Chương 8

Bạch Nguyệt Quang Và Cái Bóng Của Hắn thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thiệu Nguyên ở lại Hương Giang một tháng, được nhóm bạn của Cố Cẩn dẫn đi khám phá khắp nơi, trải nghiệm cuộc sống địa phương. Trong nhóm có một thiếu niên tên Syre Grimm, là người bản địa, sinh ra và lớn lên ở Hương Giang nhưng gốc gác là người Anh. Cậu nhỏ hơn Thiệu Nguyên hai tuổi, tóc vàng mắt xanh, khi cười trông rất sôi nổi, rạng rỡ như ánh nắng ban mai.
Suốt một tháng đó, Syre Grimm trở thành hướng dẫn viên, dẫn họ đi khám phá mọi ngóc ngách, con phố lớn nhỏ của Hương Giang, đưa họ đến xem triển lãm, chiêm ngưỡng kiến trúc cổ điển và thưởng thức những món ăn vặt độc đáo, lạ miệng.
Bạn bè của Cố Cẩn phần lớn đều có tính cách cởi mở, dù mới gặp Thiệu Nguyên lần đầu nhưng không hề tỏ ra xa lạ, trái lại còn rất nhiệt tình kéo cậu nhập hội, dẫn đi chơi khắp nơi. Cố Cẩn và một nam sinh khác trong nhóm tên Nghiêm Nhạc thì luôn đi phía sau, chu đáo hỗ trợ khi cần.
Thiệu Nguyên quanh năm tự nhốt mình trong nhà để vẽ tranh, làm việc và nghỉ ngơi không theo quy tắc, ăn uống cũng không đúng bữa, nên thể lực chỉ ở mức khá yếu. Cậu hoàn toàn không theo kịp nhịp độ của nhóm thiếu niên năng động ấy, thường xuyên mệt đến rã rời chân tay. Nhưng bọn họ không hề khó chịu, lúc ấy sẽ tùy tiện tìm một quán nhỏ ven đường hay góc phố để ngồi nghỉ, vừa trêu ghẹo sự yếu ớt của Thiệu Nguyên, vừa đi mua nước tăng lực cho cậu.
Thiệu Nguyên chưa từng có bất kỳ người bạn nào, dù là bạn học cùng lớp, hay thậm chí là bạn ngồi cùng bàn thời cấp hai cấp ba cũng đều chỉ là mối quan hệ xã giao thông thường. Chưa từng có ai chủ động gần gũi Thiệu Nguyên đến thế, cũng chưa từng có người dùng sự nhiệt tình để sưởi ấm cậu như vậy. Thiệu Nguyên nhìn các nam sinh đang cười đùa bên cạnh mình, cũng không kìm được mà mỉm cười.
Ban ngày chơi đến mệt nhoài, Thiệu Nguyên sau khi trở lại khách sạn, rửa mặt xong liền mệt lả người nằm vật xuống giường, không muốn động đậy.
Thiệu Nguyên nằm sấp xem những bức ảnh đã chụp trong điện thoại, gương mặt không giấu được nụ cười hạnh phúc.
Cố Cẩn ngồi bên cạnh, cầm khăn tắm lau khô tóc cho cậu, động tác nhẹ nhàng như đang lau khô bộ lông cho một chú mèo con vừa mới tắm xong: “Vui lắm sao?”
“Ừm.” Thiệu Nguyên nghĩ, đây là lần đầu tiên cậu được gần gũi với những người cùng trang lứa đến vậy. Kiếp trước vì tính cách lập dị nên cậu không có bạn bè, kiếp này cậu lại chìm đắm trong bóng tối quá khứ của kiếp trước, nên cũng không dám kết bạn. Dạo gần đây, cùng Thẩm Phàm bọn họ vui chơi, cậu cảm thấy thực sự thoải mái. “Bạn bè của Cố Cẩn đều rất thú vị.” Cậu quay đầu sang, qua lớp tóc và khăn tắm, nhìn Cố Cẩn, “Anh ngưỡng mộ bọn họ, cũng ngưỡng mộ Cố Cẩn.”
Ngưỡng mộ họ vì được quen biết Cố Cẩn sớm hơn anh, cũng ngưỡng mộ Cố Cẩn vì có những người bạn tốt như vậy.
Cố Cẩn lộ ra vẻ mặt hơi phức tạp: “Bọn họ ồn ào quá, cứ như mấy đứa trẻ con nghịch ngợm vậy. Nếu không có Nghiêm Nhạc quản lý, chắc là không thể kiểm soát được họ rồi.”
Nghiêm Nhạc là một nam sinh cao gầy, suốt chuyến đi đều rất trầm lặng, nhưng không phải kiểu im lặng khiến người ta khó xử hay quái gở, mà là điềm tĩnh và tự tại. Cậu ta đứng phía sau mọi người, nhìn chăm chú vào họ, như dòng nước sâu âm thầm chảy một cách yên ả, thư thái, không hề lấn lướt nhưng cũng không bị ai xem nhẹ. Thiệu Nguyên cảm thấy cậu ta toát lên vẻ chín chắn, trưởng thành.
“Cậu ta đang học ở Đại học Lộ Thành, khoa Y học, sau này dự định sẽ trở thành bác sĩ khoa nhi.” Cố Cẩn dường như nhớ ra điều gì đó: “Syre trước đây hay nói cậu ta luôn giữ bộ mặt lạnh lùng như vậy, coi chừng sẽ khiến các bạn nhỏ đến khám bệnh sợ hãi đến mức không dám khóc.”
Thiệu Nguyên thử tưởng tượng cảnh tượng đó một chút, bật cười. Cậu nằm nghiêng trên giường, chầm chậm nhích lại gần Cố Cẩn, duỗi tay ôm eo hắn, sau đó thân thể dán sát vào, vùi mặt vào vùng eo bụng của hắn.
“Anh thực sự cảm thấy rất vui, Cố Cẩn.”
Càng biết nhiều về em, anh lại càng cảm thấy hạnh phúc hơn, thật giống như những gì mà anh có thể sở hữu càng ngày càng nhiều.
“Vậy thì tốt rồi.” Cố Cẩn cũng nằm xuống, tay đặt trên lưng Thiệu Nguyên, nói: “Em lo lắng bọn họ sẽ dọa anh sợ, nhưng anh chắc hẳn rất thích bọn họ. Sau khi anh đến Hương Giang, tinh thần càng ngày càng tốt, cũng cười nhiều hơn.” Hắn nhìn đỉnh đầu của Thiệu Nguyên, giọng nói dịu dàng: “Sau này em sẽ đưa anh đi gặp những người bạn khác nữa, còn có đồng nghiệp của em, bọn họ cũng sẽ thích anh, anh cũng sẽ thích bọn họ. Mà nếu không thích cũng chẳng sao.”
“—— Anh thích em nhất là được rồi.”
Thiệu Nguyên ngẩng mặt lên, nhìn theo gương mặt ngược sáng dưới ánh đèn của Cố Cẩn, đôi mắt trong trẻo và mềm mại. Cậu chống giường ngồi dậy, do dự chốc lát, sau đó xoay người ngồi hẳn lên đùi Cố Cẩn, cúi người xuống thì thầm vào bên tai hắn: “Ừ, anh thích Cố Cẩn nhất.”
Cố Cẩn hơi kinh ngạc, nhưng vài giây sau nhanh chóng ôm chặt lấy eo Thiệu Nguyên, như muốn khắc cậu vào trong thân thể mình.
Trong ánh đèn ấm áp tỏa ra từ đầu giường, hai người bọn họ hôn nhau nồng nàn, bầu không khí cũng dần dần trở nên mờ ám. Theo từng hơi thở hòa quyện vào nhau, nhiệt độ trong phòng trở nên nóng bỏng hơn bao giờ hết.
Thiệu Nguyên khẽ nói: “Anh muốn làm.”
“Ngày mai còn phải đi chơi.” Cố Cẩn mặc dù khéo léo từ chối, nhưng tay hắn vẫn luồn vào trong vạt áo ngủ của cậu, bàn tay đầy vết chai mỏng vẫn lưu luyến vuốt ve Thiệu Nguyên từ vòng eo ra sau lưng một cách chậm rãi.
Thiệu Nguyên thở dốc, bàn tay thon dài cũng lén lút luồn vào áo ngủ của Cố Cẩn. Cậu cúi thấp người, mái tóc hơi dài rủ xuống bờ vai mảnh khảnh, ánh đèn vàng ấm áp lướt qua đỉnh đầu, khiến gương mặt thanh tú của cậu càng thêm khiến người ta rung động.
“Anh muốn em.”
Cố Cẩn dường như đã đầu hàng, ngồi dựa vào đầu giường hôn Thiệu Nguyên thật sâu, sau đó tiến vào cậu. Khi cậu đang phát ra những tiếng thở dốc, hắn nhìn cậu bằng ánh mắt gần như thương xót, rồi cúi đầu xuống, nuốt những tiếng rên rỉ quyến rũ kia vào bụng mình.
“Em yêu anh, Thiệu Nguyên.”
—— “Yêu tất cả mọi thứ của anh đậm sâu.”
***
Khách sạn mà họ ở là một khách sạn bản địa lâu đời và nổi tiếng ở Hương Giang, khoảng hai mươi năm trước mới bắt đầu phát triển ra bên ngoài, chính thức xây dựng thêm chưa đến năm chi nhánh ở các nơi khác, hơn nữa đều là khách sạn cao cấp. Thời điểm Thiệu Nguyên xuống xe nhìn thấy bảng hiệu treo trước cửa khách sạn cũng vô cùng sửng sốt. Cậu nhớ lại giá thuê phòng một chút, nghiêm túc tự hỏi liệu tiền tiết kiệm của mình có đủ để chi trả cho kỳ nghỉ hè này không.
Khách sạn nằm ở một vị trí đắc địa, tất cả các tiện nghi đều đầy đủ. Những khu vực tiện ích như bể bơi, phòng tập thể thao, khu giải trí, phòng trò chơi... không thiếu thứ gì, thậm chí còn có cả một phòng đọc sách đầy cây xanh ở tầng cao nhất.
Phòng ở cũng có hiệu quả cách âm rất tốt.
Ít nhất Thiệu Nguyên và Cố Cẩn mây mưa đến hơn nửa đêm cũng không có ai đến gõ cửa phàn nàn họ quá ồn ào.
Ngày hôm sau, Hương Giang giảm nhiệt độ, trời đổ mưa lớn, các kế hoạch đã định từ trước đều bị hủy bỏ. Họ rủ nhau đến phòng trò chơi của khách sạn để chơi game.
Thiệu Nguyên không mặc áo hoodie rộng thùng thình mà đổi thành áo sơ mi của Cố Cẩn. Áo sơ mi của Cố Cẩn phần lớn là sơ mi trắng, ngoài ra cũng có vài màu sắc khác. Buổi sáng khi rời giường, Cố Cẩn cố nén cười đưa cho Thiệu Nguyên một chiếc áo sơ mi màu đen, sau đó giúp đỡ người bạn trai đang mềm nhũn chân của mình thay đồ, cài cúc áo đến tận nút cao nhất, che giấu những dấu hôn tím đỏ gần như phủ kín cổ cậu.
Cố Cẩn đột nhiên nghĩ đến lần đầu gặp Thiệu Nguyên, cậu cũng thường xuyên mặc áo sơ mi. Đến bây giờ hắn còn nhớ rõ dáng vẻ Thiệu Nguyên đứng dưới ánh đèn đường mời hắn làm người mẫu khỏa thân, cổ trắng nõn, cổ tay nhỏ gầy. Có điều hiện tại Thiệu Nguyên đã rất hiếm khi mặc áo sơ mi, tủ quần áo của cậu càng ngày càng có nhiều áo hoodie và áo thun, phong cách ăn mặc cũng càng ngày càng thích kiểu rộng rãi thoải mái.
“Em đang cười cái gì vậy?” Thiệu Nguyên ngơ ngác nhìn Cố Cẩn, rồi cúi xuống nhìn chiếc áo sơ mi trên người mình một chút. Sau đó cậu nhận ra rằng Cố Cẩn lại tiếp tục cao hơn nữa, cổ tay áo và vạt áo đều dài ra, phần vai cũng rộng hơn. Cậu không kìm được mà thốt lên: “Sao em lớn nhanh như vậy.” Nói xong lại nhớ ra, Cố Cẩn chỉ mới mười chín tuổi, vẫn đang trong thời kỳ trưởng thành, tương lai cơ thể vẫn sẽ tiếp tục phát triển.
Cố Cẩn không trả lời, nắm tay Thiệu Nguyên cùng đi đến phòng trò chơi. Các bạn của hắn đã ngồi quây quần bên nhau, tay cầm chơi game, bắt đầu vui vẻ. Đối với hai người đến muộn cũng không hề có ý kiến gì, chỉ chào hỏi qua loa vài câu.
Nghiêm Nhạc ngồi trên ghế sofa, trong tay cầm một quyển sách dán đầy giấy ghi chú, còn tay kia thì xoay bút. Cậu ta liếc nhìn họ một cái: “Chào buổi sáng.” Sau đó cậu ta hơi ngẩng đầu, ý bảo họ đến chỗ cửa sổ cạnh sân thượng: “Bữa sáng ở đằng kia.” Rồi tạm dừng một chút, nói với ngữ điệu bình tĩnh: “Phải ăn sáng trước chín giờ, nếu không sẽ dễ bị sỏi mật.”
Vài người đang chơi game nghe vậy theo bản năng rụt cổ.
Cố Cẩn đẩy Thiệu Nguyên đi đến bàn ăn: “Lần sau bọn tôi sẽ chú ý.”
Cửa thông ra sân thượng đã bị khóa, bên ngoài trời mưa rất lớn, những hạt nước va vào ô cửa thủy tinh vang lên tiếng lộp độp không ngớt. Bên trong phòng chỉ có tiếng nhạc nền của game mà các thiếu niên đang chơi và giọng kêu la hò hét. Rõ ràng là hơi ồn ào, nhưng Thiệu Nguyên lại cảm thấy bình yên đến lạ thường. Có lẽ vì tâm hồn thanh tịnh, cậu chưa từng cảm thấy thoải mái đến thế.
Nếu như những ngày tháng sau này đều cứ luôn luôn như vậy thì thật quá tốt rồi.