Bác Sĩ, Giúp Em Đi
Chương 12: Máy rung son môi
Bác Sĩ, Giúp Em Đi thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
12: Máy rung son môi
Edit & Beta: Vivians2
***
Quý Đình Đình lên xe, Lương Diễn Chiếu nhìn cô. Chiếc váy liền đen ôm sát, nhìn thoáng qua thấy thân hình cô rất đẹp, nhưng vì chất liệu vải nên không thể đoán được màu đồ lót.
Anh hỏi: "Hôm nay em mặc đồ lót gì?"
"Hả?" Quý Đình Đình sửng sốt, một lúc sau mới phản ứng lại, vội trả lời: "Bộ màu tím kia."
Bộ đồ tím…
Đôi mắt Lương Diễn Chiếu trầm sâu, ánh nhìn nhuốm sắc dục.
"Ừ, tốt." Khóe miệng anh hơi cong lên, vẻ mặt như khen ngợi.
Quý Đình Đình được khen, không hiểu sao tinh thần tốt lên.
"Gần đây em còn liên lạc với bạn trai không?" Lương Diễn Chiếu lạnh nhạt hỏi.
Nhắc đến chuyện đó, Quý Đình Đình hơi ủ rũ, cô lắc đầu: "Em có nhắn tin cho anh ấy, nhưng anh ấy không trả lời."
"Ừ, em còn đang trị liệu, trước khi bệnh chưa khỏi thì đừng liên hệ với anh ta, tránh ảnh hưởng đến tiến độ trị liệu."
"Vâng, bác sĩ Lương."
Sắp đến cửa bệnh viện, vì sợ đồng nghiệp trông thấy, Quý Đình Đình cố ý nhờ Lương Diễn Chiếu cho cô xuống trước.
"Bác sĩ Lương, anh ăn sáng chưa?" Trước khi bước xuống, cô hỏi.
"Chưa."
Nghe vậy, Quý Đình Đình đỏ mặt, vội cười: "Vừa đúng lúc em muốn mua đồ ăn sáng, lát nữa em mang cho anh một phần nhé, sandwich trong bệnh viện cũng tạm ổn."
"Được." Lương Diễn Chiếu gật đầu.
"Vậy anh đợi một chút." Cô xuống xe vẫy tay chào.
Lấy bữa sáng xong, Quý Đình Đình ăn nhanh rồi cầm sandwich cùng cà phê lên tầng 9 đưa cho anh.
"Bác sĩ Lương, bữa sáng của anh đây."
Quý Đình Đình mở cửa phòng khám, đưa túi đồ cho anh.
"Ừ, cảm ơn em." Lương Diễn Chiếu tiến đến gần cô. Lúc này anh đã khoác áo blouse trắng bên ngoài sơ mi và đeo kính.
Ngay lập tức anh lại trở về dáng vẻ bác sĩ nghiêm túc.
"Không có gì. Em đi xuống trước, anh cứ ăn từ từ."
"Chờ một chút."
"Dạ?"
Anh cầm lấy cây "son môi" màu tím trên bàn đưa cô.
"Đây là…?" Quý Đình Đình nhận, ánh mắt thắc mắc.
Lương Diễn Chiếu đẩy kính, vô cùng nghiêm túc: "Đây là loại máy rung mới nhất dành cho nữ. Lịch khám hôm nay của anh kín, không thể trị liệu cho em. Em dùng cái này, cứ cách ba tiếng lại vào nhà vệ sinh tự an ủi một lần, đến lúc cao trào thì lấy ra."
"Vâng." Cô mới nhận ra không phải son môi như mình nghĩ.
Mặt đỏ bừng, cô cất máy rung vào túi đồng phục, Lương Diễn Chiếu tiếp tục: "Lúc tự an ủi nhớ quay video gửi cho anh, anh kiểm tra giúp."
"Vâng ~" Cô càng đỏ hơn.
Thẹn thùng đi ra khỏi văn phòng, Quý Đình Đình lấy điện thoại xem giờ, mới 8h50, 9h bắt đầu làm, tan ca 6h. Như vậy hôm nay cô nên làm lúc 12h, 3h và 6h.
Cô đặt chuông báo cho ba mốc ấy.
Buổi sáng trôi đi rất nhanh, cô mới nghỉ vài phút thì điện thoại reo trong túi.
Nhanh chóng chào Vương Nguyệt rồi đi vào phòng vệ sinh.
Vì là bệnh viện tư, cơ sở tốt, phòng vệ sinh có nhiều phòng riêng, còn có người dọn.
Quý Đình Đình vào, đi một vòng rồi chọn phòng sâu nhất.
Vào trong, cô giữ cửa, khóa kỹ, tiện tay đậy nắp bồn cầu, lau khô bằng giấy.
Rút máy rung son môi ra, bắt đầu tìm cách dùng.
Nhìn quanh rồi tìm được chốt mở và chỗ điều khiển.
Vừa mở, máy đã rung liên hồi.
Cô thấy ngượng, may phòng kín.
Cô cởi áo đồng phục rồi váy ngắn.
Trên người chỉ còn bộ đồ lót tím bằng tơ lụa.
Cô bật camera và đèn flash, một tay cầm điện thoại, tay kia cầm máy rung đặt lên ngực.
Tầng 9, phòng trị liệu tâm lý.
Lương Diễn Chiếu vừa khám xong bệnh nhân cuối cùng, cửa phòng bị ai đó đẩy mở.
Người đến là bạn thân, bác sĩ khoa ngoại Lý Tư.
"A Chiếu, đi ăn cơm không?"
"Được." Lương Diễn Chiếu cất hồ sơ, đứng dậy chuẩn bị.
Vừa đến cửa, điện thoại trong túi vang.
Anh bật máy, thấy tin nhắn thì mỉm cười, nói với Lý Tư: "Đột nhiên nhớ ra còn việc, không đi được. Cậu gọi hai phần cơm hộp giúp tớ, bảo chủ quán giao tới trước, tớ đói rồi."
"Hai phần?" Lý Tư thắc mắc.
"Ừ, còn bệnh nhân đang chờ."
"Ồ!"
Bạn rời đi, anh lập tức trả lời tin nhắn Quý Đình Đình vừa gửi: "Đến văn phòng anh ăn trưa cùng."
Đóng cửa, anh ngồi xuống sofa, thản nhiên xem video cô gửi.
Phòng vệ sinh hơi tối, cô gái cởi hết quần áo chỉ còn đồ lót, tóc rối, cắn môi, vừa tự an ủi.
Máy rung son môi màu hồng nhạt liên tục kích thích đầu vú cô. Bầu vú căng tròn run lên từng đợt sóng.
Hai đầu vú nở đỏ, giống như đôi đào mọng.
Trên mặt cô hiện vẻ sảng khoái lẫn thống khổ, cắn môi không dám kêu.
Máy rung trượt xuống, qua rốn, lên bụng rồi chạm âm đế dưới lớp thịt mượt.
Khi đầu máy chạm, video vang tiếng rên "A" nhỏ.
Có vẻ sợ bị phát hiện, cô nhanh chóng bình tĩnh lại, chỉ rên khẽ, đứt đoạn.
Do ánh sáng kém nên chỉ thấy âm đế cô đang bị kích thích.
Máy rung trượt tiếp xuống, có lẽ vào sâu bên trong vì Lương Diễn Chiếu nhìn thấy bầu ngực và đùi run rẩy.
Chỉ vài giây, bụng dưới cô co thắt, dịch nhờn phun lên màn hình, video đột ngột kết thúc.
"Bác sĩ Lương."
Lương Diễn Chiếu đang xem say mê thì nghe giọng ngượng ngùng phía sau.
Anh quay lại, thấy Quý Đình Đình đứng sau, mặt đỏ bừng, không biết đã đứng bao lâu, đối diện với anh đang xem video cô tự an ủi trong phòng vệ sinh.