Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì
Chương 8
Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đó là một chai rượu vô cùng quý hiếm, đến từ một trang viên hải ngoại mà ngay cả Nhiễm Phàm cũng không nhớ tên, được ủ từ một niên đại đã rất lâu về trước.
Nhiễm Phàm mơ hồ đón nhận nó, cũng như cách anh mơ hồ chấp nhận sự hiện diện của chủ nhân chai rượu trong đêm tối này.
Ngay từ đầu, Nhiễm Phàm đã cảm thấy việc ở cùng Lê Ương thật khó diễn tả thành lời.
Nhưng sau vài ly, anh dần không còn đủ sức duy trì vẻ bình tĩnh giả tạo của mình nữa.
Anh sợ bản thân sẽ hoàn toàn sụp đổ. Đến khi nước mắt cạn khô, anh mới khẽ hỏi Lê Ương: “Thưa ngài, có phải tôi rất buồn cười không?”
Chưa đợi được câu trả lời, anh đã nhắm mắt lại rồi ngất đi.
Lê Ương lặng lẽ nhìn anh, dòng suy nghĩ miên man trôi về rất xa, về những chuyện thời niên thiếu của chính hắn.
Ai cũng có một thời tuổi trẻ. Khi còn trẻ, Lê Ương cũng đã từng yêu, không phải thứ tình cảm nông cạn thoáng qua, mà giống như Nhiễm Phàm, một mối tình được vun đắp bằng tất cả chân thành.
Từng có một người khiến Lê Ương xác định rõ phương hướng cuộc đời mình, quyết định cả đời sẽ không kết hôn, không sinh con.
Cũng chính vì điều đó, mối tình ấy vấp phải sự ngăn cản khi hắn đưa người yêu về ra mắt gia đình. Quyền lực và áp lực từ trên cao giáng xuống, khắc sâu vào ký ức non trẻ của Lê Ương, trở thành nỗi đau cả đời khó quên.
Từ đó về sau, Lê Ương chưa từng mở lòng yêu thêm bất kỳ ai.
Trớ trêu thay, sau khi kế thừa gia tộc, hắn từng đi tìm người yêu năm xưa. Người vẫn còn đó, nhưng tình cảm thuở ban đầu thì dù thế nào cũng không thể trở lại như xưa.
Trước khi tìm lại, hắn từng nghĩ mình yêu rất sâu đậm. Nhưng khi thật sự gặp lại, mọi cảm xúc lại trở nên mơ hồ, phai nhạt.
Thế nên hắn hiểu ra, những mối tình nảy nở trong thời tuổi trẻ luôn vô cùng quý giá. Một khi đã bỏ lỡ thời thanh xuân ấy, con người rất khó có thể yêu ai đó một cách thuần khiết thêm một lần nào nữa.
Yêu vốn là một khả năng hiếm hoi. Mà tình yêu thuần khiết, lại càng hiếm có.
Lê Ương bước đến bên Nhiễm Phàm, bế anh lên.
Khi đặt anh xuống giường, Nhiễm Phàm tỉnh lại.
Anh mở to mắt, ánh mắt ướt át mơ hồ. Khi nhận ra gương mặt Lê Ương, cổ họng khẽ nuốt khan, ánh mắt ngây dại, lặng lẽ dõi theo hắn hồi lâu.
Lê Ương hỏi: “Cậu đang nghĩ đến Giang Mân Ngọc sao?”
Nhiễm Phàm mím môi. Bị nhìn thấu tâm sự chỉ bằng một ánh mắt khiến anh cảm thấy tuyệt vọng về chính mình.
Ngay lúc ấy, trước mắt anh bỗng tối sầm lại. Trên môi bỗng phủ xuống một xúc cảm mềm mại. Một nụ hôn.
Thoang thoảng mùi rượu, không nồng, vẫn chưa đủ để nhấn chìm lý trí.
Cơ thể Nhiễm Phàm cứng đờ, kinh ngạc mở to mắt.
Ngay sau đó, Lê Ương nhẹ nhàng vuốt ve gò má anh, rồi lại cúi xuống, hôn anh thêm lần nữa.