11. Chương 11: Để anh đưa em về

Bác Sĩ, Giúp Em Đi

Chương 11: Để anh đưa em về

Bác Sĩ, Giúp Em Đi thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Quý Đình Đình thay xong quần áo, mặt cô đỏ ửng, đi ra ngoài, còn thấy Lương Diễn Chiếu vẫn ngồi bình tĩnh trên ghế sofa như không có chuyện gì.
Cô ngượng ngùng trao ba bộ đồ lót cho nhân viên hướng dẫn thanh toán, rồi lấy thẻ ra quẹt.
Nhân viên bán hàng nhận thẻ, hơi sửng sốt khi thấy Lương Diễn Chiếu vẫn ngồi đó.
Cô thầm nghĩ không lẽ mình nhìn nhầm chăng?
Người đàn ông này ăn mặc tử tế, cử chỉ toát ra sự giàu có, phong độ, không giống gã ăn bám. Hơn nữa lúc trước anh ở trong phòng thử đồ khá lâu, chỉ cần nhìn dáng đi cũng đoán ra có chuyện gì xảy ra bên trong…
Nhưng cô gái này rõ ràng là quẹt thẻ của mình, tên ký xác nhận cũng là tên cô.
Tất nhiên cô không nói ra, chỉ nở nụ cười, xử lý việc trả tiền cho Quý Đình Đình, rồi lịch sự đưa cô ra cửa, vừa chào vừa nói: “Hoan nghênh quý khách lần sau lại đến!”
Giọng nói dịu ngọt vang lên phía sau khiến Quý Đình Đình thầm nghĩ: chắc lần sau sẽ không có nữa rồi!
Chuyện vừa xảy ra khiến cô quá xấu hổ!
Dù việc mặc thử đồ lót để kiểm tra kết quả cũng là một cách trị liệu, nhưng địa điểm kia thật sự khiến cô sợ hãi.
Ra khỏi trung tâm thương mại, cô nói với Lương Diễn Chiếu: “Bác sĩ Lương, hôm nay anh đã làm phiền nhiều, em về trước.”
“Anh đưa em về.” Lương Diễn Chiếu nhẹ nhàng nói, tay vẫn để trong túi quần bình tĩnh.
“Á? Em không muốn gây thêm phiền toái đâu! Không cần đâu…”
“Anh không muốn chuyện sáng trên tàu điện ngầm lặp lại, điều đó sẽ làm uổng phí quá trình trị liệu từ trước đến nay.”
Anh chỉ nói vậy rồi tiến đến chỗ xe.
Quý Đình Đình dừng lại, nhớ lại lời anh, lại thấy sợ. Hơn nữa cô cũng không dám từ chối bác sĩ Lương, nên đành theo anh.
Lên xe, anh nhìn bóng dáng nhỏ nhắn của cô. Tóc dài rối, áo sơ mi ngắn, váy đen ngồi nghiêng một bên. Trong đầu anh lúc này chỉ còn hình ảnh ở phòng thử đồ vừa rồi.
Cơ thể cô trắng nõn, ren đen ôm lấy bầu ngực căng tròn, hương thơm từ cô khiến anh không thể rời mắt…
Cô có phản ứng chậm hơn bạn gái cũ của anh ở nước ngoài một chút, nhưng khi cảm xúc bắt đầu bùng phát thì không thể cưỡng lại.
So với những phụ nữ từng gặp, cô là người đánh thức bản năng sâu kín nhất trong anh.
Tuy nhiên hiện tại anh không thể nóng vội. Cô vẫn còn ngần ngại với đàn ông. Vì anh là bác sĩ, cô mới hoàn toàn tin tưởng trao thân thể cho anh, để anh từ từ khai phá.
Sự tin tưởng đó quý giá, anh không thể phá hỏng.
Chỉ có thể dần dần dẫn dắt.
Khi đến tầng dưới tòa nhà Quý Đình Đình, anh mới quyết định không lên nhà cô mặc dù rất muốn.
“Hôm nay em mệt cả ngày rồi, tối về nhà ngâm nước ấm tắm rửa kỹ. Khi tắm, có thể tự mình an ủi cơ thể giống như anh đã hướng dẫn, từ từ cảm nhận xem. Sáng mai anh sẽ đến dưới tầng đón em đi làm, nhớ đúng 8h20 xuống nhé. Trước khi khỏi bệnh em đừng dùng phương tiện giao thông không an toàn.” Anh dặn từng việc.
“Vâng, bác sĩ Lương.” Quý Đình Đình cảm động vô cùng. Giọng điệu anh nhẹ nhàng mà đầy quyền lực khiến cô thấy được che chở.
Cởi dây an toàn, trước khi xuống xe cô lại đỏ mặt nói: “Bác sĩ Lương, hôm nay cảm ơn anh, em rất vui.”
Nói xong cô không đợi anh đáp lời, vội mở cửa xuống xe.
Lương Diễn Chiếu ngồi lại trong xe, nhìn cô bước đi nhẹ nhàng, hơi mê man.
Tối hôm đó anh không gọi video nhưng cô vẫn nghe lời: về nhà ngâm mình trong nước ấm.
Một lúc sau, tinh thần cô nhẹ đi, lo âu và mệt mỏi tan biến. Cô bắt đầu làm theo những gì anh dạy, từ từ cảm nhận cơ thể mình.
Đôi tay mảnh khảnh vòng lên vòng xuống bầu ngực một nửa chìm trong nước, một mắt ngón tay chạm vào vùng nhạy cảm.
“A…” Trong phòng tắm không có ai, cô không kìm được khẽ thở dài.
Ngón tay vuốt ve núm vú đang cương cứng, cô nhớ lại lực tay bác sĩ Lương đã an ủi, mạnh mà nhẹ, rồi bắt chước cách xoa bóp như kéo dây chun.
Cử động nhanh hơn, cô tìm đến hoa huyệt, cảm nhận nó dần căng lên. Đồng thời, dịch nhờn chảy ra, hòa với nước trong bồn.
Nhớ lại buổi sáng khi bác sĩ Lương chạm vào cô, lúc đó cô vừa sợ hãi vừa thích thú, cô thử mở rộng huyệt nhỏ, nhẹ nhàng đưa ngón tay vào.
“Ha~” Chỉ vừa mới đưa vào, cảm giác như hoa huyệt mở ra, dòng nước cũng chảy vào sâu hơn. Đồng thời, cô cũng cảm thấy dịch chảy ra ngoài theo mỗi nhịp đẩy.
Thả ra lại đưa vào, cô cảm giác huyệt nhỏ dâng lên một cảm giác lạ lùng, hơi ngứa, hơi tức mà cũng khó kiềm chế.
“A~ Bác sĩ Lương~”
Cô nhắm mắt lại, đẩy ngón tay sâu hơn, sau đó rút ra, muốn khơi lại khoảnh khắc sáng nay ở phòng khám và trong thử đồ.
Nhưng dường như vẫn thiếu một điều gì đó…
Cử động tay nhanh hơn, lúc này một tay cô đưa sâu, một tay còn lại miết lấy âm đế.
“A~ha~aaa~”
Những âm thanh khẽ vang lên, cô réo lên chẳng ngừng, dùng đầu ngón tay giúp bản thân bật lên đỉnh điểm.
Đêm đó Quý Đình Đình ngủ say sâu.
Sáng hôm sau, đồng hồ báo thức vang lên, cô nhớ lại lời anh hẹn đón nên vội ra khỏi giường đi rửa mặt.
Cô mặc bộ đồ lót tím sẫm mà Lương Diễn Chiếu đã chọn hôm trước, ngoài ra còn khoác thêm váy đen bó sát eo.
Soi gương, cô thấy mình hôm nay có chút khác biệt.
Trước đây cô từng mặc chiếc váy này, cũng được Trần Dương khen tôn dáng. Nhưng hôm nay, nhìn kỹ càng hơn, cô thấy mình còn đẹp hơn trước.
Chẳng trách bác sĩ Lương chọn đồ lót có khi thật sự có ma lực.
Xuống tầng dưới, xe của anh đã đỗ sẵn ngoài cổng.
“Bác sĩ Lương, chào buổi sáng!”
“Chào buổi sáng.” Anh đáp rồi liếc nhìn cô từ đầu đến chân.
Dáng người ma quỷ.
Đó là kết luận anh tự thầm nghĩ sau khi đánh giá vẻ đẹp “Băng sơn mỹ nhân” Quý Đình Đình.