Ba Thân Phận Của Bạn Trai Cũ
Chương 7: Món quà trưa
Ba Thân Phận Của Bạn Trai Cũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ ngày thứ hai đi làm, tôi chuyển sang làm việc tại nhà.
Chỉ mới chín giờ sáng, nhóm công việc đã phân công việc cho tôi.
Họ bảo tôi căn cứ theo sản phẩm của công ty viết một bài văn quảng cáo.
Tôi mở máy tính, vừa tìm tài liệu vừa dùng giọng nói để ra văn bản.
Tiến độ tính ra cũng khá ổn.
Đến mười hai giờ, hành lang trước cửa nhà tôi truyền đến tiếng xôn xao náo động.
Tôi ghé tai vào cửa lớn, tập trung tinh thần lắng nghe.
Hình như có mấy người thợ đang khuân vác đồ đạc vào căn hộ đối diện nhà tôi.
Chị chủ nhà đối diện vốn thường ở nước ngoài, cơ bản không trở về.
Trước đây có người thuê nhà muốn thuê căn hộ của chị ấy.
Nhưng bởi vì chị ấy trang trí rất đẹp nên cứ mãi luyến tiếc không nỡ cho thuê.
Chẳng lẽ chị ấy đã về nước rồi sao?
Đang lúc nghi ngờ thì động tĩnh ngoài cửa lại càng rõ ràng hơn.
Đột nhiên có tiếng gõ cửa đều đặn truyền tới, người tôi bật dậy.
Một giọng nam rất mềm mại, mang theo chút điệu đà lọt vào tai:
"Xin chào, tôi là người mới chuyển đến ở bên cạnh."
Hóa ra không phải chị chủ nhà về nước.
Tôi nắm gậy dẫn đường, mở cửa ra.
Một luồng hương hoa hồng ngọt lịm nồng nặc dữ dội ập đến.
Nồng đến mức khé cổ, giống như thẳng tay xịt cả nửa chai nước hoa vậy.
Sặc đến mức tôi theo bản năng nín thở, lùi lại hai bước mới dám từ từ đổi khí.
"Xin chào, tôi tên là Cố Giác, mới chuyển đến đối diện nhà cô."
Giọng nói của anh thiên về hướng nhỏ nhẹ và mềm mại, âm cuối mang theo chút cao vút lên.
Lại phối hợp thêm với mùi nước hoa trên người anh ta.
Trong đại não tôi đã phác họa ra hình tượng của một người "chị em".
"Xin chào anh..."
Tôi còn đang tưởng tượng thì có một thứ ấm áp được đưa đến trước mặt tôi.
Một luồng hương thơm nồng đượm của cơm canh thường ngày, trộn lẫn với mùi hành hoa thoang thoảng, trong nháy mắt đã át đi mùi hoa hồng.
Làm cho dạ dày tôi có một hồi trống rỗng.
"Cái đó... dì giúp việc nhà tôi nấu cơm trưa nhiều quá, tôi xới cho cô một ít."
Giọng điệu của Cố Giác tự nhiên lại quen thuộc, hoàn toàn không giống như một người lạ vừa mới quen biết.
Tôi vội vàng xua tay:
"Không cần không cần đâu, phiền anh quá rồi, tôi đặt đồ ăn ngoài là được rồi."
"Không phiền đâu."
Anh ta chấp nhất nói:
"Đồ ăn ngoài sao sạch sẽ bằng nhà làm được? Mắt cô không thuận tiện chắc cũng không nấu cơm nhỉ? Cứ xem như giúp tôi giải quyết đống này đi."
Tôi đang định giơ tay ra để nhận lấy thứ anh ta đưa qua.
Cánh tay bỗng nhiên đờ ra một cái, liền hỏi:
"Sao anh biết mắt tôi không thuận tiện?"
Tôi ở nhà không hề đeo kính râm.
Hơn nữa bề ngoài mắt tôi không có điểm gì khác biệt so với người bình thường.
Giọng điệu của anh ta rõ ràng là khựng lại một chút.
Nhưng đã nhanh chóng trả lời một cách tự nhiên:
"Tôi đoán đấy."
Anh ta nhẹ nhàng dúi hộp thức ăn vào tay tôi thêm một chút.
"Lúc nãy khi cô mở cửa bước ra đều không hề đối diện với tầm mắt của tôi, hơn nữa hình như ánh mắt không có tiêu cự, tôi đại khái đoán một chút thôi."
Lời giải thích này nghe qua thấy hợp tình hợp lý.
Đầu ngón tay tôi chạm vào chiếc hộp thức ăn ấm áp, sự cảnh giác trong lòng hơi buông xuống.
"Cảm ơn anh, anh Cố."
Tôi nhỏ giọng nói lời cảm ơn nhưng trong lòng vẫn giữ lại một chút nghi hoặc.
Giọng anh ta nghe có vẻ rất vui vẻ, mềm mại giống như một cục bông:
"Cô ăn xong thì cứ để hộp cơm ở nhà cô trước nhé, buổi tối tôi đi làm về rồi qua lấy sau."
Tôi gật gật đầu.
Ôm hộp thức ăn ấm áp quay người vào cửa.
Vào khoảnh khắc đóng cửa lại, tôi vẫn không nhịn được quay đầu lại lắng nghe một chút.
Phía đối diện nhanh chóng vang lên tiếng đóng cửa giòn giã, không còn truyền đến động tĩnh nào khác nữa.
Tôi đặt hộp thức ăn lên bàn, đầu ngón tay vê vê chiếc nắp hộp.
Lý trí bảo tôi không thể ăn thức ăn mà người lạ đưa cho.
Thế nhưng mùi hương chui ra từ khe hở của nắp hộp lại quyến rũ làm cho lòng tôi ngứa ngáy khó nhịn.
Vận mệnh trêu đùa kẻ ham ăn.
Cuối cùng vẫn không nhịn được, vào khoảnh khắc lật mở nắp hộp ra.
Mùi hương trực tiếp bùng nổ ra khắp nơi.
Tôi gắp một đũa bỏ vào trong miệng, lại là món hải sản mà tôi yêu thích nhất.
Hải sâm vào miệng dai giòn sần sật, bào ngư tươi ngon mà không tanh, đến cả nước dùng cũng ngọt lịm vô cùng.
Tôi vừa ăn vừa lầm bầm:
"Cậu nhóc đối diện kia, cơm nước ăn uống tốt ghê ta."
Hình như nhà anh ta thuê cả dì nấu cơm.
Cũng không biết liệu mình có thể bỏ ra chút tiền để qua ăn chực cơm được không.
Dù sao thì ngày nào cũng ăn đồ bên ngoài, dạ dày của tôi thật sự gánh không nổi nữa rồi.
Cứ trông ngóng như vậy, cuối cùng đã đợi được đến buổi tối.
"Cô Mạnh ơi, tôi đến lấy hộp thức ăn đây."
Tôi mở cửa ra, hương hoa hồng nồng nàn phả thẳng vào mũi.
Tôi đưa hộp thức ăn qua.
"Cảm ơn bữa trưa của anh nhé."
Anh ta lại không nhận lấy ngay lập tức, giống như ngẩn người ra một lát.
"Một hộp to như thế kia, cô ăn hết sạch sành sanh rồi sao?"
Mặt tôi thoáng cái đỏ bừng lên, gật gật đầu khẽ đến mức khó lòng nhận ra.
Anh ta rất lâu không nói câu nào.
Nhưng tôi có thể cảm nhận được có một ánh mắt đang ngưng đọng trên gương mặt mình.
"Anh Cố ơi?"
Tôi gọi anh ta một tiếng.
Cuối cùng anh ta cũng mở miệng:
"Chắc là cô vẫn chưa ăn tối nhỉ?"
"Dì nhà tôi vừa mới nấu cơm tối xong, tôi xới cho cô một ít."
Tôi mặt dày bước vào trong nhà của Cố Giác.
Tôi vừa mới ngồi xuống ghế sofa thì bên chân bỗng nhiên truyền đến một tiếng "meo" đầy mềm mại.
Tôi ngẩn người.
Còn chưa kịp phản ứng, một cục lông xù đã cọ cọ vào bên bắp chân của tôi.
Cái đuôi khẽ quét qua một cái.
Ấm áp lại mềm mại.
Tôi theo bản năng ngồi xổm xuống, đưa tay sờ sẫm qua.
"Nhà anh nuôi mèo à?"
"Ừm."
Cố Giác ở bên cạnh đáp một tiếng, giọng điệu rất tùy ý.
Chú mèo rất ngoan, trực tiếp húc đầu vào trong lòng bàn tay tôi.
Tôi sờ thấy chiếc đầu tròn vo của nó, còn có cả lớp lông xù bông, liền hỏi:
"Nó tên là gì vậy?"
Cố Giác khựng lại một lát, trả lời rất chậm:
"Cải Thảo."
Tôi mỉm cười một cái, đầu ngón tay thuận theo lưng mèo khẽ vỗ xuống dưới:
"Một cái tên khá là đáng yêu."
Thế nhưng trong đại não lại không thể khống chế được mà xẹt qua một cái tên khác.
Đoàn Bảo.
Đó là một chú mèo hoang mà rất lâu trước đây tôi và Chu Tự đã cùng nhau nhặt được.
Một cục lông xù xì, bẩn thỉu lem luốc.
Nhưng lại quấn người muốn chết.
Lúc đó tôi ôm chặt lấy nó không chịu buông tay.
Anh ấy nói không nuôi nổi, tôi còn giận dỗi với anh ấy nữa.
Sau này, anh ấy vẫn mang chú mèo về nhà, bảo là sẽ nuôi nấng thật tốt.
Tôi còn thường xuyên mang theo cá khô nhỏ, bảo anh ấy dắt mèo ra ngoài chơi.
Nhưng anh ấy vừa tốt nghiệp là ra nước ngoài, chắc là cũng đã sớm đem Đoàn Bảo cho người khác rồi nhỉ.
Nghĩ đến đây, đầu ngón tay tôi khẽ siết chặt một chút.
Hướng về phía cục lông xù trong lòng bàn tay, gọi khẽ một tiếng:
"Cải Thảo, cho chị ôm một cái nào."
Nhưng Cải Thảo lại chẳng có chút phản ứng nào, thậm chí còn trốn chạy khỏi tay tôi.
…
Phía bàn ăn bên kia đã bày biện sẵn các món ăn.
Tôi vừa mới ngồi xuống thì đã bị hương thơm của cơm canh làm cho kinh ngạc.
"Dì giúp việc nhà anh cũng giỏi nấu ăn quá rồi đó."
Dì giới thiệu các món ăn cho bữa tối.
Cá hấp, tôm cháy tỏi, bào ngư, còn cả một nồi canh hải sản nữa.
Mùi hương cứ thế chồng chất lên nhau từng lớp từng lớp, tôi đã không nhịn nổi nữa rồi.
Dì biết tôi không nhìn thấy gì nên đã gắp sẵn thức ăn vào trong bát của tôi từ trước.
Cố Giác ngồi xuống ở phía đối diện, nói một tiếng: "Ăn đi."
Sau khi có hiệu lệnh, tôi mò mẫm đôi đũa rồi bắt đầu thưởng thức.
Chờ đến khi tôi ăn được một lúc lâu thì mới phát hiện hình như Cố Giác đã dừng đũa từ lâu.
Trong miệng tôi nhét đầy thức ăn phồng cả má lên, hỏi:
"Anh không ăn nữa hả?"
Anh ta vừa định lên tiếng thì dì giúp việc đã trả lời thay anh ta rồi.
"Tiểu Cố bị dị ứng với hải sản, cậu ấy không ăn được mấy thứ này."
"Cô Mạnh, cô ăn nhiều vào nhé."
Tôi ngẩn người, dừng đũa lại:
"Anh bị dị ứng hải sản à?"
Bữa ăn lúc trưa hình như cũng toàn là hải sản mà.
Anh ta dị ứng hải sản, vậy thì anh ta ăn cái gì?
Không khí im ắng trong một chớp mắt, Cố Giác úp úp mở mở đáp một tiếng.
"Ừm..."
Tôi nuốt miếng bào ngư trong miệng xuống, vội vàng hỏi:
"Anh bị dị ứng hải sản cơ mà, thế sao còn bảo dì làm nhiều đồ hải sản như vậy làm gì?"
Trong không khí lại là một khoảng yên lặng.
Vào lúc này, chiếc ghế bỗng nhiên truyền đến một tiếng "sột soạt" do kéo dịch.
Dì giúp việc liền lập tức cười nói:
"Chao ôi, chỗ hải sản này là người khác tặng đó, không nấu ngay là bị hỏng mất."
"Cũng may là có cô đấy cô Mạnh ơi, nếu không thì lãng phí hết cả."
Cố Giác cũng phụ họa theo:
"Đúng vậy, cho nên cô ăn nhiều vào một chút, cũng tính là giúp tôi một tay rồi."
Hóa ra là như thế, tôi cười hì hì một tiếng:
"Vậy thì cả bàn này... chẳng phải đều hời cho tôi hết rồi sao?"
Cố Giác ở phía đối diện đáp nhanh một tiếng: "Ừm."
Tôi cũng không khách sáo nữa, hạ đũa càng thêm mạnh mẽ và nhanh chóng.
Tôm rất tươi, cá cũng mềm, canh lại càng ngon ngọt đến mức vô lý.
Nhưng đang ăn thì tôi bỗng nhiên có chút lơ đễnh.
Dị ứng với hải sản.
Trong đầu không thể khống chế được mà hiện lên một người khác.
Chu Tự cũng bị dị ứng với hải sản.
Nhưng anh ấy biết tôi thích ăn hải sản nên thường xuyên lôi kéo tôi đi ăn ở các quán hải sản lề đường.
Những lúc đó anh ấy luôn chỉ ăn vài đũa rau dưa.
Sau đó thì chống cằm ở một bên, lười biếng nhếch khóe môi lên, nhìn tôi ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ.
Nơi con tim giống như bị thứ gì đó chạm khẽ vào một cái.
Rất nhẹ.
Lại nhanh chóng bị tôi đè nén xuống dưới.
Tôi cúi đầu tiếp tục ăn, giả vờ như bản thân chẳng nhớ ra điều gì hết.
Sau bữa ăn còn có cả trái cây tráng miệng.
Tôi ở trong phòng khách có chút ngại ngùng ăn quả cherry.
"Cái đó... anh Cố."
"Ừm?" Hình như anh ta đang ngồi ngay bên cạnh tôi.
"Tôi có thể..."
Tôi cân nhắc từ ngữ một chút, rốt cuộc vẫn mở lời:
"Sau này thỉnh thoảng qua bên này của anh ăn chực một bữa được không?"