Bậc Thầy Thiết Kế Điền Trang
Tôi Đã Xuyên Không Thành Thiếu Gia Rượu Chè
Bậc Thầy Thiết Kế Điền Trang thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trans: Yasy. Edit: Bican, _proslimevn
Một chuyện kỳ lạ như trong tiểu thuyết bỗng xảy ra với tôi. Khi mở mắt, tôi nhận ra mình đã xuyên không vào thế giới của một cuốn sách.
[Thiết Huyết Hiệp Sĩ] – một bản hùng ca theo bước chân của hiệp sĩ lạnh lùng bậc nhất: Javier Asrahan.
Tôi xuyên vào câu chuyện này với thân phận của một thiếu gia nghiện rượu, kẻ mà Javier từng phải phục vụ khi còn vô danh. Tôi chưa hề biết rằng đó chính là khởi đầu cho hành trình từ một kỹ sư bình thường trở thành người sẽ gánh vác vận mệnh cả thế giới.
♠️
[Hệ thống Điểm Quan Hệ (Relationship Point) đã được kích hoạt.]
[Bạn có thể kiếm RP bằng cách tăng thiện cảm với các nhân vật chính.]
[Bạn có thể thăng cấp kỹ năng bằng cách tiêu RP.]
[Số RP hiện có: 0]
Một dòng thông báo kỳ lạ hiện lên trong đầu.
RP là gì? Thăng cấp kỹ năng kiểu gì?
“Mệt quá. Buồn ngủ chết được.”
Trên giường, Suho khẽ nhíu mày, lật người.
Cậu thấy khó chịu. Cũng phải thôi. Ban ngày đi học, tối đến làm thêm, nửa đêm gần kiệt sức vẫn cố thức đọc tiểu thuyết. Không, đúng hơn là đó đã thành thói quen, thành nghiệp rồi.
“Nhưng mà mình cũng đã xong đống bài tập rồi.”
Sáng nay có thể dậy trễ hơn 30 phút. Nghĩ vậy, khóe miệng cậu khẽ nở nụ cười mãn nguyện. Nhưng nụ cười ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
“...Xin ngài hãy thức dậy.”
Một giọng nói xa lạ vang lên. Lạnh lùng, sắc bén.
“Mình vẫn đang mơ à?”
Có lẽ do mơ. Suho trở mình, lật người sang hướng khác. Nhưng giọng nói vẫn vang lên.
“Đã muộn rồi. Đến lúc phải dậy rồi, Lloyd-nim.”
...Hả? Chắc chắn không phải mơ. Giọng nói phát ra ngay bên cạnh tai.
“Chuyện gì thế này?”
Cậu giật mình tỉnh táo. Phòng cậu là một goshiwon nhỏ 2 pyeong. Cậu luôn khóa cửa kỹ. Thế mà giờ lại có người lọt vào và đang nói chuyện với mình?
Suho từ từ mở mắt. Cả người lập tức cứng đờ.
“Ngài đã tỉnh rồi ạ? Hôm nay ngài dậy nhanh hơn mọi khi.”
“...”
Một chàng trai tóc bạc đang ngồi bên giường. Khoảng hai mươi tuổi, gương mặt lạnh như băng, dáng người như lưỡi kiếm được rèn từ tuyết.
“Javier... Asrahan?” Cậu vô thức lẩm bẩm, nhưng lại nói to.
Trong [Thiết Huyết Hiệp Sĩ] – cuốn sách cậu thức trắng đêm đọc – có minh họa nhân vật chính Javier Asrahan. Trùng hợp đến mức chẳng thể tin nổi. Ngay cả nụ cười nhếch nhẹ toát lên vẻ kiêu hãnh cũng giống hệt.
“Cuối cùng ngài cũng nhớ tên tôi rồi. Cảm ơn ạ.”
“...” Chỉ cần nhìn biểu cảm, tôi biết ngay cậu ta chẳng hề cảm kích.
“Sao cậu lại ở đây?” Suho hỏi theo bản năng. Khuôn mặt Javier tối sầm.
“Vì ngài Nam tước đã giao cho tôi nhiệm vụ hộ tống ngài trở về.”
“Nam tước? Hộ tống tôi về?”
“Đúng vậy.”
“Tại sao?”
“Để tránh chuyện đêm qua tái diễn.”
“Tối qua tôi…”
“Ngài đã say đến mức không đứng vững. Ngài gây rối ở quán rượu, đập vỡ ba cái bàn, sáu cái ghế, mười chín cái đĩa, sáu cái chân nến. À, cả chiếc sừng yêu thích của chủ quán cũng bị ngài đập nát.”
...Tôi hoàn toàn trong sạch. Tôi chẳng uống gì cả! Tối qua tôi chỉ đọc truyện trong goshiwon thôi!
Đầu Suho bỗng đau nhói. Cảm giác buồn nôn do rượu ập đến dù chưa từng uống giọt nào. Cậu chỉ biết thốt lên: đời thật bất công.
“Phù, đưa mình ít nước đi.”
Suho cần bình tĩnh lại. Cậu uống cạn ly nước Javier đưa, mắt liếc quanh căn phòng.
Khác hẳn căn phòng cũ với giấy dán vàng ố, đây là một không gian lạ nhưng sạch sẽ, thoáng đãng.
“Chuyện này thật điên rồ.”
Tôi thực sự đã xuyên không? Vào một nhân vật quý tộc?
Dù ngạc nhiên, Suho nhanh chóng chấp nhận. So với cuộc sống lo âu, bơ vơ trước đây, giờ đây như bước vào thiên đường. Nhưng ngay lúc đó, ánh mắt cậu bị thu hút bởi thứ gì đó.
“Cái đó là gì vậy?”
Cậu chỉ vào chiếc tủ đối diện giường. Một mảnh giấy đỏ dán lên, lạ lẫm. Không chỉ ở đó – giấy đỏ còn dán khắp nơi: trên kệ sách, bàn trà, ghế Javier ngồi, thậm chí cả giường cậu. Mọi đồ vật trong phòng đều dán thứ giấy ấy.
“Không thể nào…”
Suho nuốt nước bọt. Mọi nghi ngờ được Javier giải đáp ngay:
“Ngài quên rồi sao? Đó là biên bản tịch thu tài sản, dán hôm qua.”
“...”
Một câu trả lời ngắn gọn đến lạnh lùng.
Lúc này, Suho chợt nhớ ra. Trong tiểu thuyết, vị Nam tước mà Javier phục vụ đã chết ngay đầu truyện. Bị lừa mất tài sản, ông cùng vợ tự sát. Còn con trai cả của ông – Lloyd – mắc bệnh nghiện rượu, cuối cùng chết trong quán rượu. Javier sau đó xây mộ cho Lloyd rồi rời đi.
Chính từ đó, hành trình của nhân vật chính – Javier Asrahan – mới bắt đầu.
“Vậy là mình đã xuyên vào đúng nhân vật thiếu gia chết vì rượu ngay từ đầu? Tôi á?”
Niềm vui khi trở thành quý tộc lập tức tan biến. Đây không phải chuyện đùa.
♠️
“Haizz, đúng thật rồi.”
Vài giờ sau, Suho – không, giờ là Lloyd – đứng trước gương. Ngay cả chiếc gương cũng dán giấy đỏ tịch thu. Hình ảnh hiện ra là một nam tử tóc đen, vẻ ngoài lịch lãm. Đó là Lloyd.
“Hóa ra đây là diện mạo của mình bây giờ.”
Cậu vẫn chưa thể tin. Nhưng cũng không ghét bỏ. Thật ra, cậu còn thấy thích.
Cuộc sống trước đây ở Hàn Quốc quá khó khăn.
“Mình đã trải qua quãng thời gian đầy gian khổ.”
Là con một trong gia đình bình thường, cậu thi CSAT, trở thành sinh viên ngành kỹ thuật xây dựng. Nhưng vừa nhập ngũ, cha mẹ cậu mất vì một vụ lừa đảo bất động sản. Họ để lại khoản nợ khổng lồ. Nhà cửa, tài sản bị tịch thu. Để tránh gánh nợ, cậu phải từ bỏ quyền thừa kế.
“Mình có lẽ đã bỏ học nếu không có học bổng dành cho sinh viên nghèo.”
Dù học giỏi, chi phí sinh hoạt vẫn là gánh nặng. Cậu phải làm thêm liên tục. Vừa giữ điểm số, vừa làm việc – không dễ chút nào.
Trong căn phòng goshiwon chật hẹp 2 pyeong, cậu từng bị chảy máu mũi bảy lần mỗi tuần. Chỉ nhờ cơm và kim chi miễn phí từ chủ nhà, cậu mới sống sót đến nay.
“Khi trở thành quý tộc trong một tiểu thuyết fantasy mình từng đọc, lần đầu tiên sau bao lâu, mình mới được thở phào nhẹ nhõm.”
Cậu không phải công tước hay bá tước cao quý. Chỉ là một nam tước vùng quê, sở hữu duy nhất một điền trang. Nhưng cậu thích thế này hơn.
“Mình sẽ không phải lo vướng vào những rắc rối to tát như tội phản quốc.”
Trong các phim cổ trang cậu xem, chỉ cần dính vào tội phản quốc, quý tộc dù danh giá đến đâu cũng sẽ bị xử tử không thương tiếc.
“Thà làm nam tước ở ngoại ô còn hơn. Vị trí này dành riêng cho mình.”
Chẳng đời nào cậu dính vào chuyện phản quốc. Cậu có thể sống yên bình, xa hoa ở đây như người thừa kế. Chẳng phải cuộc sống như vậy đã đủ mãn nguyện?
“Tất nhiên, trước tiên phải giải quyết đống nợ của Nam tước.”
Đây mới là vấn đề lớn nhất.
“Không thể tin nổi mình lại xuyên không đúng vào lúc này.”
Lời giải thích của Javier hiện lên. Lệnh tịch thu tài sản đã bắt đầu hôm qua.
Nếu cậu xuyên không sớm hơn một hai tháng, đã có thể ngăn những kẻ lừa đảo tiếp cận Nam tước. Cậu thực sự muốn túm cổ tên tác giả mà hỏi cho ra nhẽ.
“Dù sao thì sự đã rồi. Mình phải tìm cách giải quyết.”
Nếu không, vợ chồng Nam tước sẽ tự sát vào năm sau. Dinh thự và đất đai bị bán, còn cậu trở thành kẻ vô gia cư.
“Mọi chuyện sẽ giống hệt khi mình ở Hàn Quốc.”
Đó là cơn ác mộng Suho luôn muốn quên. Cậu không muốn sống lại cảnh hỗn loạn ấy thêm lần nào. Để thay đổi, cậu phải kiếm tiền. Đủ để trả nợ cho Nam tước.
Cậu nhìn chằm chằm vào gương. Bỗng nhiên, một ý tưởng lóe lên.
Cậu quay sang Javier đang đứng bên cạnh.
“Này.”
“Dạ, thưa Lloyd-nim.”
“Lãnh địa ta có giàu không?”
“...Vâng?”
“Nếu ta thu tiền của họ, được bao nhiêu?”
“Ý ngài là thuế?”
“Không, không phải.”
“Vậy là sao?”
“Giống như chiến dịch huy động vốn của IMF. Haizz, thôi quên đi, chắc không hiệu quả.”
Lloyd lắc đầu. Cậu từng nghĩ đến việc huy động vốn từ dân chúng, nhưng nếu không có lý do chính đáng, chắc chắn sẽ bị phản đối dữ dội.
“Vả lại, số tiền ấy cũng chẳng thể trả hết nợ ngay.”
Cậu nhớ lại nội dung đầu truyện: thời hạn trả nợ là hai năm. Nhưng vợ chồng Nam tước đã tự sát trước hạn. Áp lực nợ nần, lãi suất tăng vọt, mất hết hy vọng.
“Đúng một năm nữa kể từ bây giờ.”
Sáu tháng sau, Lloyd chết vì nôn ra máu trong quán rượu yêu thích. Tất cả đều được ghi trong phần mở đầu [Thiết Huyết Hiệp Sĩ].
“Chết tiệt. Chẳng lẽ số phận mình đã định sẵn rồi sao?”
Sao mọi chuyện lại giống hệt những gì cậu đã trải qua ở Hàn Quốc? Càng nghĩ, cậu càng thấy bức bối.
“Chậc. Đi dạo thôi.”
Khi đầu óc rối bời, cách tốt nhất là đi dạo. Từ khi còn là Kim Suho ở Hàn Quốc, đó đã là thói quen. Đi dạo miễn phí, là cách giải tỏa duy nhất của cậu. Vì thế, cậu quyết định rời phòng cùng Javier.
Trên hành lang, cậu đụng mặt một phụ nữ trung niên đi ngược chiều. Dáng vẻ thanh lịch, duyên dáng.
“Đừng bảo đây là…”
Một cái tên hiện lên: Marbella Frontera – vợ Nam tước, mẹ của Lloyd Frontera. Chắc chắn là bà.
Lloyd nuốt nước bọt.
“Gặp ai không gặp, lại gặp đúng bà ấy.”
Làm sao cha mẹ không nhận ra con mình? Cậu sẽ bị lộ mất.
May thay, lo lắng của cậu là thừa. Vừa thấy cậu, bà lập tức chép miệng:
“Lại muốn ra ngoài uống rượu nữa à?”
“...”
Bà nhìn cậu với ánh mắt đau xót, lo lắng.
Ai mà vui khi con mình suốt ngày rượu chè, phá phách, trong khi gia đình đang tan nát? Ngay cả cậu cũng không hiểu nổi.
“Uống vừa phải thôi. Không tốt cho sức khỏe đâu.”
“...”
Bà lướt qua, khẽ thở dài. Lloyd thầm vỗ ngực thở phào.
“May quá, không bị phát hiện. Có nên cảm thấy may mắn không nhỉ?”
Lloyd trước đây – kẻ suốt ngày say xỉn – khiến mẹ cậu quen với việc này. Nên bà không nghi ngờ.
“Nhưng cũng hơi cay đắng.”
Bỗng nhiên, cậu nhớ về thời sinh viên năm nhất. Khi gia đình còn khá giả. Cậu là sinh viên vô tư, suốt ngày đi uống rượu ở OT, MT. Mỗi lần về nhà, mẹ cậu đều im lặng nấu cho cậu một bát canh giải rượu.
Giờ đây, tất cả chỉ còn là quá khứ. Không thể quay lại.
Lloyd cắn chặt môi. Chân cậu bước nhanh hơn. Có lẽ vì thế mà người dân thấy cậu liền vội né sang lề, cúi đầu tránh ánh mắt. Một phụ nữ run rẩy nắm chặt tay. Một số người mặt tái nhợt. Nhờ vậy, cậu nhanh chóng hiểu được vị trí của mình.
“Đúng vậy, Lloyd chính là con người như thế.”
Nội dung tiểu thuyết hiện về. Lloyd – con trai Nam tước Frontera. Trong cơn say, hắn đập phá, chửi bới, đánh đập dân chúng. Tóm lại, một tên quý tộc vô lại, bại hoại.
“Vì vậy, mọi người mới ghét mình đến thế. Có vẻ mình bị cả làng xa lánh.”
Cậu cười cay đắng.
“Này.” Lloyd cau có hỏi Javier, “Sao họ lại thế? Dù gì mình cũng là con trai Nam tước, họ không nên cư xử như vậy chứ.”
Lẽ thường, Nam tước là người quyền lực nhất vùng. Dù con trai ông có là kẻ vô tích sự, họ vẫn phải nở nụ cười giả tạo, tỏ vẻ tôn trọng. Như nhân viên phải vâng lời con trai sếp, hay chủ quán phải phục vụ con trai chủ tòa nhà. Ở đây cũng thế chứ?
“Bình thường thì đúng. Nhưng giờ thì…”
“Bình thường á?”
“Vâng.”
“Giờ thì sao?”
Javier lạnh lùng đáp: “Giờ có chuyện cấp bách hơn rồi.”
“Chuyện cấp bách?”
“Nói tóm lại, sinh kế, hạnh phúc, an toàn của người dân đang bị đe dọa nghiêm trọng.”
“...Và đó là mình?”
“Vâng.”
“Cậu thẳng thắn thật đấy.”
“Thẳng thắn là sao?”
“Ồ, cậu đang chạm đúng vào vấn đề nan giải hiện tại.”
“...”
Javier nhìn cậu như thể: 'Ngài đang nói cái gì vậy?' Nhưng gương mặt vẫn lạnh lùng, điềm tĩnh.
“Phải, Javier chính là người như vậy.”
Một hiệp sĩ cao quý, không khoan nhượng với bất công. Anh hùng, biểu tượng lý tưởng của giới hiệp sĩ, danh tiếng vang khắp lục địa Loracian. Dù chưa có danh tiếng, tính cách Javier vẫn không đổi.
“Tuy hơi xấu hổ, nhưng ta thề chưa từng làm tổn thương Lloyd-nim.”
“Cậu từng làm thế chưa?”
“Chưa bao giờ.”
“Cậu không biết sự thật cũng có thể gây tổn thương người khác à?”
“Tôi không biết.”
“Có khi nào cậu ghét ta không?”
“Không, tuyệt đối không.”
...Không, trông cậu giống như đã chịu đựng quá đủ rồi.
Lloyd nhận ra điều đó.
“Cậu ấy cũng ghét mình.”
Javier là hiệp sĩ danh dự, coi thường kẻ vô lại như Lloyd. Nhưng dù vậy, cậu vẫn ở bên Lloyd đến tận khi hắn chết. Trung thành với Nam tước – chủ nhân của mình – đến phút cuối.
“Cậu ấy thật tuyệt vời.”
Một hiệp sĩ sẽ viết nên lịch sử ở Loracian. Kiếm sĩ vĩ đại nhất mọi thời đại – đó là tương lai của người đàn ông đang bảo vệ bên cạnh Lloyd.
Cảm thấy kỳ lạ, Lloyd tiếp tục đi, và dừng lại trước một ngôi nhà tồi tàn.
“Đây là đâu?”
“Chúng ta đã tới quán rượu rồi ạ.”
“Quán rượu?”
“Vâng, nơi mà Lloyd-nim dành nhiều thời gian hơn cả dinh thự.”
“Có phải quán rượu Lloyd thường lui tới không?”
“Đúng vậy. Trừ khi Lloyd-nim lén đi quán khác sau lưng tôi.”
“...”
Thật vậy sao?! Lloyd chép miệng. Cậu chỉ muốn lang thang, nhưng điểm đến cuối cùng lại là quán rượu quen thuộc của Lloyd. Dù linh hồn đã thay đổi, cơ thể vẫn tự động tìm về đây.
“Chẳng lẽ đây là bản năng tìm đường về nhà? Mày là chó à? Hay cá hồi đang mùa sinh sản? Hay ngươi là tướng quân Kim Yu-shin?”[note]
Cậu thầm chửi vị thiếu gia – chủ nhân cũ thân thể này – rồi quay đi.
“Nhưng uống rượu giữa ban ngày thì hơi quá.”
Lloyd trước đây có thể thích, nhưng cậu thì không. Cậu còn nhiều việc phải lo, chứ không phải uống rượu. Cậu chẳng hề muốn làm điều đó.
“Ngài định quay về sao?”
“Tất nhiên.” Lloyd lập tức trả lời.
Nhưng câu trả lời tiếp theo của Javier khiến cậu sững sờ.
“Vậy thì thật đáng thất vọng.”
“...Cái gì?”
“Như tôi đã nói, tôi thấy thất vọng về Lloyd-nim.”
“Cậu muốn tôi ngồi uống rượu cả ngày à?”
“Không, ý tôi không phải vậy.”
“Vậy là sao?”
“Tôi nghĩ ngài tới đây để xin lỗi và đền bù cho những gì đã gây ra đêm qua.”
“Cậu thất vọng vì tôi quay về à?”
“Vâng. Một quý tộc phải biết gánh vác trách nhiệm.”
“...”
Lloyd im lặng. Dù khó chịu, cậu phải thừa nhận Javier thẳng thắn đến mức không thể chối cãi. Câu nói của cậu như một quả bóng ném thẳng 160km/h – chính xác, mạnh mẽ, và vô cùng đau. Javier thực sự có tài làm tổn thương người khác bằng lời khuyên.
“Quán rượu này là nơi chủ quán dành cả đời xây dựng, dù có phần tồi tàn. Thế mà tối qua, Lloyd-nim lại tới phá phách, đập đồ.”
“...”
“Hơn nữa, ông ấy còn phải chăm sóc người mẹ già.”
“Mẹ của ông ấy?”
“Vâng, dạo này sức khỏe bà yếu dần, khiến ông rất lo lắng.”
“Và tối qua tôi đã hành hạ người đàn ông đáng thương ấy?”
“Vâng.”
“...”
Cậu không làm điều đó. Nhưng lời chỉ trích chất chứa sự thật khiến Lloyd không thể phản bác.
“Thật ra, tối qua chủ quán đã tới tìm tôi. Ông nói mình là kẻ vô tích sự, chỉ muốn chết, vì mẹ già phải chịu rét mùa đông, mà ông còn phải gánh thêm rắc rối do ngài gây ra.”
“...”
“Ngài không được phép trốn tránh. Dù sao Lloyd-nim cũng là chủ nhân tương lai của điền trang này…”
“Khoan đã. Đúng rồi!” Lloyd ngắt lời.
Không phải vì không muốn nghe nữa. Mà vì chính lời nói của Javier khiến cậu nhận ra điều gì đó.
“Mẹ của chủ quán đang khổ vì rét mùa đông phải không?”
“Vâng, thiếu gia.”
“Vậy tại sao ta không làm hệ thống sưởi ấm sàn nhà bằng củi?”
“Ngài đang nói gì vậy?”
“Người dân quanh đây… Đừng bảo là họ chưa từng nghe tới hệ thống sưởi ondol chứ?”
“...” Câu trả lời hiện lên trong ánh mắt Javier: Tôi không biết.
Lúc này, Lloyd chợt nhớ ra.
“Nhớ rồi. Phòng ngủ trong dinh thự Nam tước cũng chẳng có hệ thống sưởi kiểu đó.”
Là kỹ sư xây dựng, cậu có thói quen quan sát cấu trúc công trình. Nhờ vậy, cậu nhanh chóng nắm được kết cấu dinh thự. Không có ondol, cũng chẳng có sưởi trung tâm. Thay vào đó là lò sưởi đặt một bên phòng ngủ. Có lẽ quán rượu cũng vậy – chỉ có một lò sưởi ở bếp, dùng cho cả nhà.
“Tất nhiên là lạnh rồi. Lò sưởi tỏa nhiệt kém hơn nhiều so với ondol.”
Nhưng ondol cũng có nhược điểm.
Làm sao triển khai hiệu quả? Sàn nhà phải được thay mới hoặc xây lại hoàn toàn. Lớp cách nhiệt cần gia cố. Lượng củi tiêu thụ sẽ rất lớn. Nhưng cả hai vấn đề đó…
“Mình có thể vượt qua. Không, mình còn có thể biến chúng thành lợi thế. Nếu là mình, mình sẽ làm được.”
Nếu vận dụng kiến thức chuyên môn?
Giữa thực tại đầy nợ nần, Lloyd đã tìm ra cách kiếm một khoản lớn. Khi giải quyết được vấn đề, cậu có thể làm điều lớn lao hơn.
“Đây rồi. Không chỉ dừng lại ở quán rượu. Đây sẽ là một dự án quy mô. Mình sẽ có vô vàn cơ hội.”
Lloyd quyết tâm biến viễn cảnh trong đầu thành hiện thực. Cậu bước thẳng vào quán rượu.
Goshiwon là loại nhà trọ một phòng phổ biến ở Hàn Quốc, ban đầu dành cho học sinh ôn thi, nổi bật với giá rẻ, phòng tắm và bếp chung, không gian riêng hạn chế.
Kim Yu-sin từng say rượu đến ngủ tại quán của một kỹ nữ. Khi mẹ ông biết, bà đã khóc và yêu cầu con trai không bao giờ quay lại. Một đêm nọ, trong cơn say, ngựa tự đưa ông đến đó. Sáng hôm sau, ông tức giận vì đã phụ lòng mẹ, liền chém cổ con ngựa.
하비엘 아스라한
수호
로이드 님
김수호
마르베야 프론테라
로이드 프론테라
로라시아
Ở đây chỉ việc main sợ bà mẹ nhận ra linh hồn con mình đã bị thay đổi.