Bạch Nguyệt Quang Và Cái Bóng Của Hắn thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thiệu Nguyên đôi khi sẽ nghĩ, một khi số phận đã an bài thì rất khó có thể chống lại – Tựa như cậu gặp được Cố Cẩn bên cạnh hồ nhân tạo, nhận ra sâu sắc chính mình chỉ giống như một thứ giả dối, tầm thường mà thôi.
Cậu nhìn thấy An Phi Vũ trong trường học.
Sau khi khai giảng, Thiệu Nguyên cố gắng tránh mặt tân sinh viên vào ngày nhập học, hoạt động chào đón người mới cũng tìm cớ không tham gia. Mà khoa Quản trị kinh doanh cách khoa Nghệ thuật hơn nửa khuôn viên trường, một người là sinh viên năm nhất, một người là đàn anh năm ba, việc tránh mặt nhau cực kỳ đơn giản.
An Phi Vũ là một chàng trai phóng khoáng, thích thể hiện, mặc dù Thiệu Nguyên cố tình tránh mặt An Phi Vũ thì tin tức về cậu ta vẫn được người khác truyền đến tai Thiệu Nguyên – Chàng sinh viên năm nhất có thân hình cao lớn, khuôn mặt anh tuấn đó xuất thân ưu việt, gia thế hiển hách. Bởi vì cậu ta có mâu thuẫn với gia đình nên mới đăng ký vào Đại học Hoa Thành cách nhà hàng ngàn dặm. Mâu thuẫn chuyện gì ư? An Phi Vũ nói cậu ta chỉ thích đàn ông chứ không thích phụ nữ, đó là trời sinh không thể thay đổi được. Cha mẹ cậu ta rất tức giận, muốn từ mặt cậu ta và cắt đứt chu cấp tài chính, chỉ có người anh trai vẫn luôn âm thầm giúp đỡ và động viên cậu ta, đồng thời cố gắng khuyên can cha mẹ.
Tuy rằng cha mẹ của An Phi Vũ ngoài miệng nói muốn từ mặt cậu ta, nhưng trên thực tế bọn họ cũng không đành lòng để con trai chịu khổ, cho nên mỗi tháng vẫn đều đặn chuyển tiền cho An Phi Vũ, vì thế cậu ta từ đầu đến chân đều khoác lên mình hàng hiệu xa xỉ.
Việc cậu ta dũng cảm thừa nhận mình là người đồng tính cũng thu hút sự chú ý của mọi người. Chàng thiếu niên vừa đủ tuổi trưởng thành này có gương mặt điển trai, tính tình vui vẻ, nhiệt tình và hoạt bát, ít ai cảm thấy ác cảm với cậu ta. Dù sao xu hướng tính dục là trời sinh, cậu ta đâu có phạm pháp.
Thiệu Nguyên nghe thấy An Phi Vũ vừa nhập học được hai tháng liền trở thành đối tượng được cả trường học bàn luận và chú ý, trong phút chốc hơi hoảng hốt.
Tuy rằng An Phi Vũ đã nhập học hai tháng, nhưng Thiệu Nguyên còn chưa hề tận mắt nhìn thấy cậu ta. Rõ ràng sau khi trọng sinh, cậu luôn đứng trước gương bắt chước lời nói và hành động của Cố Cẩn, chính là vì hy vọng vào một ngày nào đó, đối tượng có thể khiến An Phi Vũ yêu từ cái nhìn đầu tiên sẽ thay đổi thành bản thân mình. Nhưng hiện tại, cậu chỉ hy vọng An Phi Vũ không bao giờ nhập học tại Đại học Hoa Thành.
Thời điểm Thiệu Nguyên đang tìm kiếm cảm hứng trong phòng vẽ tranh của trường học, bỗng nhiên nghe thấy phía sau truyền đến một giọng nói, quen thuộc nhưng cũng thật xa lạ.
“Đàn anh, người trong bức tranh là ai vậy?”
Bàn tay đang cầm bút chì của Thiệu Nguyên bỗng dừng lại mấy giây, sau đó nhanh chóng vạch một đường thật mạnh trên bức tranh. Cậu nhìn chằm chằm vào hình vẽ nửa mặt sắc nét của Cố Cẩn trên giấy, những ngón tay cứng lại. Cậu ngẩng đầu nhìn về phía sau, người vừa nói là một nam sinh mặc áo phông thể thao, cánh tay kẹp quả bóng rổ, cả người tỏa ra hơi thở năng động, hẳn là mới chơi thể thao xong.
Phòng vẽ tranh cách đường biên sân bóng rổ không xa lắm, nhưng hai nơi lại bị ngăn cách bởi hàng cây xanh và hàng rào lưới thép, nếu muốn đến bắt buộc phải đi vòng. Có lẽ khi bọn họ chơi bóng rổ đã lỡ đánh bóng bay qua hàng rào, An Phi Vũ trèo qua đây nhặt bóng, rồi vô tình thấy Thiệu Nguyên vẫn còn trong phòng vẽ tranh.
An Phi Vũ vốn sống trong một gia đình giàu có, tất nhiên cha mẹ cũng muốn bồi dưỡng tài năng và kiến thức nghệ thuật cho cậu ta. Bởi vậy cậu ta nhận ra Thiệu Nguyên đang ngồi trong phòng vẽ tranh cúi đầu phác họa chính là họa sĩ có chút tiếng tăm mấy năm gần đây. Trước khi đến Đại học Hoa Thành, cậu đã nghe nói Thiệu Nguyên cũng là sinh viên của trường này.
Trên giấy vẽ màu trắng ngà là những nét bút chì đen bóng, phác họa bóng dáng một người, chiếc cổ cao thẳng, đường hàm dưới cong duyên dáng, sườn mặt sáng sủa, vẻ ngoài thấp thoáng ẩn hiện dưới những nét đổ bóng cấu trúc, tuy mơ hồ, bí ẩn nhưng lại vô cùng đẹp đẽ.
Tuy rằng chỉ là một bức phác họa, lại không hiểu sao mang đến cho người xem một cảm giác bình yên.
Thiệu Nguyên nhìn cậu ta, không nói chuyện.
An Phi Vũ giống như bị hút vào bức tranh, mãi một lúc sau mới định thần lại, nói với vẻ mặt hơi ngượng ngùng: “A, quả bóng của bọn em không may bị ném sang bên này, cho nên em đến đây nhặt bóng, quấy rầy đàn anh rồi, thật ngại quá.” Cậu ta gãi đầu, nở nụ cười rạng rỡ.
Những nam sinh tuổi này có lẽ đa phần đều giống như vậy, nhiệt tình, hiếu động, tràn đầy năng lượng, khi tươi cười tựa như ánh mặt trời, ấm áp và rực rỡ.
“Không sao.” Thiệu Nguyên trả lời, cậu cúi đầu, khép lại quyển ký họa trong tay, thu dọn bút vẽ, cất vào ba lô.
“Đàn anh phải về rồi ạ? Là do em cắt ngang cảm hứng của anh sao?” An Phi Vũ có vẻ kinh ngạc.
Thiệu Nguyên lắc đầu: “Hôm nay vốn dĩ không có cảm hứng gì, không liên quan đến cậu.” Cậu đeo ba lô trên vai, giọng nói lạnh nhạt. Dưới ánh nắng dịu dàng, êm ái của nắng thu rọi xuống, gương mặt thanh tú của cậu dường như sáng bừng, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa nỗi lo âu và u buồn.
“Đàn anh đi luôn ạ? Để em tiễn anh nhé.” An Phi Vũ lên tiếng nói.
“Không cần, chắc bạn bè của cậu đang đợi cậu đấy.” Thiệu Nguyên lùi ra sau một bước, chỉ vào quả bóng rổ trong tay cậu ta, “Anh thích ở một mình.”
***
Thiệu Nguyên đẩy cửa nhà ra, nhìn thấy Cố Cẩn bận rộn quét dọn nhà cửa. Hắn mặc áo phông màu xám và quần cargo màu đen, trên người còn đeo một chiếc tạp dề in hình chú cá voi nhỏ. Hắn đang ngồi xổm trên đất sạc pin cho con robot hút bụi hơi ngốc nghếch trong nhà, để lộ vòng eo săn chắc.
Cố Cẩn thoạt nhìn thân hình hơi gầy yếu, nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi. Hắn có lẽ chính là kiểu người mà mọi người vẫn hay nói, mặc đồ trông gầy nhưng cởi đồ ra lại có cơ bắp, cơ bắp cực kỳ cân đối, không phải kiểu cơ bắp cuồn cuộn do tập thể hình, mà giống như đã được hướng dẫn và tính toán kỹ lưỡng, khiến cơ thể trở nên cường tráng hơn, đồng thời điều chỉnh độ săn chắc cơ bắp sao cho cân đối với vóc dáng của mình.
“Anh về rồi à, sao hôm nay về sớm vậy?” Cố Cẩn quay đầu lại, nhìn thấy Thiệu Nguyên đang đeo ba lô đứng ngẩn ngơ ở khu vực tiền sảnh liền lập tức đứng dậy, bỏ con robot hút bụi ngốc nghếch, ăn một bụng rác mà không biết nhả ra kia xuống sàn, đi về phía Thiệu Nguyên, giơ hai tay ra như muốn ôm cậu, nhưng sau đó lại nhớ ra mình vừa dọn dẹp robot hút bụi, “Em đi rửa tay đã, hôm nay em có làm món lê hấp đường phèn đấy.”
Thiệu Nguyên chậm rãi gật đầu, dòng suy nghĩ trong đầu chợt đứt đoạn. Cậu rất nhanh lấy lại sự tỉnh táo, đổi sang đi dép lê trong nhà – Đôi dép vải này đã được giặt sạch sẽ, hai chiếc tai mèo may ở mép giờ cũng xù lên đáng yêu. Cậu đặt ba lô lên giá tủ ở tiền sảnh, nhặt một chiếc gối ôm rồi ngồi xuống thảm – Thảm cũng đã được thay, trước đây là màu trắng, giờ là màu vàng, trông giống màu lá ngân hạnh vào mùa thu.
Cậu không nhịn được quay sang nhìn chằm chằm con robot hút bụi ngốc nghếch mà Cố Cẩn đang sạc ở góc phòng – Chắc cũng nên đổi sang một con robot hút bụi chất lượng hơn, thông minh hơn, có thể tự đổ rác.
Cố Cẩn từ trong phòng bếp bưng ra món lê hấp đường phèn đựng trong chiếc bát thủy tinh trong suốt trông rất tinh xảo. Hắn đặt bát lê hấp đường phèn trước mặt Thiệu Nguyên, cũng ngồi xuống tấm thảm, tư thế ngồi khoanh chân khiến hắn thoạt nhìn như một chú mèo đoan chính lặng lẽ nhìn chằm chằm vào động vật hai chân.
Thiệu Nguyên uống xong một bát lê hấp đường phèn, thở phào một hơi. Hương vị ấm áp, ngọt ngào trôi từ miệng xuống cổ họng, xoa dịu những lo âu bất an. Cậu ngắm nhìn chiếc thìa màu vàng kim, sau đó dè dặt hỏi Cố Cẩn như đang thăm dò: “Nếu có người yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên, rồi bắt đầu theo đuổi em, em sẽ phản ứng thế nào?”
Cố Cẩn nghiêng đầu, gương mặt có vẻ mơ hồ: “Em có anh rồi mà?”
Đối với Cố Cẩn mà nói, chuyện này không phải vấn đề nan giải, tại sao hắn phải phản ứng? Hắn đã có Thiệu Nguyên.
“Vậy giả sử chúng ta không ở bên nhau, người kia yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên, bắt đầu theo đuổi em, tất cả mọi người đều biết người kia thích em ——”
Cố Cẩn giơ tay ra, ngăn Thiệu Nguyên tiếp tục nói. Nụ cười trên mặt hắn vụt tắt, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Thiệu Nguyên: “Anh bị ai đó kỳ quái làm phiền sao?”
“…… Không có.” Thiệu Nguyên thật thà nói, “Anh thực sự muốn thảo luận với em về vấn đề này.”
Vẻ mặt Cố Cẩn dịu đi, hắn nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi nói: “Có thể nói rõ hơn không?”
Thiệu Nguyên nhớ lại quá trình An Phi Vũ theo đuổi Cố Cẩn. Cậu ta phô trương thanh thế, tất cả mọi người đều biết. Trước đây, cả Đại học Hoa Thành và nhân viên quán bar đều bàn tán sôi nổi, nói: “Ai ai cũng biết người kia thích em, người kia nghĩ đủ mọi cách để theo đuổi em.”
Cố Cẩn gật đầu, lấy chiếc thìa nhỏ từ tay Thiệu Nguyên, đặt lại vào bát thủy tinh, sau đó một tay xoa đầu Thiệu Nguyên, như đang an ủi một đứa trẻ, mỉm cười nhìn cậu: “Nếu anh gặp phải loại người này, trước tiên nhất định phải nói cho em biết, được không?”
Thiệu Nguyên: “?”
“Loại người này không đáng tin cậy. Yêu từ cái nhìn đầu tiên, mà tình yêu rõ ràng là chuyện của hai người. Đến tên tuổi, ngày sinh tháng đẻ của nhau còn chưa biết đã vội rêu rao cho tất cả mọi người bàn tán. Gặp phải loại người này phải nhanh chóng tìm em, biết chưa?”
Cố Cẩn bưng bát thủy tinh vào bếp, bắt đầu dọn rửa, lại đưa phần lê hấp đường phèn còn chưa ăn hết trong nồi sang một bên. Thiệu Nguyên đi theo, đứng ở cửa nhìn bóng lưng Cố Cẩn, ánh mắt dừng lại ở chiếc eo bị dây tạp dề buộc chặt. Thấy Cố Cẩn đã cất bát đũa khô ráo vào tủ bếp, Thiệu Nguyên mới tiến lên hai bước, ôm lấy eo Cố Cẩn từ phía sau, tay bắt đầu mân mê lung tung vùng bụng dưới của Cố Cẩn – Ở đó có cơ bụng săn chắc, đều tăm tắp.
Cố Cẩn không nhịn được bật cười: “Lại sao nữa?” Hắn quay đầu lại nhìn Thiệu Nguyên đang vùi mặt vào vai mình.
Thiệu Nguyên nhón chân: “Em lại cao thêm rồi.” Đây là thời kỳ phát triển của nam sinh sao, lớn nhanh quá.
“Em còn sẽ tiếp tục cao nữa.” Cố Cẩn tươi cười, dáng vẻ dịu dàng, nuông chiều, ánh mắt nhìn Thiệu Nguyên thậm chí tràn đầy sự cưng chiều, “Muốn em chia cho anh vài centimet chiều cao sao?”
Thiệu Nguyên nghĩ nghĩ, ngẩng đầu cắn chiếc cằm Cố Cẩn, dùng răng cọ nhẹ một chút, trêu đùa đến mức Cố Cẩn cười không ngừng. Thiệu Nguyên ép sát người vào Cố Cẩn. Cố Cẩn giơ một tay chống lên tủ bếp, tay còn lại kéo tay Thiệu Nguyên. Lưng hắn dần dần cũng tựa vào tủ bếp, sau đó hắn ôm chặt Thiệu Nguyên, để cậu nằm gọn trong lồng ngực mình, mơn trớn chiếc cổ trắng nõn của cậu, những ngón tay lướt qua lọn tóc mềm mại đã hơi dài.
“Anh muốn hôn em.” Thiệu Nguyên nói.
“Đây là nhà bếp.”
“Anh không ngại, chúng ta có thể dọn dẹp cùng nhau.”
“…… Em còn đang mặc tạp dề.”
“Anh thích, em có thể cởi ra cho anh mặc.”
Cố Cẩn sững sờ một chút, hơi dời tầm mắt sang chỗ khác, gương mặt ửng hồng: “Anh không giống trước đây lắm.”
Thiệu Nguyên nhìn hắn, đôi mắt đẹp đẽ, u buồn: “Em sẽ vì anh không giống trước đây mà chán ghét anh sao?”
Cố Cẩn nhìn chằm chằm cậu một lát, sau đó lại mỉm cười. Hắn cúi đầu hôn môi Thiệu Nguyên: “Em xin rút lại câu nói vừa nãy, anh vẫn giống như trước đây.”
Chiếc tạp dề cuối cùng bị ném xuống đất, không ai tiếp tục mặc nó.
Bàn tay Thiệu Nguyên nắm chặt trên giá bếp lạnh lẽo, những ngón tay rõ khớp xương chạm phải chiếc bát thủy tinh gần đó, khiến nó chao đảo, đổ hết nước lê hấp đường phèn đã nguội ngắt ra ngoài. Mùi hương thanh ngọt dần lan tỏa khắp không khí. Tầm mắt cậu trở nên mơ hồ, nhìn chằm chằm vào chiếc bát thủy tinh đã đổ trên giá bếp, thấy tay mình ướt nhẹp vì dính đầy nước lê ngọt ngào, cảm giác dính dính quanh quẩn nơi đầu ngón tay.
Cố Cẩn mơn trớn khuỷu tay Thiệu Nguyên rồi từ từ trượt thẳng xuống mu bàn tay cậu. Lòng bàn tay hắn mang theo vết chai mỏng vuốt ve mu bàn tay bên dưới, cuối cùng mười ngón tay chậm rãi đan xen vào nhau, cùng nhuốm đầy hương vị ngọt dính kia.
Thiệu Nguyên không kìm được co chặt tay, phát ra tiếng run rẩy: “…… Lê hấp đường, bị đổ…”
“Ừm.” Cố Cẩn ôm lấy eo Thiệu Nguyên, cúi đầu hôn lên gáy cậu, “Lát nữa em lại nấu cho anh một nồi khác,” giọng hắn khàn khàn, ánh mắt dịu dàng nuông chiều, “Anh còn thích gì nữa, cứ nói cho em biết nhé.”
“Em đều sẽ cho anh.”
Thiệu Nguyên đã khác hơn một chút so với lần đầu gặp mặt, nhưng đôi khi lại giống như chẳng có gì thay đổi. Cậu vẫn như con mèo nhà đã từng bị bỏ rơi một lần, nhạy cảm, nhát gan, cực kỳ cẩn thận thăm dò chủ nhân, sợ hãi chủ nhân sẽ không cần đến mình nữa.
Nhưng bây giờ cậu đã biết làm nũng.
Cố Cẩn nghĩ vậy, để lại một dấu hôn sau tai Thiệu Nguyên.
—— Hãy tin tưởng em thêm một chút, tùy hứng thêm một chút, vô cớ gây sự cũng không sao.
Cố Cẩn bế Thiệu Nguyên đã hoàn toàn kiệt sức vào phòng tắm, nhìn thoáng qua căn bếp bừa bộn. Hắn nghĩ việc dọn dẹp cùng Thiệu Nguyên chắc chắn là không thể rồi.
Hắn điều chỉnh vòi sen, mở nước ấm, ôm Thiệu Nguyên cùng ngồi vào bồn tắm, hôn lên trán Thiệu Nguyên đầy trìu mến.
—— Hãy tin tưởng em, hãy dựa dẫm vào em.
Nụ cười của Cố Cẩn ấm áp và êm đềm, như một đóa sen lặng lẽ nở rộ trong làn hơi nước.
—— Hãy chỉ thuộc về em.