Bạch Nguyệt Quang Và Cái Bóng Của Hắn thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi trở thành người yêu của Cố Cẩn, hình thức ở chung của hai người họ dường như không thay đổi nhiều, nhưng Cố Cẩn bắt đầu ngủ lại ở nhà Thiệu Nguyên. Khi vào phòng vẽ tranh, hắn vẫn sẽ gõ cửa như cũ, nhưng lúc vào phòng ngủ thì không cần thông báo trước nữa. Biện pháp khiến cậu rời khỏi giường và tạm ngừng việc vẽ tranh cũng đổi từ kéo tay thành những nụ hôn sâu ngọt ngào, quyến luyến.
Sau khi ở chung, Thiệu Nguyên mới biết được, Cố Cẩn ngoài công việc bán thời gian ở quán bar, hắn còn một công việc khác bên ngoài. So với làm nhân viên pha chế ở quán bar, công việc không gò bó thời gian này mới thực sự là nguồn thu nhập chính của hắn. Thiệu Nguyên đoán có lẽ là công việc liên quan đến viết lách, vì hầu hết thời gian hắn đều ngồi trước laptop, dùng máy tính và điện thoại di động để liên lạc với người khác về công việc. Cố Cẩn chuyển máy tính vào phòng vẽ tranh của Thiệu Nguyên, dọn một góc, kê một chiếc bàn làm việc. Trong khi Thiệu Nguyên say sưa vẽ tranh, Cố Cẩn cũng miệt mài làm việc ở góc bàn của mình.
Cố Cẩn thỉnh thoảng sẽ đi công tác, mà thời gian đi công tác đôi khi rất đột ngột. Buổi sáng hai người còn đang quấn quýt âu yếm trong phòng khách, cơm trưa còn chưa kịp ăn xong, Cố Cẩn đã nhận được thông báo phải đi công tác, buổi chiều hắn liền xách một túi hành lý đơn giản rồi rời đi.
Dưới sự đồng ý của Cố Cẩn, Thiệu Nguyên đã từng xem qua những thứ hắn viết. Nội dung đề cập đến nhiều khía cạnh, cách dùng từ cũng rất nghiêm túc, giống như báo cáo tổng kết công việc, lại giống như bản thảo tin tức.
“Em là phóng viên sao?” Thiệu Nguyên hơi nghi hoặc.
“Không phải.” Cố Cẩn khẽ cong khóe miệng, dọn dẹp tài liệu trên bàn, “Nhưng nếu như phải miêu tả thì……” Hắn nghiêm túc suy nghĩ một chút, sau đó nói tiếp, “Thì cũng gần giống thám tử tư nhân?”
Thiệu Nguyên im lặng trong chốc lát mới trả lời: “Ở đất nước chúng ta, nghề này hình như không hợp pháp?”
“Cho nên mới nói là gần giống thôi, chứ không phải thật sự là thám tử tư nhân.”
Cố Cẩn gập máy tính lại, nhìn Thiệu Nguyên, rồi đưa tay ôm lấy người thanh niên trước mặt. Chiều cao hai người họ không chênh lệch nhiều. Cố Cẩn vùi mặt vào hõm vai Thiệu Nguyên, cọ cọ như một chú mèo. Mái tóc ngắn đen sượt qua mặt Thiệu Nguyên, khiến cậu hơi ngứa. Thiệu Nguyên không kìm được cũng ôm lấy eo Cố Cẩn, đồng thời một tay nâng lên xoa đầu hắn. Cảm giác như chạm vào bộ lông bụng của chú mèo, vừa mềm mại vừa ấm áp.
Cố Cẩn từ trước đến nay vốn rất trầm ổn, chỉ những lúc phải đi công tác khẩn cấp như thế này mới lộ ra vẻ mặt đó, giống như một loài mèo dù phải ra ngoài kiếm ăn, nhưng vẫn cố chấp muốn đi quanh những vật sở hữu của mình thật nhiều lần, để chúng đều nhiễm mùi của nó.
Cũng chỉ những khoảnh khắc này, Thiệu Nguyên mới cảm nhận được mình cũng là một điều quan trọng đối với Cố Cẩn.
Hai người họ đứng cạnh bàn sách hôn nhau rất lâu, như bao đôi tình nhân đang yêu nhau đắm say khác. Chỉ một chút tình ý nóng bỏng cũng có thể bùng cháy thành ngọn lửa lớn, một nụ hôn nồng nàn, dịu dàng cũng có thể biến thành những xúc chạm của ái dục.
Thiệu Nguyên nắm chặt vai Cố Cẩn, áo sơ mi nhăn nhúm vì vận động quá mãnh liệt, hơi thở gấp gáp. Cậu giống như một loài thực vật sắp khô héo, hoặc một sinh vật ký sinh nào đó, buộc phải leo lên cuốn lấy Cố Cẩn mới có được năng lượng để tiếp tục sinh trưởng.
Thời gian Cố Cẩn đi công tác không quá lâu, hắn luôn cố gắng trở về vào thứ Sáu. Một phần vì thứ Sáu bắt đầu ca làm thêm ở quán bar, phần khác vì hắn dường như cũng không muốn tốn cả tuần chỉ để đi đi về về trên đường công tác. Hắn muốn dành thời gian ở bên cạnh chăm sóc Thiệu Nguyên nhiều hơn. Hắn từng giây từng phút lo lắng Thiệu Nguyên có vì bùng nổ cảm hứng mà lại nhốt mình trong phòng vẽ tranh vài ngày không màng ăn uống không, để rồi cuối cùng giáo viên hoặc bạn học phát hiện Thiệu Nguyên đã lâu không đi học cũng không xin phép, gọi điện thoại không bắt máy, mới vội vàng chạy đến phá cửa nhà, đưa cậu vào bệnh viện.
“Phải ăn cơm đúng giờ đó?” Cố Cẩn kéo hành lý, đứng trước cửa luôn miệng dặn dò Thiệu Nguyên, “Trong thời gian công tác có thể anh không gọi điện thoại cho em được, nhưng anh sẽ đúng giờ gửi tin nhắn cho em, nên nhớ phải xem điện thoại, đừng quá say mê sáng tác nhé?”
Thiệu Nguyên gật đầu: “Chúc anh thượng lộ bình an, công tác thuận lợi.”
Cố Cẩn nhìn chằm chằm Thiệu Nguyên một lúc, rồi lại nhích gần hôn môi cậu, như động vật hoang dã tiếc nuối rời xa sào huyệt của mình.
“Mỗi ngày đều phải nhớ đến anh đấy.”
***
Những ngày Cố Cẩn không ở nhà, tinh thần Thiệu Nguyên càng sa sút hơn trước. Cả ngày cậu chỉ ở phòng vẽ tranh ép buộc linh cảm và thể lực của mình, cho đến khi Cố Cẩn gửi tin nhắn đến, như một chỉ thị cho sinh hoạt hằng ngày của Thiệu Nguyên, mới khiến cậu ngoan ngoãn nghe lời đi ăn cơm và ngủ nghỉ.
Cố Cẩn còn tốt đẹp hơn cả trong tưởng tượng của cậu.
Thiệu Nguyên nhìn điện thoại hiện lên một tin nhắn, đó là tin nhắn Cố Cẩn gửi đến nhắc nhở cậu ăn cơm, chợt nghĩ như vậy.
Lúc ấy, cậu muốn có được Cố Cẩn, dù chỉ là một khoảng thời gian ngắn ngủi cũng được, cậu vẫn muốn có được Cố Cẩn. Hoặc là sau khi có được Cố Cẩn, trở thành một người như hắn.
Nhưng hiện tại cậu muốn Cố Cẩn là của mình, mãi mãi là của mình.
Vì cậu không thể trở thành Cố Cẩn, nên cậu muốn Cố Cẩn là của mình.
Thiệu Nguyên che mặt, nằm cuộn tròn trong phòng vẽ tranh. Cậu tự thấy bản thân đúng là một người vừa ti tiện vừa tồi tệ, nên đời trước mới bị chính người mình thích chán ghét, bị những người khác xa lánh khinh thường. Ngay cả Cố Cẩn hiện tại, cũng là vì lớp ngụy trang vô hại của cậu mà thích cậu. Nếu Cố Cẩn biết cậu thực chất chỉ là một người tự ti và tẻ nhạt, giống như vũng bùn không hề có giá trị, Cố Cẩn sẽ còn thích cậu sao? Cậu có thể khẳng định, Cố Cẩn sẽ không xa lánh cậu, không xem thường cậu, cũng sẽ không căm thù cậu, nhưng nếu vậy, cậu còn có thể nhận được những cái ôm ấm áp và nụ hôn dịu dàng của Cố Cẩn không?
Thiệu Nguyên nhìn tờ lịch, học kỳ này đã sắp kết thúc, đợi đến học kỳ sau, An Phi Vũ sẽ nhập học.
Đó là một thiếu niên có gia thế xuất sắc, tướng mạo nổi bật, nhiệt tình hào phóng, là người yêu và bạn đời định mệnh của Cố Cẩn ở đời trước. Khác với kẻ tiếp cận Cố Cẩn với mục đích riêng như Thiệu Nguyên, có lẽ thời điểm bọn họ gặp nhau, An Phi Vũ vẫn sẽ yêu Cố Cẩn vô điều kiện từ cái nhìn đầu tiên, có lẽ Cố Cẩn sẽ rung động trước sự chủ động, nhiệt tình theo đuổi của An Phi Vũ.
Cố Cẩn sẽ nói với Thiệu Nguyên một cách áy náy rằng hắn đã thích người khác mất rồi, sau đó dùng thái độ ôn hòa và thẳng thắn nhất để chia tay cậu. Hắn sẽ không trốn tránh, mà sẽ thật nghiêm túc, chân thành xin lỗi Thiệu Nguyên.
Thiệu Nguyên không có cách nào níu giữ Cố Cẩn, bởi vì Cố Cẩn vốn dĩ là do cậu dùng thủ đoạn ti tiện mà trộm lấy.
“…… A, phiền phức quá.”
Những suy nghĩ lộn xộn khiến Thiệu Nguyên không thể tập trung tinh thần, cậu bực bội gãi gãi tóc. Lại nhìn tin nhắn Cố Cẩn gửi đến, nhắc nhở cậu phải ăn thêm chút trái cây. Trong lúc nhất thời, cậu cảm thấy hơi tủi thân. Cậu đóng tủ lạnh lại, đầu dựa vào cánh tủ thở dài, sau đó khẽ vuốt mặt, thay giày đi xuống lầu, đến siêu thị mini mua trái cây.
Đi vào trong siêu thị mini, Cố Cẩn lại gửi thêm một tin nhắn, nói với cậu mùa này bưởi còn chưa chín hẳn, những quả bưởi khác ở siêu thị đều là hàng cũ. Không được lười biếng vì bưởi có thể để lâu mà mua, hiện tại có thể mua mấy trái đào về ăn.
Thiệu Nguyên nhìn chằm chằm quả bưởi trong tay, sau đó đặt nó trở lại chỗ cũ, xoay người chọn mấy trái đào cho vào túi. Lúc tính tiền, ánh mắt cậu đảo qua quầy thuốc lá phía sau nhân viên thu ngân, do dự một lát, rồi dưới ánh mắt dò xét của nhân viên đó, nói: “Lấy giúp tôi một bao thuốc, cảm ơn.”
***
Thiệu Nguyên từng nghiện thuốc lá, và cả rượu.
Sau khi trùng sinh, có lẽ vì muốn đến gần Cố Cẩn hơn, cậu chưa từng động vào bất kỳ đồ uống có cồn nào. Và không chỉ không uống đồ có cồn, cậu cũng chưa hề hút thuốc lần nào. Vào những ngày cậu nhốt mình trong phòng vẽ tranh mải mê sáng tác, cầm bút vẽ lên, cậu lại hồi tưởng dáng vẻ đời trước của mình, vì nghiện rượu mà ngón tay liên tục run rẩy, không thể cầm vững cọ màu.
Thật sự rất chật vật.
Thiệu Nguyên dựa vào cửa sổ, châm một điếu thuốc lá. Điếu thuốc mang theo một chút hương bạc hà mát lạnh. Tuy đây là lần đầu tiên cậu hút thuốc ở đời này, nhưng cậu vẫn thuần thục nhả ra một làn khói, không hề bị sặc.
Hút thuốc gây nghiện, uống rượu cũng vậy.
Thiệu Nguyên cắn đầu thuốc lá, quay đầu nhìn về phía cửa phòng vẽ tranh. Cậu không đóng cửa, nên có thể nhìn thấy phòng ngủ tối tăm vì không bật đèn. Nếu Cố Cẩn đang ở nhà, hắn sẽ luôn bật ánh đèn vàng ấm áp trong phòng ngủ, để khi Thiệu Nguyên vừa thức đêm vẽ tranh xong, vừa mở cửa ra sẽ không phải thấy cảnh tất cả tối đen như mực.
—— Cố Cẩn cũng gây nghiện.