Nơi góc khuất của con hẻm Bách Hoa cổ kính, có một cô nương mang tên Hoa Nhi. Nàng nghèo khó, gầy guộc, nhưng đôi bàn tay mảnh mai ấy lại nắm giữ một sứ mệnh đặc biệt: gõ mõ điểm canh mỗi khi màn đêm buông xuống. Tiếng mõ tre gầy guộc, khắc khoải của nàng cứ thế vang vọng, xuyên qua màn sương đêm, như một lời gọi hồn ai đó về. Vị nhị gia quyền quý, Bạch Tê Lĩnh, lại nổi tiếng là người khó tính, đặc biệt là với giấc ngủ. Mỗi đêm, khi màn đêm buông xuống và mọi vật chìm vào tĩnh lặng, tiếng mõ tre run rẩy của Hoa Nhi lại xuyên qua màn sương, len lỏi vào tai hắn, đánh thức sự khó chịu tột độ. Hắn trằn trọc, bứt rứt, và dần dà, một ý nghĩ điên rồ nảy ra: Cưới nàng! Cưới nàng về, bịt miệng nàng lại, để đổi lấy một đêm yên giấc trọn vẹn. Thế nhưng, lời cầu hôn tưởng chừng như ban ơn ấy lại vấp phải phản ứng dữ dội ngoài sức tưởng tượng. Vị tiểu thư nghèo hèn ấy, không chút do dự, hùng hồn tuyên bố, đuổi thẳng bà mối ra khỏi cửa: "Ta thà không gả cho ai, còn hơn là gả cho tên ác nhân khét tiếng Bạch nhị đó!" Mối lương duyên tréo ngoe, tưởng chừng chỉ có đắng cay, lại hóa ra ẩn chứa vô vàn ngọt ngào. Giữa loạn lạc chiến tranh, những âm mưu tranh quyền đoạt vị, liệu tình yêu có thể nảy nở từ sự đối đầu gay gắt? Đây là câu chuyện về một tình yêu "gương vỡ lại lành", nơi định mệnh trêu ngươi hai con người tưởng chừng đối địch, để rồi họ cùng nhau vượt qua giông bão, tìm thấy ánh sáng hy vọng. Như lời tiên tri, dẫu sấm sét, mưa giông hay sương mù bao phủ, đó đều là phước lành của trời. Bởi chỉ cần sức sống không tàn lụi, sẽ có một ngày, ánh mặt trời rạng rỡ sẽ xua tan tất cả, mang đến một kết thúc viên mãn.