Chương 7: Lê Ương lại lần nữa hôn anh

Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì

Chương 7: Lê Ương lại lần nữa hôn anh

Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trời bỗng đổ một cơn mưa bụi, mỏng như sương nhưng không phải sương, bao phủ con đường trong màn mờ ảo.
Giữa màn mưa dày đặc, Lê Ương lại một lần nữa đưa anh về nhà.
Chỉ khác là lần này, hắn đường hoàng bước vào căn hộ của Nhiễm Phàm, nơi mà đối với hắn, dường như chỉ là chỗ ở của một người mới gặp mặt đúng hai lần.
Huyền quan sáng sủa, ánh đèn ấm áp, cả căn nhà sạch sẽ gọn gàng, thoảng hương cỏ cây hoa lá.
Đi theo mùi hương, anh thấy một căn phòng tràn ngập hoa cỏ. Chủng loại phong phú, cây nào cây nấy đều xanh tươi mơn mởn, cành lá sum suê. Trong số đó, hai chậu cẩm tú cầu trắng nổi bật nhất được đặt song song, nở rộ đúng độ.
Người ta thường nói, ai chăm sóc hoa cỏ đều là người yêu đời. Với Nhiễm Phàm, điều ấy hiển nhiên là đúng.
Lê Ương thu ánh mắt lại, định khom người mở tủ giày tìm dép lê thì Nhiễm Phàm đã vội nói: “Không sao đâu, ngài không cần bận tâm, tôi đi dép cũ cũng được.” Dĩ nhiên là không thể.
Nhiễm Phàm vừa tìm dép lê cho hắn, vừa tất tả pha trà rót nước, lại xoay người đi tìm trái cây.
“Cậu gói bánh ú à?”
Lê Ương nhìn thấy mấy món ăn còn sót lại trên bàn chưa kịp dọn dẹp thì hỏi.
“Chỉ gói một ít thôi ạ.”
“Bây giờ hiếm thấy người tự tay gói bánh ú ở nhà như vậy.”
Nhiễm Phàm đoán hắn chỉ đang tìm chuyện để nói nên thuận miệng đáp: “Ngài muốn ăn thử không?” Sau đó bổ sung: “Nếu ngài không chê.”
“Được, nếu tiện cho cậu.”
Nhiễm Phàm vào bếp lấy bánh ú vừa cất vào tủ lạnh không lâu, rồi bật bếp đun nước.
Động tác thì máy móc, nhưng đầu óc anh lại trống rỗng.
Anh không biết mình đang làm gì.
Khi ấy, bên ngoài công ty Giang Mân Ngọc, Lê Ương từng hỏi anh có cần gì không.
Anh đã trả lời rằng, lúc này anh không muốn ở một mình.
Khi ấy, anh đau khổ đến mức buột miệng nói ra nỗi cô độc. Nhưng đến lúc lên xe Lê Ương, đầu óc anh đã tỉnh táo hơn, cũng không ngờ rằng Lê Ương lại đồng ý và làm thật, theo anh về tận nhà.
Nhiễm Phàm đặt nồi lên bếp, nhìn về phía phòng khách qua làn hơi nước đang bốc lên.
Lê Ương mặc áo khoác dạ màu vàng nhạt, dáng dài chấm gót, phối cùng quần tây cắt may hoàn hảo. Vai rộng, chân dài, đường eo gọn gàng thẳng thớm.
Hắn là cha của Giang Mân Ngọc, lớn hơn Nhiễm Phàm cả một thế hệ, nhưng dù là vóc dáng hay dung mạo thì đều không hề để lộ dấu vết tuổi tác.
Không, dấu vết vẫn có. Chỉ là khác với người trẻ. Nét mặt, ánh mắt, từng cử động giơ tay nhấc chân đều mang theo sự trầm ổn được mài giũa qua năm tháng. Một khí chất uy nghiêm của kẻ đứng trên cao, một người đàn ông trưởng thành thực thụ.
Hắn rất anh tuấn, khác với vẻ đẹp mơ hồ giới tính của Giang Mân Ngọc, hắn thiên về nét cứng cáp, rắn rỏi.
Nhưng khi hắn đứng đó, người ta sẽ chẳng còn để ý đến dung mạo nữa. Hoa gấm rực rỡ khiến người thưởng thức, còn vực sâu vách đá chỉ cần nhìn thôi đã khiến người ta thấy sợ hãi.
Không biết từ lúc nào, người đàn ông đã bước lại gần anh.
“Có cần tôi giúp gì không?”
Nhiễm Phàm giật mình, lắc đầu: “Không cần đâu ạ.”
Lê Ương không ép, ánh mắt hắn rơi xuống cánh cửa tủ lạnh.
Nhận ra hắn đang nhìn những bức ảnh chụp chung của mình và Giang Mân Ngọc vẫn chưa gỡ xuống, sắc mặt Nhiễm Phàm thoáng chốc trở nên lúng túng.
Anh còn chưa kịp mở lời, Lê Ương đã chủ động nói: “Cậu trai đang ở bên Mân Ngọc đã quen nó hơn nửa năm rồi, nhưng chỉ mới chính thức ở bên nhau gần đây thôi.”
“Trong thời gian nó còn ở với cậu, người kia có tìm đến vài lần, nhưng Mân Ngọc đều từ chối, không hề có chuyện bắt cá hai tay.”
Nhiễm Phàm khựng lại, cúi đầu, giọng rất nhỏ: “Tôi biết. Cậu ấy không phải người như vậy.”
Nói xong, anh lại bỗng thấy chua chát. Anh thật sự hiểu Giang Mân Ngọc được bao nhiêu chứ? Dù có hiểu thì con người cũng vẫn thay đổi.
Trong sự im lặng, bánh ú đã chín.
Nhiễm Phàm vớt bánh ú ra ngâm nước lạnh, thấy không có món ăn kèm thì tạm xào thêm trứng.
Bữa ăn đơn sơ ấy, đặt trước mặt Lê Ương thật chẳng xứng chút nào.
Nhưng Lê Ương vẫn ngồi vào chỗ quen thuộc của Giang Mân Ngọc, ăn hết bánh ú và trứng.
Nhiễm Phàm không tiện cứ đứng ngây người nhìn hắn ăn nên cũng cầm đũa theo.
Bữa cơm kết thúc, ngoài mấy câu khen ngợi tay nghề của Nhiễm Phàm thì hai người chẳng nói thêm được gì.
Đêm xuống, Lê Ương rời đi.
Nhiễm Phàm trở về phòng ngủ, mò mẫm nằm xuống. Nằm rồi lại khóc, từ tiếng thút thít đến nghẹn ngào, cuối cùng không kìm được mà bật khóc nức nở.
Cảnh tượng trước cửa công ty cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh.
Anh vốn không phải người hay khóc, trước đây cũng chưa từng có những ngày liên tiếp rơi nước mắt như thế. Không biết đã khóc bao lâu, tiếng chuông cửa bỗng vang lên, phá tan màn đêm tĩnh mịch.
Nhiễm Phàm mơ hồ ra mở cửa, kinh ngạc phát hiện Lê Ương đã quay lại.
Người đàn ông vừa gợi lên trong anh bao nhiêu hồi ức về Giang Mân Ngọc thuở thiếu niên, cũng chất chứa bấy nhiêu oán hận, đang đứng đó như một ngọn núi cao lớn, gương mặt mờ mịt như đá núi, dường như không nhìn thấy sự thất thố và nỗi đau buồn của anh.
Hắn đưa tay ra, trao cho anh một hộp rượu vang đỏ được gói cẩn thận.