43. Chương 43: Căn phòng màu hồng của cậu ấy

Bá Tổng Pháo Hôi Không Có Ham Muốn Trần Tục

Chương 43: Căn phòng màu hồng của cậu ấy

Bá Tổng Pháo Hôi Không Có Ham Muốn Trần Tục thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Sâm Vũ cười đến mức đắc ý tột độ, thậm chí còn có chút hụt hơi, lắc lư như một con lật đật. May mắn là luôn có Giản Vân Xuyên vững vàng đỡ lấy phía sau, nên anh mới không ngã lăn quay ra đất.
“Đáng lẽ tôi phải biết!” Cố Khinh Chu mặt mày bất mãn, lên tiếng tố cáo: “Anh Giản, anh thiên vị!”
Giản Vân Xuyên khẽ cười: “Không rõ ràng sao?”
Cậu chỉ có một trái tim, đương nhiên chỉ thiên vị người mà mình yêu thương.
Cố Khinh Chu tức giận: “Hai vị anh trai, có thể nào yêu thương một chút đối với động vật được bảo vệ cấp quốc gia như em không?”
“Em ấy hả?” Cố Sâm Vũ ngừng cười, hỏi: “Động vật được bảo vệ cấp quốc gia gì cơ?”
Cố Khinh Chu nhấn mạnh từng tiếng: “Chó, độc, thân!”
Cố Sâm Vũ: …
“Xí, ai mà chẳng phải quý tộc độc thân chứ?” Với giọng điệu khinh thường, anh đứng thẳng người dậy rồi nghiêm nghị dặn dò: “Em mau về nhà đi, nhân lúc anh cả chưa phát hiện ra.”
“Anh cả tối nay đi xã giao bên ngoài rồi, sẽ không phát hiện em ở đây đâu.” Cố Khinh Chu hiển nhiên đã chuẩn bị kỹ lưỡng, vỗ ngực đầy tự tin: “Chỉ cần anh không nói, em không nói, anh cả, tuyệt đối sẽ không biết!”
Cố Sâm Vũ nhìn cậu ta bằng ánh mắt hoài nghi: “Thật sao?”
Với khả năng mắt nhìn sáu hướng tai nghe tám phương của anh cả, lần nào cũng tóm được bọn họ.
“Thật, tin em đi!” Cố Khinh Chu cam đoan chắc nịch: “Em đã điều tra kỹ lưỡng trước khi đến đây rồi!”
Trong nháy mắt, Cố Sâm Vũ bị sự tự tin của cậu ta làm cho nhất thời quên mất rằng vấn đề mấu chốt không phải là liệu cậu ta có bị anh cả phát hiện hay không.
“Cố Khinh Chu, cậu nói chuyện xong chưa?” Lúc này, một cô gái đáng yêu thò đầu ra từ trong phòng bao.
Chính là cô gái vừa nãy bị Cố Sâm Vũ làm cho giật mình.
Cố Khinh Chu quay đầu lại: “Tớ đến ngay! Tớ nói chuyện với anh hai tớ thêm vài câu.”
“Anh hai?” Cô gái chớp chớp mắt, nhiệt tình nói: “Vậy sao không vào chơi cùng luôn đi!”
Vài phút sau, Cố Sâm Vũ ngồi trên ghế sofa trong phòng bao, ngắm nhìn những nam thanh nữ tú đầy sức sống đang tụ tập hát hò.
“Tôi chỉ muốn xem bạn bè của Cố Khinh Chu là những người như thế nào thôi.” Anh quay mặt đi, khẽ nói vào tai Giản Vân Xuyên để giải thích: “Ở thêm hai phút nữa thôi là chúng ta sẽ đi.”
Anh cảm thấy bản thân mình tối nay, hết lần này đến lần khác thử thách giới hạn của Giản tiểu thiếu gia.
Tuy nhiên, vẻ mặt Giản Vân Xuyên không hề lộ vẻ khó chịu, ánh mắt nhìn anh cũng dịu dàng đến lạ.
“Anh thật sự là anh hai của Cố Khinh Chu ạ?” Trong lúc hai người đang nói chuyện, cô gái tóc ngắn ăn mặc gợi cảm không hề khách sáo chen vào ngồi cạnh trên ghế sofa, ánh mắt tò mò quan sát kỹ lưỡng gương mặt Cố Sâm Vũ.
Anh theo bản năng nhích người về phía Giản Vân Xuyên: “Sao thế, trông anh không giống à?”
Cô gái tóc ngắn cười khúc khích: “Trông anh rất trẻ.”
“Cái này rất bình thường.” Cố Sâm Vũ cười đáp: “Anh là anh hai của Cố Khinh Chu, chứ không phải chú hai của nó.”
Cô gái tóc ngắn: …
Nhưng cô gái lại càng cảm thấy thú vị hơn: “Anh hai, anh đúng là biết cách nói chuyện.”
Cố Sâm Vũ khiêm tốn: “Đâu có đâu có.”
“Hai người nói chuyện gì mà vui vẻ thế?” Cố Khinh Chu bước đến trước ghế sofa, cúi xuống nhặt một chai nước khoáng: “Anh hai, không ngờ anh và bọn em lại không có khoảng cách thế hệ nào cả.”
Cố Sâm Vũ khẽ nhướng mày: “Anh hai của em vẫn luôn ở tuổi mười tám, lấy đâu ra khoảng cách thế hệ?”
“Chậc… Đúng là dám nói thật.” Cố Khinh Chu vặn nắp chai, ngửa cổ uống một ngụm nước.
“Cố Khinh Chu, cậu có chị dâu chưa?” Cô gái tóc ngắn bên cạnh đột nhiên hỏi một câu.
“Phụt—” Cố Khinh Chu phun hết ngụm nước vừa uống: “Cậu nói cái gì cơ?”
Sắc mặt Giản Vân Xuyên đột nhiên tối sầm lại.
Cố Sâm Vũ tưởng cậu bị nước bắn vào mặt, vội vàng rút một tờ khăn giấy trên bàn trà: “Lại đây lau mặt đi, đừng giận, đừng giận…”
Cố Khinh Chu mặt mày không thể tin được, kéo mạnh cô gái ngồi trên ghế sofa đứng dậy, hạ giọng hỏi: “Trần Nguyệt, đừng nói là cậu thích anh hai tớ rồi đấy nhé?”
Trần Nguyệt nhún vai: “Không được à?”
“Không được!” Cố Khinh Chu cuống quýt, tiếp tục kéo cô đi ra ngoài: “Cậu nhìn kỹ lại xem…”
“Giản Vân Xuyên, cậu nói xem—” Cùng lúc đó, Cố Sâm Vũ nhìn bóng lưng hai người kia mà trầm ngâm: “Nguyên nhân khiến thành tích của Cố Khinh Chu sa sút, có khi nào là đang yêu không?”
Trẻ con bây giờ đều trưởng thành sớm lắm, mấy trò chơi bời còn nhiều hơn cả bọn họ hồi đó.
“Yêu đương à?” Dường như bị ba chữ này đụng chạm đến một sợi dây thần kinh nào đó, Giản Vân Xuyên khẽ nhíu mày, ngón tay nhẹ nhàng khẽ nhéo gáy anh: “Em… muốn không?”
“Hả?” Cố Sâm Vũ ngẩn ra, sau khi hoàn hồn, lắc đầu lia lịa như trống bỏi: “Không muốn không muốn, tôi quyết độc thân đến cùng!”
Ánh mắt đen nhánh của cậu tối sầm lại, nhưng Giản Vân Xuyên không nói gì thêm, chỉ là lực đạo xoa nắn trên tay mạnh hơn một chút.
Cố Sâm Vũ khẽ rên lên: “Chúng ta đi thôi.”
Hai người đi ra cửa, phát hiện Cố Khinh Chu đang bị cô gái tóc ngắn bá đạo ép sát vào tường.
Cố Sâm Vũ: “Đây… Đây chính là cái gọi là đẩy tường trong truyền thuyết hả?”
“Anh hai, hai người định đi rồi à?” Cố Khinh Chu rất nhanh đã phát hiện ra bọn họ.
“Ừm, bọn anh đi trước đây.” Cố Sâm Vũ lại khoác lên vẻ nghiêm nghị của người anh trai: “Anh sẽ chào hỏi, hóa đơn chơi hôm nay cứ ghi tên anh.”
Cố Khinh Chu không thể tin được: “Anh hai, sao anh đột nhiên hào phóng thế?”
Cố Sâm Vũ nhìn giờ trên điện thoại: “Chín giờ rưỡi tối, về nhà trước mười một giờ, không có lần sau đâu nhé.”
Đã lỡ ra ngoài chơi rồi, thì cứ để nó chơi vui vẻ, chuyện khác về nhà rồi tính.
“Ôi, tiếc thật đấy.” Cô gái tóc ngắn buông tay, ánh mắt lướt qua hai người đang đứng sát cạnh nhau.
Thật đáng tiếc, trai đẹp luôn thuộc về trai đẹp.
Cố Khinh Chu cân nhắc một lúc, cuối cùng vẫn quyết định hôm nay dừng lại ở đây.
“Anh hai, anh đợi em một chút, em đi chào tạm biệt bạn bè, rồi sẽ về nhà cùng anh.”
Cố Sâm Vũ: “Nhanh thế? Nhưng anh không về—”
Anh chưa nói hết câu, em trai anh đã như một cơn gió chạy vội vào phòng bao.
“À thì, tôi lái xe đưa Cố Khinh Chu về nhà trước, được không?” Cố Sâm Vũ quay người lại, thành khẩn đề nghị với Giản tiểu thiếu gia.
Dù sao đó cũng là em trai nhà mình, đã gặp rồi thì không thể làm như không có chuyện gì.
Giản Vân Xuyên đút một tay vào túi quần: “Rồi sao nữa?”
“Rồi thì…” Rồi thì sao nữa? Anh vẫn chưa nghĩ ra.
“Về nhà tôi đi.” Sau vài giây im lặng, Giản Vân Xuyên nói một cách bình thản.
Mãi đến khi ngồi lên taxi, Cố Khinh Chu mới nhận ra hình như có gì đó sai sai.
Cậu thò đầu ra cửa sổ xe: “Hai người không lên xe à?”
Cố Sâm Vũ đưa tay ấn đầu cậu ta trở lại: “Về đến nhà nhắn tin báo bình an cho anh biết, còn nữa, tốt nhất là cẩn thận đừng để anh cả phát hiện ra.”
“Thế còn anh?” Cố Khinh Chu khó hiểu hỏi: “Anh không về nhà cùng em hả?”
“Về.” Cố Sâm Vũ dặn dò xong, lạnh lùng nói: “Bác tài, bác có thể lái xe được rồi.”
Đương nhiên là phải về nhà, chỉ là về nhà, nhưng không phải nhà của anh.
Tiễn em trai đi xong, Cố Sâm Vũ lái xe của mình, cùng Giản Vân Xuyên chuẩn bị về nhà họ Giản.
“Sai hướng rồi.” Giản Vân Xuyên ngồi ở ghế phụ, nhắc nhở thờ ơ.
“Không sai mà.” Cố Sâm Vũ nhìn vào định vị trên điện thoại: “Tôi nhớ đường đến nhà cậu mà, tôi đâu có mù đường đâu.”
“Ai nói là về nhà họ Giản?” Giản Vân Xuyên nghiêng đầu: “Về nhà của tôi.”
Trong nháy mắt, Cố Sâm Vũ đột nhiên bừng tỉnh: “Cậu muốn về… nhà họ Tạ?”
Giản Vân Xuyên đáp: “Ừm.”
Cố Sâm Vũ thầm hít một hơi.
Tạ lão gia, tức là ông ngoại của Giản Vân Xuyên, hiện tại vẫn còn sống.
Từ nhỏ Giản Vân Xuyên đã không được mẹ yêu thương, nhưng lại rất được ông ngoại cưng chiều. Ban đầu nhà họ Tạ còn chưa bị Giản Chính Bân thao túng, Tạ lão gia đối với đứa cháu ngoại nhỏ này gần như là có cầu tất ứng, muốn gì được nấy. Vì vậy, tình cảm của Giản Vân Xuyên đối với ông ngoại cũng rất đặc biệt.
Cố Sâm Vũ không ngờ, cậu ấy lại muốn dẫn mình về nhà họ Tạ.
Chiếc Maybach màu đen dừng ở khu vực bên ngoài căn nhà cũ, hai người xuống xe đi bộ.
Mặc dù nhà họ Tạ đã không còn như trước đây, nhưng rốt cuộc cũng là một gia tộc có gốc gác sâu xa. Căn nhà cũ ẩn mình lặng lẽ dưới ánh đèn đường, tuy đã lâu năm, nhưng vẫn trông vô cùng bề thế.
Cố Sâm Vũ đột nhiên cảm thấy có chút căng thẳng, hắng giọng: “À, muộn thế này rồi, có làm phiền người lớn tuổi không?”
“Ông ngoại sức khỏe không được tốt, giờ này, chắc ông đã ngủ rồi.” Giản Vân Xuyên nhận ra sự lo lắng của anh, nhẹ nhàng trấn an: “Đừng lo lắng, chúng ta về thẳng phòng của tôi.”
Quả nhiên, trong ngoài căn nhà cũ đều yên tĩnh. Giản Vân Xuyên dùng chìa khóa mở cổng lớn, đẩy cửa bước vào.
“Phòng của tôi ở tòa nhà phía sau.” Giản Vân Xuyên dẫn anh đi qua phòng khách, xuyên qua khu vườn, đến một tòa nhà khác.
“Ôi chao! Nhà của cậu thật sự rất cổ kính và bề thế!” Cố Sâm Vũ không kìm được cảm thán một câu, rồi lại tự cười chính mình: “Xong rồi, tôi cảm thấy mình có chút giống bà Lưu vào vườn Đại Quan*.”
(*Lưu mỗ mỗ tiến đại quan viên – 刘姥姥 进大观 园: là một điển cố nổi tiếng từ tiểu thuyết “Hồng Lâu Mộng” của Tào Tuyết Cần. Nó mô tả cảnh bà Lưu, một góa phụ nông thôn, lần đầu tiên đến thăm Vườn Lớn của phủ Giả và cảm thấy kinh ngạc trước mọi thứ.)
“Thích không?” Giản Vân Xuyên vô thức nhếch mép cười, khách sáo nói một câu: “Thích thì sau này có thể thường xuyên đến.”
“Cái đó thì không tiện lắm đâu nhỉ?” Cố Sâm Vũ nhỏ giọng đáp: “Nhà cậu đâu phải khu du lịch 5A*, muốn đi dạo là đi dạo được sao?”
(*Khu du lịch 5A (AAAAA) là một thuật ngữ chỉ các khu du lịch, điểm tham quan du lịch quan trọng nhất ở Trung Quốc, được chính phủ Trung Quốc công nhận là hạng cao nhất, dựa trên các tiêu chí như tài nguyên, khả năng tiếp cận, chỗ ở, tiện nghi và thái độ phục vụ.)
Giản Vân Xuyên: …
Cậu đưa tay lên, vuốt ve đỉnh đầu mềm mại của đối phương: “Nếu em muốn, thì có thể.”
Cố Sâm Vũ cười hề hề: “Thế có thu vé vào cổng không?”
Giản Vân Xuyên: “Có thể thu thứ khác.”
Cố Sâm Vũ: “Ví dụ như?”
Lần này Giản Vân Xuyên không trả lời, cậu dừng bước trước cửa một phòng ngủ.
“Tôi cũng lâu rồi không về đây.” Ngón tay thon dài đặt lên tay nắm cửa: “Nói trước, phong cách phòng ngủ không phải do tôi quyết định.”
Cố Sâm Vũ hơi khó hiểu: “Hả? Ý gì?”
“Ý là…” Giản Vân Xuyên ngừng lại một chút: “Em vào rồi, đừng nghĩ nhiều.”
Cố Sâm Vũ ngơ ngác “ồ” một tiếng, ánh mắt anh dõi theo cánh cửa phòng chậm rãi mở ra.
Đập vào mắt anh là—
Một mảng màu hồng.
Tường màu hồng phớt, rèm cửa hồng xanh xen kẽ, thậm chí chăn ga gối đệm cũng thêu những bông hoa hồng màu phấn.
Cố Sâm Vũ mở to mắt, rồi đưa tay dụi mắt: “Cậu chắc chắn đây là… là phòng của mình chứ?”
“Là phòng của tôi.” Giản Vân Xuyên nghiêng đầu nhìn anh: “Đừng cười, đây không phải là chuyện tôi có thể quyết định được.”
“Tôi không, không có ý muốn cười…” Cố Sâm Vũ mím chặt môi, trong lúc nhất thời nghẹn cười đến đỏ bừng cả mặt.
Vành tai cậu nóng lên, Giản Vân Xuyên kéo anh vào trong phòng, đóng cửa lại, giam anh giữa người cậu và cánh cửa.
“Ông ngoại luôn muốn có một đứa cháu gái, nên đã trang trí căn phòng ngủ tốt nhất thành như thế này.” Cậu giải thích với giọng bất đắc dĩ: “Nhưng sau khi tôi ra đời, ông ngoại yêu thương tôi nhất, nên đã dành căn phòng này cho tôi, tôi cũng không muốn tự ý thay đổi tâm ý của ông.”
Đặc biệt là sự ra đi của con gái đã gây một cú sốc rất lớn cho ông ngoại.
“Tôi… tôi hiểu…” Cố Sâm Vũ run rẩy khắp người, khó khăn lắm mới thốt ra được: “Không sao đâu, tôi, tôi không có, định kiến giới tính, đàn ông thép cũng có thể thích màu hồng…”
Thấy Cố Sâm Vũ nhịn cười đến khổ sở, Giản Vân Xuyên nghiến răng: “Muốn cười thì cười đi.”
“Tôi không, phụt—” Cố Sâm Vũ cuối cùng cũng không nhịn được nữa: “Ha ha ha ha ha ha ha!”