất mặt.”
Tầm nhìn của Nhiễm Phàm nhòe đi vì hơi nước.
Trong làn nước mắt nhòe nhoẹt, anh nhìn thấy trên cổ tay Giang Mân Ngọc đeo một chiếc đồng hồ lộng lẫy, bắt mắt mà buổi sáng anh chưa từng thấy.
Anh từng nhìn thấy một chiếc tương tự trong giỏ mua sắm của Giang Mân Ngọc, giá tiền bằng mười năm tiền lương vất vả của một người dân bình thường.
Khi đó, anh đã thấy Giang Mân Ngọc ngắm nghía vài lần, nên chủ động nói sẽ dành dụm tiền, đợi sinh nhật năm sau mua tặng làm quà.
Nhưng Giang Mân Ngọc thẳng thừng từ chối: “Đợi anh tiết kiệm được thì sớm muộn gì cũng quá hạn, không bằng em tự mua.”
Rồi lại nói: “Chỉ là thấy một đồng đội ngốc đeo nên xem thử thôi, thật ra em cũng không thích đến thế.”
Còn chiếc đồng hồ trên tay Giang Mân Ngọc lúc này đắt hơn chiếc trước không chỉ gấp mười lần.
Gương mặt Nhiễm Phàm dần đỏ bừng lên. Anh nghe thấy Giang Mân Ngọc kéo ghế đứng dậy, vội vàng ngẩng đầu gọi.
“Mân Ngọc?”
Bàn tay vươn ra chụp vào khoảng không.
Giang Mân Ngọc không muốn nán lại thêm dù chỉ một giây, để lại một câu dứt khoát rồi sải bước rời đi.
“Xin lỗi. Thật sự xin lỗi. Nhưng tôi nghĩ mình xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn.”
Tiếng bước chân vang lên rồi tan biến, tiếng ù ù bên tai cứ văng vẳng không dứt.
Nước mắt Nhiễm Phàm không ngừng rơi. Không biết đã bao lâu sau, anh mới loạng choạng đứng dậy đuổi theo ra ngoài.
Không phải anh không biết rằng nếu còn chút tự tôn thì không nên đuổi theo. Nhưng trong đầu anh lại hiện lên căn nhà trống rỗng kia, nơi không còn Giang Mân Ngọc.
Hai người đã ở bên nhau quá lâu. Lâu đến mức mỗi sáng tỉnh dậy, tám phần tâm trí của Nhiễm Phàm đều dành cho Giang Mân Ngọc, chỉ còn hai phần cho chính mình.
Năm tháng dài đằng đẵng, Giang Mân Ngọc đã trở thành trung tâm cuộc sống, trung tâm sinh mệnh của anh.
Đến nước này, Nhiễm Phàm không thể tưởng tượng nổi nếu một người bị xé làm đôi, thì phải sống tiếp thế nào.
“Mân Ngọc, Mân Ngọc, đừng đi.”
Nhiễm Phàm nhìn thấy chiếc xe của công ty Giang Mân Ngọc.
Anh muốn gọi lớn nhưng sợ người qua đường nghe thấy tên sẽ ảnh hưởng đến cậu ta.
Anh chạy vội lên phía trước, bước chân lảo đảo, trông như một chú mèo con hay chó con bị bỏ rơi, bị đá ngã vẫn không chịu tuyệt vọng, cố chấp đuổi theo mong cầu một chút thương hại. Chạy mãi, chạy mãi, dĩ nhiên là anh không đuổi kịp.
Nước mắt Nhiễm Phàm nhỏ xuống mu bàn tay đang chống trên đầu gối, nhịp thở dồn dập, trước mắt đột ngột chìm vào một màu đen đặc quánh.
Trong khoảnh khắc mất phương hướng, bên tai anh vang lên tiếng xe phanh lại.
Cửa xe mở ra rồi khép lại, một bàn tay đặt lên lưng Nhiễm Phàm.