Bạch Sắc Tường Vi Lục - Mặc Nhĩ
Thâm cung và lần đầu chạm mặt Hoàng đế
Bạch Sắc Tường Vi Lục - Mặc Nhĩ thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mười ngày sau, cuộc tuyển tú chính thức kết thúc.
Tin tức ta được sắc phong Quý nhân Thất phẩm ngay tại đại điện đã nhanh chóng lan truyền khắp hoàng cung trong mười ngày sau đó.
Ta được an bài vào biệt cung của Lâm Hoa Điện, còn chính điện thuộc về một nữ nhân cùng nhập cung với ta. Nàng ta tên là Giang Kiều Nhan, là thứ nữ của Nhị phòng phủ Uy Vũ tướng quân.
Nàng ta có dáng vẻ đoan trang, dung mạo thanh tú, từng đường nét đều toát lên vẻ cao quý.
Hoàng thượng sắc phong nàng ta làm Đức dung Ngũ phẩm, ban hiệu Tĩnh.
Ta cứ ngỡ nàng ta sẽ đúng như danh hiệu của mình: tĩnh lặng, ôn hòa, nhưng hóa ra Hoàng đế quả thực đã nhìn nhầm người.
Giang Kiều Nhan đích thị là một kẻ chua ngoa đanh đá, kiêu căng ngạo mạn, lúc nào cũng thích bới lông tìm vết, gây chuyện với người khác.
Mà ta lại ở gần nàng ta, phẩm cấp lại thấp hơn, nên tự nhiên trở thành mục tiêu hàng đầu để nàng ta xỉa xói.
“Ta nói cho ngươi biết, hôm nay Hoàng thượng sẽ đến cung ta, tốt nhất ngươi nên ngoan ngoãn ở yên trong biệt cung, nếu để ta thấy dù chỉ một sợi tóc của ngươi…”
Nàng ta hất cằm, hai tay làm điệu bộ khoa trương, ra vẻ cao ngạo.
“Tỷ tỷ yên tâm, ngay cả hơi thở của muội, tỷ cũng sẽ không cảm nhận được!”
Ta nhấp một ngụm trà, ngẩng đầu đáp lời, thái độ nghiêm túc như đang hứa hẹn chuyện trọng đại.
Nhưng từ khi nhập cung đến nay, ta đã nghe câu này không dưới năm mươi lần rồi…
Nghe nói, Thọ An Điện của Chiêu tần và Dao Phù Cung của Minh tu dung đều đã có tin vui.
Hơn nữa, theo quy định trong cung, cứ mùng một và ngày rằm hàng tháng, Hoàng thượng đều phải nghỉ lại tại Hoa Thanh Cung cùng Hoàng hậu.
Vậy mà Giang Kiều Nhan lại có bản lĩnh giữ chân Hoàng đế tới năm mươi ngày trong tổng số sáu mươi ngày nhập cung.
Thật sự lợi hại.
Thế nhưng, ta sẽ không vạch trần nàng ta để làm gì.
Rốt cuộc, chẳng phải việc ngắm hoa trong Ngự Hoa Viên hay thưởng thức điểm tâm của Ngự Thiện Phòng sẽ thú vị hơn sao?
Mỗi ngày sau khi thỉnh an Hoàng hậu, ta lại sai Bảo Nhi đi lấy ít trà bánh điểm tâm, mang đến một chỗ vắng vẻ mà ta mới phát hiện.
Tận cùng phía bắc của Ngự Hồ, dưới một tán liễu già, có một đình nghỉ chân đã bỏ hoang từ lâu.
Ta quan sát nhiều ngày, phát hiện trong cung chẳng mấy ai lui tới nơi đó, nên dần dần biến nơi đó thành địa bàn riêng của mình.
Một ấm trà mát, vài miếng điểm tâm, kể cho Bảo Nhi vài chuyện phiếm không đầu không cuối, sau đó lại gối đầu lên bàn đá chợp mắt một lát… một ngày cứ thế trôi qua thật nhanh.
Mãi đến một ngày nọ, Giang Kiều Nhan thực sự được Hoàng thượng triệu thị tẩm.
Nàng ta vui mừng khôn xiết, đến độ khi vẫn đang bọc kín trong chăn chờ nội thị đến khiêng đi, vẫn không quên sai nha hoàn gọi ta đến khoe khoang một phen.
“Muội muội chúc mừng tỷ tỷ…”
Ta ngoài miệng nịnh nọt nhưng trong lòng lại chẳng có chút cảm xúc nào.
Cứ tưởng rằng, từ nay về sau, nàng ta sẽ một đường thuận lợi thăng tiến, ít nhất cũng phải leo lên bậc Vãn dung gì đó…
Nhưng Hoàng thượng hoàn toàn không để mắt tới nàng ta, chỉ sủng hạnh một đêm, rồi chẳng buồn đoái hoài thêm lần nào nữa.
Giang Kiều Nhan cũng chẳng còn hơi sức đâu mà kiếm chuyện với ta nữa, mà bắt đầu mỗi ngày si tình rầu rĩ.
Thậm chí đôi khi nàng ta còn hỏi ta: “Ngươi đã bao giờ gặp Hoàng thượng chưa? Có cảm thấy ngài ấy là nam nhân đẹp nhất thiên hạ không?”
Ta chỉ có thể lắc đầu: “Muội thực sự không có phúc phận đó.”
Sau đó, nàng ta nhốt mình trong phòng ngày ngày thêu thùa.
Uyên ương, mẫu đơn, hoa hồng, hợp hoan…
Hai tháng trôi qua, số lượng hầu bao và khăn tay nàng ta thêu nhiều không đếm xuể nhưng chưa từng tặng được một cái nào.
Kinh thành vào thu.
Ngự Hoa Viên đã héo tàn đi không ít, mà từ sau lần thị tẩm duy nhất ấy, ta cũng đã hai tháng chưa quay lại đình nghỉ chân quen thuộc.
Bởi vì Giang Kiều Nhan không tìm ta gây sự nữa nên ta cũng chẳng cần phải tránh né.
Lá vàng rơi đầy mặt hồ.
Đến nơi, ta thấy có rất nhiều cung nhân đang dùng lưới vớt lá rụng.
Tự dưng mất cả hứng thú.
Ta ra hiệu cho Bảo Nhi chuẩn bị quay về.
Đúng lúc xoay người, đập vào mắt ta lại là một bóng dáng khoác long bào màu vàng sáng chói.
Ta tim đập dồn dập, vội vàng điều chỉnh lại tâm trạng, cúi đầu hành lễ.
“Ngẩng đầu lên.”