42. Chương 42: Trời sinh tính lương bạc

Bắc Tuyết Dung Đông - Prove

Chương 42: Trời sinh tính lương bạc

Bắc Tuyết Dung Đông - Prove thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày mùng một Tết, diễn ra lễ tế trời đất và tổ tiên.
Gia Tuyên ban đêm trở lại tẩm cung, cởi bỏ mũ miện và triều phục, mái tóc dài buông xõa tùy ý, làm mất đi vài phần uy nghiêm. Đêm tối tĩnh mịch, trong cung thắp đèn hoa sen chiếu rọi ánh sáng dịu nhẹ, không khí thoang thoảng mùi hương ngọt ngào.
Tào Tuyết vẫn mặc nguyên y phục chờ đợi ở chính sảnh, vừa thấy bóng người đã vội hành lễ: “Bệ hạ.”
Gia Tuyên ôm lấy bả vai nàng, dìu vào phòng ngủ, giọng điệu vô cùng ôn hòa: “Đã dặn nàng đừng đợi trẫm rồi mà.”
Tào Tuyết mặc chiếc địch y dày dặn, khóe mắt, chân mày đều giãn ra vẻ thư thái sau khi được dỗ dành ân cần, nhưng sâu trong đáy mắt vẫn còn vương chút u ám, đôi môi không còn chút huyết sắc. Nhìn từ phía sau, vòng eo nàng gầy đến mức mái tóc dài cũng che khuất gần hết.
“Đến đây, uống thuốc đi.” Gia Tuyên bưng chén thuốc trên bàn trà lên.
Tào Tuyết có đôi mắt phượng, dung mạo không được coi là mỹ diễm. Khi mang thai nàng đã dốc hết tâm lực, đến lúc sảy thai lại càng tổn hại cả tinh thần lẫn thể xác.
Những ngày gần đây nàng càng thêm suy nhược, có lẽ do uống quá nhiều thuốc nên cơ thể sinh ra phản ứng đào thải, cứ mỗi khi chén thuốc đen đặc đưa đến mũi là nàng lại bắt đầu buồn nôn.
Gia Tuyên vỗ lưng nàng, dịu dàng bảo: “Thân thể nàng yếu, phải ngoan ngoãn uống thuốc.”
“Vâng.”
Sau khi Tào Tuyết uống xong, Gia Tuyên tìm một miếng mứt trái cây cho nàng. Được hoàng đế dỗ dành như thế khiến nàng có chút ngượng ngùng, đôi má ửng hồng:
“Thần thiếp đâu phải hài tử hai tuổi…”
“Ha ha.”
Từ xưa đế vương thường đa tình, hoàng đế nguyện ý dỗ dành Tào Tuyết, hậu cung lại chỉ có một mình nàng, điều đó khiến nàng cảm thấy mình nhận được sự thiên vị của bậc quân vương, liền dốc hết tâm sự.
“Thiếp từ nhỏ cùng mẫu thân ở biệt viện Tào phủ, mùa đông không có y phục chống rét, mùa hạ không đủ ăn. Mẫu thân dạy thiếp phải chăm chỉ đọc sách, dù thiếp học giỏi hơn các ca ca nhưng phụ thân lại chưa từng để ý đến, mãi cho đến đầu năm ngoái…”
“Phụ thân nói muốn thiếp làm một việc, việc thành công rồi mẫu thân mỗi năm mùa đông đều có y phục ấm áp. Thiếp đồng ý uống thuốc, tỉnh lại thì…”
“Đó là cốt nhục của thiếp, là sợi dây ràng buộc duy nhất của thiếp trên đời này, thiếp không muốn mất đi hài tử, thật xin lỗi bệ hạ, thật xin lỗi…”
Tào Tuyết từ nhỏ đã không được cha yêu thương, mẹ cũng không thể che chở cho nàng một cách trọn vẹn. Khó khăn lắm mới có một hài tử, tự nhiên nàng trân trọng hết mực. Gia Tuyên cũng muốn có hài tử, nhưng hắn lại càng muốn ngai vàng và giang sơn này hơn.
Hai mươi năm trước, Minh Đức đế sau khi say rượu đã lâm hạnh vài cung nữ, một người trong đó mang long thai. Vốn tưởng “mẫu bằng tử quý”, nào ngờ lúc sinh nở, bà đỡ nhận được thánh lệnh: giết mẹ giữ con.
Vị hoàng tử lớn lên ở thiên viện bị thái giám cắt xén vật tư, lương thực, mùa đông chỉ có thể quấn chăn chiếu để giữ ấm. Để được phụ hoàng chú ý, Gia Tuyên nỗ lực học tập, ngay cả thư đồng của thái tử cũng thường xuyên khen ngợi hắn, nhưng phụ hoàng vẫn chẳng hề để mắt tới.
Phụ hoàng dành tất cả yêu thương cho thái tử, biết thái tử thích gì, giỏi gì. Còn Gia Tuyên đến tên họ mẫu thân là gì cũng không biết. Hỏi phụ hoàng, phụ hoàng chỉ đáp:
“Không nhớ rõ.”
Dựa vào đâu mà thái tử sinh ra đã được muôn ngàn sủng ái? Dựa vào đâu thái tử chẳng cần tốn sức cũng có được sự chú ý của phụ thân?
Gia Tuyên hận huynh trưởng của mình. Sau khi trưởng thành, biết được nguyên nhân cái chết của mẫu thân, hắn cho rằng lỗi lầm là do chính mình, sợ liên lụy đến người thân yêu nên không muốn kết giao thân thiết với ai, cho đến khi gặp được Mộc Xuyên.
Mộc Xuyên đã cho hắn cuộc đời thứ hai, Gia Tuyên nhận hắn làm huynh trưởng, hứa rằng “sau này trẫm có gì cũng chia cho ngươi một nửa”. Hắn không lập hậu, không nạp phi chính là không muốn bị ràng buộc, nhưng người tính không bằng trời tính.
Sai lầm đã bắt đầu thì không thể có kết quả đúng đắn, nhưng khi Tào Tuyết quỳ dưới án thư, khóc lóc cầu xin hắn cứu lấy hài tử của họ, hắn đã lần đầu tiên mềm lòng.
Tào Tuyết cùng hắn đồng cảnh ngộ, Gia Tuyên cũng có chút thiện cảm với nàng, nếu không đã chẳng tùy ý để Tư Lễ Giám đi Tây Thùy để tam phương hội thẩm. Gia Tuyên chưa bao giờ cảm nhận được ấm áp gia đình, nếu gian thần biết chừng mực mà dừng tay, hắn tuyệt đối sẽ không tự tay hủy diệt hạnh phúc khó khăn mới có được này.
Năm năm qua hắn một mực nhẫn nhịn, trơ mắt nhìn gian thần làm Đại Yến tan tác. Hiện tại, hắn không thể để gian thần kéo mình xuống khỏi ngai vàng, hủy hoại giang sơn Đại Yến.
Tào Tuyết sụt sùi khóc lóc: “Thiếp từng oán hận vận mệnh bất công, không ngờ trời cao lại ban ân huệ lớn lao, người quan tâm thiếp nhất trên đời này lại chính là bệ hạ.”
Gia Tuyên cười để lộ hai lúm đồng tiền: “Nàng hãy ngoan ngoãn uống thuốc, dưỡng tốt thân thể, sau này chúng ta sẽ lại có hài tử.”
Mùng ba tháng Giêng, quần thần yết kiến.
Hoàng đế ngồi cao trên ngai rồng, nhìn xuống văn võ bá quan. Trong điện phủ rộng lớn chỉ nghe thấy giọng nói lanh lảnh của Phan Nghi. Sau buổi chầu, quần thần lần lượt rời khỏi chính điện, Mộc Xuyên vừa đi đến cửa điện thì phía sau truyền đến một giọng nói lạnh lùng.
“Đông Xuyên hầu, theo trẫm tới thư phòng.”
“Thần tuân chỉ.”
Sau khi bắt quỳ một đêm ở điện Chiêu Nhạc, hoàng đế đã nửa tháng không triệu kiến, lần này e là lại muốn Phó Sơ Tuyết ra làm quan. Mộc Xuyên đi sau hoàng đế, giữ khoảng cách nửa thước đầy cung kính.
Hai người xuyên qua từng lớp cung điện, giày quan bước trên con đường đá sạch không một hạt bụi, thái giám cung nữ hai bên đều cung kính cúi đầu.
Đi tới hồ hoa sen, Gia Tuyên cười nói: “Mười một năm trước, Đông Xuyên hầu đã cứu trẫm chính tại nơi này. Nếu không có tướng quân thì đã không có trẫm ngày hôm nay.”
“Đó là bổn phận của thần, bệ hạ quá khen.”
Hai người bước dưới ánh mặt trời vào ngự thư phòng u tối. Trên bàn gỗ tử đàn chồng chất tấu chương của quan viên các nơi, bức hoành phi lớn treo trên tường phía sau bàn thư, viết bốn chữ bằng bút lực mạnh mẽ:
“Cẩn thận thủ chính”.
“Phụ hoàng suốt ngày tế trời cầu thần, không hỏi triều chính, nhưng lại luyện được nét chữ đẹp. Mỗi năm tháng Giêng, phụ hoàng đều khảo hạch công khóa của hoàng tử, răn dạy chúng ta: kẻ làm vua phải hằng ngày tự kiểm điểm bản thân.”
Gia Tuyên không hề né tránh mà chỉ trích tiên hoàng: “Nhưng ông ấy lại cả đời sống trong mộng mị.”
Tiên hoàng mê tín thuật vu cổ, lúc già lâm bệnh không cho thái y khám, ngày ngày dùng thuốc trường sinh do Ô Bàn luyện chế, đến khi thân thể suy kiệt, cho truyền thái y thì đã vô phương cứu chữa.
Ô Bàn có thể hại tiên hoàng, thì cũng có thể hại hoàng đế. Hoàng đế treo chữ của tiên hoàng ở thư phòng chính là để cảnh tỉnh bản thân.
Trong ánh mắt Gia Tuyên không còn vẻ uy áp như trên triều đường, mà trở nên thâm trầm, phức tạp. Cảm xúc ấy chỉ thoáng qua trong chốc lát, đôi mắt đào hoa khẽ xếch lên, hiện rõ nụ cười mang thương hiệu của hắn, hắn nhặt một chiếc bánh mềm đưa cho Mộc Xuyên:
“Này, nếm thử đi.”
Mộc Xuyên nếm một miếng, thấy không ngọt.
Gia Tuyên cười bảo: “Trẫm biết ngươi không ưa đồ ngọt, cũng biết ngươi thích Phó Sơ Tuyết.”
Hoàng đế luôn có thể vô tình tạo ra một câu nói như tiếng sét ngang tai như vậy. Mộc Xuyên nhíu mày: “Không thể để Kỳ An…”
“Gấp gì chứ.” Gia Tuyên nhạt giọng nói: “Khai cục phải đặt quân cờ vào vị trí thích hợp. Nếu ngươi không muốn Phó Sơ Tuyết gặp nguy hiểm, vậy thì đổi quân cờ khác.”
“Tạ bệ hạ.”
“Ba người kết minh, hai người chia tiền, lâu dần kẻ không được chia sẽ thấy bất mãn.”
Gia Tuyên thong thả nói: “Quan viên địa phương vơ vét tiền của bá tánh, tuồn vào cung rồi được Tào Minh Thành và Phan Nghi chia chác. Ô Bàn lâu ngày không được chia phần, liền bất cần đời mà ăn chơi trác táng, nợ nần chồng chất, tất cả đều được ghi vào sổ của Tào phủ.”
“Tào Minh Thành sớm đã chán việc phải đi dọn dẹp hậu quả cho gã, mấy năm nay toàn nhờ Phan Nghi điều đình ở giữa, quan hệ của bọn chúng vốn chẳng hề kiên cố.”
Mộc Xuyên hiểu ra: “Bệ hạ muốn dùng kế ly gián?”
Gia Tuyên gật đầu: “Thoại bản của các ngươi đang rất nổi tiếng, trẫm cũng muốn học theo. Cứ rêu rao rằng Ô Bàn hại hoàng hậu đau đớn mất đi ái tử, lại lập trận ở tẩm cung để nguyền rủa thừa tướng.”
Hoàng đế biết “Phi Hồng Thần Lục”, biết sở thích của hắn, biết quan hệ của hắn với Phó Sơ Tuyết, tám phần cũng biết Tào Tuyết là con gái của Đường Chí Viễn. Dùng nàng để kiềm chế Tào Minh Thành không có tác dụng, vậy thì tại sao…?
“Vi thần cho rằng việc này không ổn.”
Gia Tuyên như thấu hiểu suy nghĩ trong lòng hắn, nhàn nhạt nói: “Hai mươi năm trước, phụ hoàng ban hôn cho Tào Minh Thành. Gã biết rõ Hồng Diễm có tư tình với Đường Chí Viễn, vậy mà vẫn dùng kiệu tám người khiêng rước nàng ta vào cửa.
Một năm sau lấy danh nghĩa ‘không thủ tiết’ mà bỏ vợ. Hồng Diễm ôm Tào Tuyết quỳ trước cửa Tào phủ một tháng trời mới được nạp lại làm thiếp.”
“Tào Minh Thành vốn đã có hiềm khích với Ô Bàn, lại là kẻ cực kỳ coi trọng thể diện. Trước đây gã có thể tốn công cưới vợ, bỏ vợ rồi nạp thiếp, thì nay chắc chắn sẽ trở mặt với Ô Bàn.”
“Rằm tháng Giêng tế tổ, ngươi hãy ra mặt trước bá quan trình lên “Phi Hồng Thần Lục” để tố cáo Ô Bàn thông đồng giặc Oa. Không có Tào Minh Thành che chở, Phan Nghi chẳng thể làm nên chuyện gì. Phế được Ô Bàn, thế cục của chúng sẽ tự sụp đổ.”
Mộc Xuyên ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Hoàng hậu sinh non là do Ô Bàn làm?”
Gia Tuyên cười khẽ: “Hiến tế chẳng qua là kế tạm thời để ổn định gian thần, sớm muộn cũng phải bãi bỏ. Ngươi từ khi nào cũng tin vào thuật vu cổ vậy?”
“Thần…”
Gia Tuyên nói tiếp: “Trẫm chơi cờ luôn có biện pháp dự phòng. Nếu ly gián thất bại, Đường Chí Viễn nghe tin Tào Tuyết nguy kịch, vì bảo toàn tính mạng con gái mình, chắc chắn sẽ đánh cược tất cả để lật đổ gian thần.”
Sư phụ từng nói khi Tào Tuyết nguy kịch, Đường Chí Viễn sẽ luận tội Tào Minh Thành, quả thực liệu sự như thần. Nhưng lần trước hoàng đế nói hoàng hậu sinh non nên thân thể suy nhược, không đến mức nguy kịch mới phải.
“Nghe nói Vu Thiên Cung y thuật cao siêu, có hắn ở đó chắc chắn bảo toàn được hoàng hậu bình an.”
“À.” Gia Tuyên ngữ điệu nhạt nhẽo như thể đang đàm luận chuyện thời tiết: “Trẫm đã nói rồi, khai cục phải đặt quân cờ vào vị trí thích hợp. Nếu ngươi không muốn Phó Sơ Tuyết gặp nguy hiểm, vậy thì để Tào Tuyết đi tới cửa địa phủ một chuyến đi.”
Đồng tử Mộc Xuyên đột ngột co rụt lại.
Hắn sẽ không vì báo thù mà hy sinh Phó Sơ Tuyết, nhưng hoàng đế lại có thể vì ngai vàng mà hy sinh Tào Tuyết. Mộc Xuyên không ngờ rằng, sự thỏa hiệp đối với hắn lại được đổi bằng sự hy sinh của một người khác.
“Xin bệ hạ tam tư.”
Thiếu niên ngây thơ năm nào giờ đã trở thành một đế vương tàn nhẫn độc ác. Mộc Xuyên siết chặt nắm đấm đến trắng bệch, trong phút chốc hiểu ra rằng Tào Tuyết sảy thai là do hoàng đế ra tay.
Mộc Xuyên hỏi: “Có thể giữ lại một mạng cho hoàng hậu không?”
“Cái đó phải xem ý của Tào Minh Thành và Đường Chí Viễn.”
“Bệ hạ là đang thử thách lòng người.”
“Thì đã sao?” Gia Tuyên cười nhưng trong nụ cười trộn lẫn vẻ lạnh lẽo, mệt mỏi: “Trẫm không muốn bị kẻ khác kìm kẹp. Nếu đã biết đó là xiềng xích, thà rằng không cần nữa.”
Rõ ràng đang là trời đông giá rét, trên trán Mộc Xuyên lại rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
“Triều đình này chẳng mấy kẻ sạch sẽ. Trẫm đã hứa bảo toàn cho Phó Sơ Tuyết, ngươi còn muốn khước từ sao?”
Gia Tuyên đứng trước bức hoành “Cẩn thận thủ chính”, nhẹ nhàng vỗ vai hắn: “Hay là chiếc ngai vàng này để ngươi tới ngồi?”
Mộc Xuyên lập tức quỳ sụp xuống: “Vi thần không dám!”
“Ngươi nắm trọng binh trong tay, thống lĩnh Đường Mộc quân bách chiến bách thắng. Trẫm giữ ngươi lại chỉ muốn hỏi một câu…”
Gia Tuyên ghé sát lại: “Ngươi liệu có giữ vững được giang sơn của trẫm?”
Mộc Xuyên ôm quyền: “Thần nguyện gan óc bầm dập, vạn chết không từ.”
“Nói gì mà vạn chết.” Gia Tuyên cười lạnh: “Chuyện cần đến mạng thì quá nhiều, mà mạng thì chỉ có một.”
Gia Tuyên không cần cha mẹ, không cần huynh đệ, không cần người yêu… hắn chỉ cần chiếc ngai vàng chí cao vô thượng và giang sơn Đại Yến này mà thôi.
Rồng có nghịch lân, chạm vào là chết.
Đế vương trời sinh tính bạc bẽo.
_
Địch y (翟衣):
Đây là loại lễ phục cao quý nhất dành cho Hoàng hậu trong các dịp đại lễ (như tế tổ ngày mùng một Tết). Trên áo thêu hình chim trĩ (địch) tượng trưng cho đức hạnh.
Cẩn thận thủ chính (谨慎守正):
Bốn chữ này có nghĩa là “Thận trọng để giữ gìn đạo lý ngay thẳng”