Cuộc sống của Ôn Xuyên vốn dĩ ngọt ngào như một tiệm bánh, cho đến khi Thẩm Dật Thanh xuất hiện.
Một người đàn ông hơn cậu mười tuổi, đang bị gia đình thúc giục kết hôn, cần một "bạn trai" giả để qua mắt người thân. Trùng hợp thay, em trai Ôn Xuyên cũng đang ráo riết giục cậu tìm đối tượng, thế là một thỏa thuận "hợp tác" ra đời.
Ban đầu, cả hai cam kết chỉ là bạn diễn, không yêu đương. Nhưng khi màn kịch sắp hạ, Ôn Xuyên nhận ra mình đã chìm sâu vào lưới tình. Trớ trêu thay, Thẩm Dật Thanh lại là một chính nhân quân tử đến mức khó hiểu – khi Ôn Xuyên can đảm trút bỏ mọi phòng bị trước mặt, hắn chỉ lạnh lùng đưa chiếc khăn tắm. Rõ ràng, hắn không hề có hứng thú với cậu, và nỗi buồn cứ thế nhấn chìm Ôn Xuyên.
Nào ngờ, bí mật tình yêu đơn phương của Ôn Xuyên bị Thẩm Dật Thanh phát hiện. Ôn Xuyên ngượng ngùng đến mức chỉ muốn độn thổ, nhưng thứ hắn nói ra lại khiến cậu bất ngờ: "Em có thể thử theo đuổi tôi, biết đâu lại thành công?"
Không chỉ đưa ra "giải pháp", hắn còn tận tình "cầm tay chỉ việc":
"Hôn môi thì phải dùng lưỡi."
"Ôm ngủ sẽ tốt hơn."
"Có thể tắm cùng nhau."
Ôn Xuyên ngây thơ nghĩ rằng mình đã lời to, Thẩm Dật Thanh quả là người tốt.
Nhưng liệu Ôn Xuyên có biết, đằng sau vỏ bọc quân tử ấy là một Thẩm Dật Thanh đã 32 năm độc thân, "nhất kiến chung tình" với "chiếc bánh kem nhỏ" ở tiệm bánh ngọt của cậu? Hắn hiểu rõ bản thân mình, mọi thứ đều ổn, chỉ là tính chiếm hữu và kiểm soát hơi mạnh một chút. Sợ làm "bánh kem nhỏ" sợ hãi, hắn quyết định sẽ từ từ giăng lưới. Ai ngờ, "con mồi" lại tiến bộ quá nhanh, khiến hắn gần như phát điên.
Một người bị "câu" đến mức đứng ngồi không yên, một người bị "chọc" đến mức lửa tình bùng cháy. Liệu "anh có thích bơ không" có phải là câu hỏi dẫn lối đến một kết cục ngọt ngào hay một cuộc săn đuổi đầy kịch tính?
Truyện Đề Cử






