Ba Mươi Mới Cưới - Kiến Kình Lạc
Ánh mắt của người học trò xuất sắc
Ba Mươi Mới Cưới - Kiến Kình Lạc thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cô ấy nhìn Lâm Nhiễm bằng đôi mắt nghiêm nghị, nhưng không hề xa cách. "Lâm Nhiễm, cậu xếp hàng lấy cơm đi, mình lấy đùi gà đây." Liên Phương phân vai cho chúng tôi. Đùi gà chỉ có vậy, ai đến trước lấy trước. Thế là hai đứa tôi lại tranh giành nhau từng chiếc như mọi hôm. Tôi đứng cuối hàng, phía trước có một cô bạn lớp khác chủ động lấy giùm tôi hai chiếc. Căng tin lúc ấy đông nghịt người, bàn nào cũng ồn ào. Bỗng tôi thấy một bóng người bước vào từ cửa sau, ngồi lặng lẽ ở góc phòng, một mình một bàn, thầm lặng ăn cơm. "Lần nào Phó Lâm Lăng cũng đến muộn như thế, chắc lại chẳng lấy được đùi gà rồi." Tôi nhỏ giọng nói. "Từ hồi năm ngoái là đã không ăn ở căng tin nữa rồi, lúc nào cũng mang đồ ăn theo." Liên Phương giải thích. "Sao vậy?" "Căng tin đông người lắm, có lần cậu ấy sơ ý làm đổ cơm vào người khác, bị người ta mắng té tát. Lần đó cậu ấy bị sốc nặng lắm." Liên Phương lắc đầu. Tôi thỉnh thoảng liếc sang bên kia, thấy cô ta ăn xong chỉ trong chưa đầy mười phút. "Sao cô ấy ăn nhanh thế?" "Cậu ấy toàn làm bài tập ấy, hễ rảnh là học. Cậu xem cô ấy có thời gian chơi với ai không?" Liên Phương nói. "Bảo sao được gọi là con nhà người ta, đời này mình cũng không có cửa đạt tới trình độ như này." Tôi thở dài. Tôi chỉ biết Phó Lâm Lăng là học sinh đứng đầu lớp A6, nhưng không biết cô ấy học giỏi đến mức nào. Khi kết quả kỳ kiểm tra được công bố, tôi nhìn bảng xếp hạng toàn khối mà kinh ngạc không thôi: "Phó Lâm Lăng hơn hạng hai đến 50 điểm? Cô ấy có còn là người bình thường không vậy?!" Liên Phương không nhịn được cười: "Yên tâm đi, bọn tớ quen cảnh này từ lâu rồi, cậu cũng sẽ quen dần thôi." Tôi bước vào lớp, liếc nhìn hàng cuối cùng, quả nhiên Phó Lâm Lăng vẫn đang chăm chú học bài. Dù đạt hạng nhất toàn khối, nhưng cô ấy trông chẳng vui vẻ gì. Các bạn cùng lớp dường như đã quen với sự xuất sắc của cô, không ai trầm trồ khen ngợi, vẫn tiếp tục chuyện trò của mình. "Sao không ai chúc mừng cô ấy hết vậy?" Tôi khó hiểu. "Bởi vì cô ấy không cần." Liên Phương nhỏ giọng nói, "Cô ấy không thích chơi với ai, mỗi ngày đều bận học, cho dù mọi người có muốn rủ cô ấy chơi cũng sợ ảnh hưởng đến thành tích của cô ấy." "Vậy cũng phải." Tôi gật đầu hiểu. Tôi nhận ra lý do tại sao cô gái ngoan cường ấy lại là người học giỏi nhất—bởi cô ấy có sự kiên định và kỷ luật phi thường. Trong khi mọi người giải trí sau giờ học thì cô ấy học bài. Trong khi mọi người nô đùa trong giờ thể dục thì cô ấy học bài. Trong khi mọi người đi dạo phố vào cuối tuần thì cô ấy học bài. Trong khi mọi người ngủ gà ngủ gật trên lớp thì cô ấy vẫn học bài. Ai làm gì làm, cô ấy vẫn miệt mài học. Mỗi lần tình cờ nhìn về phía cô ấy, đều thấy cô ấy cúi đầu đọc sách hoặc làm bài tập, tư thế hầu như không thay đổi, cứ như một bức tượng vậy. Nếu không phải lần đó Phó Lâm Lăng phát hiện tôi trốn học, có lẽ tôi cũng không dám chủ động làm phiền cô gái học giỏi này. "Phó Lâm Lăng, cô đừng nói với thầy nhé?" Tôi thậm chí còn chia đồ ăn vặt cho cô ấy. Nhưng sau đó tôi lại hối hận, sợ Phó Lâm Lăng nghĩ tôi đang hối lộ cô ấy. Thế nhưng thầy vẫn phát hiện tôi trốn học. Tan học, Phó Lâm Lăng đến gần tôi, có lẽ muốn xin lỗi. Nhưng tôi đang chép phạt từ vựng nên làm bộ không thấy. Trong lòng tôi có chút tức giận. Cô ấy muốn giữ bí mật giúp mình thì có thể từ chối thẳng thôi. Tuy có chút tức giận với hành động của Phó Lâm Lăng, nhưng Vương Triết lại chửi thẳng mặt người ta như vậy thì thật thiếu đạo đức! Sau khi tan học, tôi về lớp ngủ bù, nhưng lại nghe thấy Vương Triết và mấy đứa bạn đang cười nhạo Phó Lâm Lăng. Tôi không nhịn được. Lúc đầu, tôi chỉ cãi nhau với Vương Triết thôi, nhưng Liên Phương vừa bước vào lớp tưởng chúng tôi đang đánh nhau, liền xông tới đánh tay đôi với Vương Triết, cuối cùng bị thầy chủ nhiệm bắt quả tang. Cả bọn bị phạt viết kiểm điểm. Tan học, tôi đi ngang qua văn phòng, nghe thấy Phó Lâm Lăng đang xin thầy chủ nhiệm thầy giơ cao đánh khẽ cho tôi và Liên Phương, rồi kể đầu đuôi câu chuyện đánh nhau cho thầy nghe. Tôi trốn ngoài cửa, lén lút thò đầu ra nhìn Phó Lâm Lăng. Cô ấy quay lưng về phía tôi, không nhìn rõ nét mặt, cúi đầu lặp lại những lời Vương Triết từng mắng tôi cho thầy nghe. Không hiểu sao, tôi lại muốn xoa đầu cô ấy. Cô gái học giỏi này ngoan quá. Dù trước đây Phó Lâm Lăng có mách lẻo hay không, tôi quyết định không so đo chuyện này nữa. Như dự đoán, thầy chủ nhiệm miễn cho tôi và Liên Phương khỏi phải viết kiểm điểm, còn bắt Vương Triết dạy thêm một buổi. Tôi vui lắm, quay đầu nhìn Phó Lâm Lăng thì cô ấy đang ngẩng đầu nhìn tôi. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, vài giây sau, Phó Lâm Lăng vội cúi đầu đọc sách tiếp. "Phì." Tôi khẽ cười một tiếng. "Cậu cười cái gì?" Liên Phương hỏi. "Tớ thấy Phó Lâm Lăng cũng dễ thương." Tôi che miệng nói. Liên Phương liếc mắt nhìn Phó Lâm Lăng, thấy quyển sách trong tay cô ấy che khuất cả khuôn mặt, thật sự không biết cô ấy có gì đáng yêu, chỉ là cỗ máy học tập thuần túy thôi. Thứ bảy tuần đó, Tình Tử đến trường chơi với tôi. Cô ấy dắt Tình Tử đến ký túc xá trò chuyện cả buổi, mới biết cậu ấy đến đây chủ yếu để cổ vũ người mình thầm thương trộm nhớ tham gia thi toán học, còn đến thăm tôi chỉ là nhân tiện. "Nghe nói cuộc thi này có thể tăng thêm điểm cho kỳ thi tuyển sinh đấy, cậu ấy nhất định sẽ giành được giải thưởng." Lương Tình Ba tự hào nói. "Thi toán à? Lớp tớ cũng có bạn tham gia nè." Tôi vừa nói vừa bới đống quà vặt cô ấy mang theo. "Thành tích thế nào?" Lương Tình Ba nốc sạch hủ thạch trái cây rồi hỏi thăm tình hình đối thủ. "Có thể tham gia thi đua thì sao thành tích lại tệ được?" Tôi so sánh thành tích của Phó Lâm Lăng và người Lương Tình Ba thầm thích, rồi an ủi cô ấy, "Gặp phải bạn đứng đầu lớp tớ, cùng lắm chỉ đạt hạng nhì thôi. Cơ hội của cậu đến rồi đấy, sau khi thi xong nhớ an ủi người ta nhiều hơn nhé." "Moá, cậu có phải bạn tớ không vậy? Không phải cậu nên đứng về phía tớ và nói đỡ cho cậu ấy à? Cậu cũng biết thành tích của cậu ấy tốt thế nào mà." "Tớ là bạn cậu, nhưng cổ có phải bạn gái của cậu đâu, tớ thấy sao thì nói vậy thôi. Hỏi thật, cậu thiên vị con ngoan trò giỏi à?" "Đúng vậy, cậu không thiên vị à? Dù sao thì tớ chỉ thích mỗi con ngoan trò giỏi thôi." Tôi nghĩ nghĩ, ai chẳng thiên vị học sinh giỏi chứ? Lương Tình Ba vẫn đang nói thay cho người mình thích: "Cho dù cậu ấy không đạt giải nhất thì cũng chưa chắc lớp cậu sẽ lấy được giải nhất, cuộc thi đợt này cạnh tranh khốc liệt lắm!" Một tháng sau, Phó Lâm Lăng giành giải nhất cuộc thi. 【Ran.】: Tớ đã bảo là bạn lớp tớ đỉnh của chóp rồi mà! Tôi chia sẻ với Lương Tình Ba trên QQ. 【 Tình Tử 】: (╯‵□′)╯︵┻━┻ Người mà Tình Tử thầm thương trôm nhớ không được giải nào hết, nghe nói buồn cả mấy ngày liền. Giờ nghỉ, tôi nhìn vẻ bình tĩnh của Phó Lâm Lăng, khâm phục cô ấy vì sự vững vàng không màng hơn thua, vừa ngạc nhiên vừa ngưỡng mộ. Trong lúc vô tình chạm mặt Phó Lâm Lăng, tôi không khỏi khen ngợi: "Phó Lâm Lăng giỏi quá thể, cô đoạt giải nhất luôn á!" Phó Lâm Lăng mím môi, mỉm cười nhẹ với tôi. Nghiêm túc mà nói, đây là lần đầu tiên Phó Lâm Lăng cười với tôi. Tôi có chút vui mừng nên chia cho cô ấy một ít đồ ăn vặt mình vừa mua. Vào mùa xuân, sau khi thi vẽ xong, tôi về trường trung học số 6 và thấy các bạn trong lớp đều trở nên rất nghiêm túc. Ngày đếm ngược trên bảng đen ngày càng gần, một cảm giác áp lực vô hình ập đến, ngay cả những bạn thường đi chơi với nhau cũng hiếm khi ra ngoài tụ tập, huống chi là mấy bạn học sinh giỏi. Nhưng tôi phát hiện ra rằng cô ấy—người ngày thường chăm học nhất—lại bắt đầu tập thể dục và thường ra sân chạy bộ trong giờ nghỉ giữa các tiết tự học buổi tối. Có lần, trong giờ nghỉ, một mình tôi lên sân thượng hít thở không khí trong lành, nhưng lại gặp Phó Lâm Lăng đang gập bụng. Trông cô ấy rất tốn sức, hơi thở nặng nhọc, mỗi lần ngồi dậy đều cực kỳ nhọc nhằn, chân run rẩy không kiểm soát. "Cần giúp không?" Tôi bước về phía trước hỏi. Phó Lâm Lăng ngước mắt nhìn tôi, gương mặt chợt đỏ bừng. Cô ấy có lẽ không muốn bị người ta nhìn thấy. Tôi xấu hổ gãi đầu: "Nếu không cần thì tớ về ——" "Được." Phó Lâm Lăng nhỏ giọng nói. Tôi mỉm cười, sau đó ngồi xổm xuống đè hai chân cô ấy lại. Phó Lâm Lăng cắn môi, lại nằm ngửa ra, ánh nắng chiếu vào khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi của cô ấy. Không ai nói gì. Tôi lặng lẽ nhìn cô ấy gắng sức gập bụng, cảm thấy sức sống của cô ấy rất ngoan cường. Nếu không phải sợ ảnh hưởng đến việc học của cô ấy, hoặc nếu Phó Lâm Lăng chịu kết bạn, tôi vẫn muốn làm bạn với cô ấy. "Sắp vào học rồi." Tôi nhìn đồng hồ. Phó Lâm Lăng ngã xuống đất, thở dài một hơi, dùng hết sức lực, cố gắng ngồi dậy. Tôi đưa tay ra, Phó Lâm Lăng lặng thinh nhìn tay tôi. Đúng lúc tôi nghĩ cô ấy sắp từ chối mình thì Phó Lâm Lăng lại nắm lấy tay tôi. Tôi kéo cô ấy dậy. "Tớ nặng lắm phải không?" Phó Lâm Lăng ngập ngừng hỏi. "Đâu có, tớ vừa kéo là cậu đã dậy rồi, không nặng chút nào hết á, thật sự." Tôi nói. "Cảm ơn cậu." Phó Lâm Lăng nhỏ giọng nói sau lưng tôi. "Không có gì." Tôi cười cười, rảo bước về phía trước, hai ba bước đã chạy xuống bậc thang. Tôi vốn định giúp cô gái học giỏi này tập thể dục tiếp, nhưng không ngờ kỳ kinh nguyệt của tôi lại đến. Tháng nào cũng đến trễ mà bụng đau như dao cứa. Tôi gục trên bàn suốt mấy tiết, sắc mặt tái nhợt. Liên Phương pha nước đường đỏ cho tôi nhưng không có tác dụng, cuối cùng tôi đau đến mức ngã ngửa ra sau, ngã khỏi ghế, phát ra tiếng động lớn. Cô giáo thấy sắc mặt tôi bèn gọi: "Liên Phương, em mau đưa em ấy đến phòng y tế đi." Liên Phương có vóc người nhỏ nhắn, khó nhọc đỡ tôi dậy. "Phó Lâm Lăng, em đi cùng hai bạn." Cô giáo chỉ vào cô ấy. Phó Lâm Lăng đuổi theo, thấy hai người loạng choạng như sắp ngã, cô ấy bước đến trước mặt chúng tôi, ngồi xổm xuống nói với Liên Phương: "Để tớ cõng cậu ấy." "Được." Liên Phương vội vàng đỡ tôi lên lưng Phó Lâm Lăng. Tôi nằm trên lưng cô ấy, cảm thấy thoải mái hơn nhiều, cũng lấy lại được chút sức lực, khẽ thì thầm bên tai cô ấy: "Cảm ơn cậu..." "Tạm thời đừng nói chuyện." Phó Lâm Lăng cõng tôi trên lưng, bước nhanh về phía phòng y tế. Bác sĩ kê đơn giảm đau cho tôi, uống thuốc xong, tôi nằm trên giường nghỉ ngơi, yếu ớt nói với hai người: "Cảm ơn, hai cậu về lớp trước đi, lát nữa tớ sẽ tự về lớp sau." "Thôi để tớ ở lại với cậu, dù sao thì môn toán này tớ nghe cũng không hiểu." Liên Phương kéo một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi xuống bên cạnh tôi, quay đầu nói với Phó Lâm Lăng: "Cậu về đi, ở đây có tớ rồi, cậu không thể nghỉ môn toán được." Tôi nhếch khóe miệng: "Đúng rồi đó, Phó Lâm Lăng, cậu mau về đi, hôm nay làm phiền cậu rồi." "Không có gì..." Phó Lâm Lăng đang định nói gì đó, nhưng bác sĩ đã đuổi cô ấy đi: "Ở đây không cần nhiều người thăm bệnh như vậy, về lớp học nhanh đi, đừng có mượn cớ trốn học." Liên Phương cũng bị đuổi ra ngoài. Sau khi kỳ kinh nguyệt kết thúc, tôi lại khôi phục sức sống, thời tiết nóng bức nên cứ sơ hở là tôi lại đi mua kem. Một ngày nọ, tình cờ gặp Phó Lâm Lăng ở cửa hàng tiện lợi. "Cậu đừng ăn mấy thứ này suốt." Phó Lâm Lăng nhìn vào que kem trong tay tôi và nói. "Nhưng nó ngon mà." Tôi là ví dụ điển hình của người nhớ ăn mà không nhớ đánh. "Cậu đi khám Trung y bao giờ chưa, có thể cân bằng nội tiết." "Thôi, lần trước tớ uống thuốc giảm đau thấy cũng ổn áp với hết đau nhanh lắm." Tôi cười cười, sau đó bị bạn kéo đi mua hotdog. Đi được một đoạn đường, tôi vô tình quay lại và thấy Phó Lâm Lăng vẫn đứng đó, không biết đang nhìn gì. Chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là đến kỳ thi tuyển sinh đại học. Đã đến lúc tôi phải trở về trường cũ của mình. Tôi sợ nếu nói trước với các bạn cùng lớp, các bạn sẽ làm mấy chuyện sến sẩm hoặc chuẩn bị quà gì đó, vừa tốn tiền vừa trễ nải thời gian ôn tập của mọi người, nên tôi không báo cho ai hết. Chỉ là sau giờ nghỉ trưa yên bình, trên bàn của mỗi người đều xuất hiện một tấm bưu thiếp, với lời chúc phúc của tôi. Các bạn học nhìn những tấm thẻ rồi ngỡ ngàng nhìn vào chiếc ghế trống, cảm xúc bất ngờ ập đến sau giây phút chia li, có rất nhiều cô gái bật khóc và các chàng trai cũng trầm hơn không ít. Phó Lâm Lăng cầm lấy tấm thẻ rồi một mình đi lên sân thượng. Chữ viết trên tấm thiệp rất đẹp, viết rằng —— Gửi top1 trường, chúc cậu thi đỗ ngôi trường của lòng cậu, tiền đồ tựa gấm hoa ^_^ Cô ấy nhìn chằm chằm tấm thẻ một lúc lâu, cho đến khi lệ tràn thấm mi làm nhoè đi tầm mắt của cô ấy. Tôi về trường cũ, các bạn học cũ rất vui vẻ, hỏi thăm quá trình học tập ở trường trung học số 6 của tôi. "Mặc dù là địa phương nhỏ, nhưng vùng đất và con người rất tốt, các bạn học ở đó cũng rất nice, tớ làm quen được nhiều bạn tốt lắm." Tôi kể cho họ nghe về những bạn học có những tính cách riêng biệt và một số câu chuyện thú vị nơi đây. Lương Tình Ba hỏi: "Cô bạn giỏi nhất lớp cậu đâu? Sao cậu không nói gì về cậu ta hết vậy?" "Cậu muốn biết cái gì?" "Tớ muốn biết, cậu ta có thể trở thành thủ khoa đầu vào không?" Có vẻ như Lương Tình Ba không phục người giành được giải nhất cuộc thi toán học cho lắm. "Khỏi phải nói, kiểu gì thủ khoa trường số 6 cũng là cậu ấy, mà nói không chừng thủ khoa tỉnh cũng là cậu ấy luôn đó." Tôi nói. "Gì khét dữ vậy, mà hai cậu là bạn tốt của nhau hả?" Có người hỏi. "Không phải, thú thật thì tớ cũng không có qua lại gì nhiều với cậu ấy, chỉ đơn giản là tớ tin cậu ấy mà thôi. Cậu ấy giỏi lắm luôn á, cậu ấy nhất định sẽ có một tương lai tươi sáng." Tôi cười nói.