Bạch Nguyệt Quang Và Cái Bóng Của Hắn thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thiệu Nguyên rúc trong chăn không muốn nhúc nhích chút nào. Cậu chỉ vừa hơi nghiêng người, toàn thân xương cốt đã như phát ra tiếng lạo xạo, eo, bụng và hai chân cũng như bị kéo giãn quá mức, đau nhức muốn chết. Cậu cố hết sức lật người lại, nằm sấp trên giường, má áp lên chiếc gối mềm mại. Vì quá mệt mỏi, cậu cứ giữ nguyên tư thế này và bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ một chuyện —— l*m t*nh là một việc tốn sức lực như vậy sao?
Cánh cửa phòng ngủ vang lên tiếng lạch cạch. Thiệu Nguyên lười biếng mở mắt, nhìn về phía cánh cửa đang mở.
Cố Cẩn tay đang nắm tay nắm cửa, hắn đã thay một bộ quần áo khác, đó là một chiếc áo hoodie màu vàng chanh rộng rãi và quần túi hộp màu đen mà chắc hẳn hắn tìm thấy trong tủ quần áo của Thiệu Nguyên. So với phong cách thường ngày của Cố Cẩn là áo sơ mi trắng và quần âu, trang phục như vậy mới khiến hắn thật sự trông giống với độ tuổi thiếu niên của mình, một học sinh mười tám, mười chín tuổi vừa tốt nghiệp cấp ba.
Hắn hơi cúi đầu, phần cổ trắng nõn cùng xương quai xanh đều lộ ra khỏi cổ áo rộng của áo hoodie, vị trí hõm vai có một vết cắn đã bắt đầu bầm tím.
Thiệu Nguyên nhìn chằm chằm vào vết cắn đó, không lên tiếng.
Cố Cẩn vốn đang cúi mắt đột nhiên ngẩng đầu lên, hắn nhìn Thiệu Nguyên vùi mình trong chăn, trong nháy mắt im lặng, nhưng sau đó hắn nhanh chóng nở một nụ cười như thường ngày, nhẹ nhàng nói: “Anh tỉnh rồi, tôi đã gọi điện thoại cho giáo viên của anh xin nghỉ học rồi.” Hắn đi vào phòng, tiện tay đóng cửa, ngồi bên mép giường, cong lưng xuống, để trán mình tựa lên trán Thiệu Nguyên, “Anh lại sốt rồi.”
Đó là chuyện đương nhiên.
Bản thân Thiệu Nguyên không phải là người có thể chất cường tráng cho lắm. Cậu vốn dĩ vừa mới hạ sốt, nhưng nhiệt độ trong phòng vẽ tranh cũng không quá ấm áp, mà cậu còn ở phòng vẽ tranh lăn lộn quấn quýt một hồi với Cố Cẩn, không bị bệnh mới là chuyện lạ.
“Ừm.” Thiệu Nguyên nhìn gương mặt Cố Cẩn gần trong gang tấc, tầm mắt dừng lại ở hàng mi đang rũ xuống của đối phương. Dưới những sợi lông mi mảnh dài là đôi mắt đen huyền sạch sẽ lại bình thản kia. Cậu hơi cử động nửa người trên, nhưng khớp xương cứng đờ và cơ bắp đau nhức khiến cậu chỉ kiên trì được hai giây đã lập tức ngã xuống, bên tai truyền đến âm thanh Cố Cẩn đang cố nén tiếng cười. Thiệu Nguyên cố gắng nhích người đến bên mép giường, tựa hồ hơi nhụt chí, nghiêng đầu rụt rè nói với Cố Cẩn: “Có thể hôn tôi một cái không?”
Hàng mi dài của Cố Cẩn hơi rung động một chút, hắn cười lên: “Được thôi.”
Thiếu niên tóc đen cúi người xuống, cẩn thận hôn lên đôi môi của Thiệu Nguyên.
***
Thiệu Nguyên ngồi trong phòng học chung, lắng nghe giáo viên giảng về lịch sử mỹ thuật phương Tây, chiếc bút ký tên xoay vòng trên đầu ngón tay —— Sinh viên theo học ngành nghệ thuật như bọn họ đều có một đôi tay rất đẹp, không bàn những mặt khác, chỉ riêng khớp xương ngón tay đã tuyệt đối rõ ràng, Thiệu Nguyên cũng không ngoại lệ. Chiếc bút ký tên màu đen chuyển động như bay qua những ngón tay trắng nõn thon dài, tỏ rõ chủ nhân của nó đang có tâm trạng hết sức vui vẻ.
Là một họa sĩ trẻ tuổi thành danh từ rất sớm, Thiệu Nguyên cũng là một nhân vật nổi tiếng trong Đại học Hoa Thành. Cậu vừa có thiên phú vừa biết nỗ lực, để vẽ ra một tác phẩm mà bản thân vừa lòng, cậu có thể ngồi cả ngày ở cùng một chỗ, tìm ra được ánh sáng và màu sắc lý tưởng nhất để khắc họa nó. Khi những học sinh khác còn đang tập mô phỏng hoặc loay hoay sáng tác, tác phẩm của Thiệu Nguyên đã có thể được treo ở phòng trưng bày, bán ra với cái giá bảy chữ số.
Cậu đối xử với tất cả mọi người rất ôn hòa lễ phép, có người nhờ cậu giải đáp vấn đề, cậu sẽ kiên nhẫn giải đáp. Nếu có người góp ý với cậu, cậu cũng sẽ khiêm tốn tiếp thu, tựa hồ không có bất kỳ ai từng thấy cậu tỏ ra tức giận hay thô lỗ.
Cậu phảng phất như sinh ra vì nghệ thuật.
“Hôm nay tâm trạng của cậu có vẻ không tệ?” Bạn học ngồi bên cạnh Thiệu Nguyên hạ giọng, tò mò hỏi.
Thiệu Nguyên cầm bút ký tên, khóe miệng cong lên, nói: “Ừm, hôm nay tôi rất vui.” Cậu nhìn về phía màn hình chiếu, giáo viên đang cho mọi người xem bức họa 《 Narcisse》của Gustave Moreau, một mỹ thiếu niên trong thần thoại Hy Lạp yêu chính cái bóng của mình trong nước, cuối cùng chết vì đuối nước.
Một bi kịch mỹ lệ.
Thiệu Nguyên nghĩ, có lẽ một ngày nào đó trong tương lai, cậu cũng sẽ chết chìm trong hồ nước sâu kia.
***
Buổi tối thứ sáu đến buổi tối chủ nhật, Cố Cẩn sẽ làm thêm ở quán bar. Mặc dù tuổi còn trẻ, nhưng hắn đối nhân xử thế rất chu đáo và đúng mực, tay nghề pha chế rượu cũng phi thường thành thục. Những nhân viên khác trong quán bar đều rất thích người thiếu niên mới vừa trưởng thành đã ra đời bươn chải này, cũng biết cậu sinh viên nửa năm trước hay chạy tới nhìn lén Cố Cẩn bây giờ đã trở thành bạn tốt của Cố Cẩn.
Cố Cẩn mở bình pha rượu ra, đổ rượu cocktail vào một chiếc ly pha lê trong suốt, suy nghĩ một lúc mới nói: “Hiện tại là bạn trai.”
Đồng nghiệp lớn tuổi suýt chút nữa làm rớt ly rượu trong tay xuống đất: “Bắt đầu từ khi nào vậy?!”
“Buổi sáng ngày hôm qua.” Cố Cẩn đẩy ly rượu cocktail cho người phục vụ đứng trước mặt, cười dưới ánh mắt tò mò của đối phương, rồi dõi theo đối phương bưng ly rượu đến bàn của khách hàng, tiếp tục nói: “Tuy rằng có hơi đột ngột,” hắn cúi mắt xuống, nhìn thứ rượu trong vắt một lần nữa tràn vào trong bình pha chế, “Nói thật lòng, đến cả em còn ngạc nhiên nữa là.”
Người đồng nghiệp cảm thán một câu bằng vẻ mặt cổ quái: “A, lúc trước bọn anh đã nói cậu ta chắc chắn có ý gì đó với cậu mà, mấy người theo đuổi nghệ thuật có lẽ đều như vậy.” Anh ta vừa lau ly nước vừa nói: “Tuổi còn trẻ đã có bạn trai, còn anh đây vẫn cô đơn lẻ bóng.” Anh ta lớn tiếng thở dài, đau khổ vì chính mình không có người yêu, mới vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy cậu bạn trai trong miệng Cố Cẩn đang khoác hai chiếc ba lô bước đến.
Quán bar này mặc dù là một quán bar cực kỳ nghiêm túc, nhưng khung cảnh ở đây và Thiệu Nguyên đang vượt qua những ánh đèn sặc sỡ và âm nhạc ồn ào kia không hề hợp nhau, giống như một bức tranh thủy mặc thanh tao đột nhiên xuất hiện ở nơi chỉ vẽ nghệ thuật đường phố graffiti.
Sau khi Cố Cẩn trở thành người mẫu của Thiệu Nguyên, Thiệu Nguyên liền không còn chạy tới quán bar. Tính từ lúc Cố Cẩn đồng ý lời mời của cậu đến nay cũng đã nửa năm, hôm nay cậu mới bước vào quán bar lần nữa.
Thiệu Nguyên lập tức đi đến quầy pha chế, kéo chiếc ghế chân cao ra, ngồi ở vị trí đối diện Cố Cẩn. Cậu cởi hai chiếc ba lô trên vai xuống đặt lên bàn, chống cằm nói với Cố Cẩn: “Quý ngài này có thể mời tôi uống một ly rượu không?”
Cố Cẩn mỉm cười, đưa ra một ly sữa bò nóng không đường cho cậu: “Uống xong thì ngoan ngoãn về nhà nghỉ ngơi đi.”
Đồng nghiệp đứng ở bên cạnh quan sát hai bọn họ không nhịn được cười ra tiếng.
“Tôi đợi cậu cùng về nhà.” Thiệu Nguyên ghé vào quầy pha chế, cầm ly sữa bò nóng kia. “Tôi muốn cùng cậu về nhà.” Cậu ngẩng đầu nhìn Cố Cẩn, trong ánh mắt phản chiếu ánh đèn loang loáng mờ nhạt.
Khóe môi Cố Cẩn nhếch lên, hắn trả lời: “Được thôi.”
Thiệu Nguyên lấy ra quyển ký hoạ và bút chì, tựa vào quầy pha chế bắt đầu vẽ ký hoạ, còn Cố Cẩn ở quầy pha chế vẫn làm việc bình thường.
Người phục vụ đi ngang qua sau lưng Thiệu Nguyên, không nén nổi tò mò nhìn về phía quyển ký họa của Thiệu Nguyên. Trên giấy vẽ sơ lược một bóng người, mặc dù không thấy rõ mặt, nhưng từ góc độ của người phục vụ, có thể thấy được người Thiệu Nguyên đang vẽ là Cố Cẩn đứng trong quầy pha chế. Anh ta không thể không cảm thán dân chuyên nghiệp có khác, kể cả khi không vẽ mặt cũng có thể phác họa được thần thái của đối phương một cách trọn vẹn và xuất sắc như vậy, cho dù là người không thân quen gì thì chỉ cần xem một cái cũng biết đây là bức họa Cố Cẩn.
Đợi đến khi Cố Cẩn tan tầm, hai người sóng vai nhau đi ra khỏi quán bar. Đèn đường không sáng sủa cho lắm, thậm chí có mấy cái đã tắt điện. Thiệu Nguyên cúi đầu dẫm lên cái bóng mờ nhạt của chính mình, không nói một lời. Cố Cẩn vẫn duy trì tốc độ bước chân ngang với cậu, không nhanh không chậm, luôn theo sát bên người cậu.
Cố Cẩn do dự một khoảng thời gian rất lâu, thấy rẽ vào một con đường nữa là đến nhà của Thiệu Nguyên, hắn vẫn quyết định mở miệng hỏi: “Anh không vui sao?” Ngoại trừ buổi tối hôm trước hắn ngủ lại nhà Thiệu Nguyên, hắn chưa từng qua đêm ở đó lần nào. Mặc dù hắn nói với đồng nghiệp Thiệu Nguyên đã trở thành bạn trai mình, nhưng bọn họ cũng chưa thực sự thẳng thắn làm rõ mối quan hệ.
“Không có.” Thiệu Nguyên dừng lại, quay đầu nhìn Cố Cẩn. Mặc dù Cố Cẩn ít hơn cậu hơn ba tuổi, nhưng thoạt nhìn hắn có vẻ còn cao hơn cậu một chút, về sau chắc hẳn sẽ còn tiếp tục cao hơn nữa. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt Cố Cẩn, nhẹ giọng nói: “Tôi muốn hôn cậu.”
Giọng điệu của cậu cứ như đã được sự cho phép.
Cố Cẩn cũng nhìn chăm chú vào đôi mắt Thiệu Nguyên. Vị họa sĩ trẻ tuổi này có đôi mắt màu nâu trà nhàn nhạt xinh đẹp hơn người bình thường. Thời điểm bản thân cậu tỉnh táo lại từ luồng suy nghĩ hoặc vừa mới ngủ dậy, đôi mắt đó long lanh ướt dầm dề như một chú nai con ngây thơ tỉnh giấc giữa khu rừng mùa xuân xanh mướt. Cố Cẩn cũng bất giác hạ giọng: “Chúng ta đang hẹn hò sao?”
Thiệu Nguyên bật cười, dè dặt hỏi: “Tôi có thể hẹn hò với cậu sao?”
Cố Cẩn cũng mỉm cười: “Có thể chứ.” Hắn tạm dừng một lát, sau đó tiếp tục nói: “Chúng ta là người yêu, cho nên khi anh muốn hôn em, anh cũng không cần em đồng ý.” Hắn lập tức cúi người xuống, bước tới gần Thiệu Nguyên, giống như mấy ngày hôm trước Thiệu Nguyên bị ốm, hắn để trán mình tựa lên trán Thiệu Nguyên, hôn lên môi Thiệu Nguyên rất đỗi dịu dàng.
Ánh đèn đường mờ ảo lặng lẽ vẽ ra hai cái bóng quấn quýt lấy nhau ở trên mặt đất.
Giọng nói của Thiệu Nguyên hơi run rẩy: “Chúng ta về nhà đi.”
Cố Cẩn nhìn Thiệu Nguyên, sắc mặt bỗng nhiên có chút phức tạp, nhưng cuối cùng hắn giống như từ bỏ điều gì đó, thở dài, dang tay ôm Thiệu Nguyên vào lòng, cằm gác trên vai cậu, đôi mắt cụp xuống.
“Được, về nhà thôi.”