Bị Hoàng đế chán ghét và bệnh đậu mùa của Kiều Nhan

Bạch Sắc Tường Vi Lục - Mặc Nhĩ

Bị Hoàng đế chán ghét và bệnh đậu mùa của Kiều Nhan

Bạch Sắc Tường Vi Lục - Mặc Nhĩ thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong Hoa Thanh Cung, lò than lúc nào cũng ấm áp. Ta thường xuyên ôm theo quyển tiếu lâm của mình, ngày nào cũng chạy sang đó.
Đương nhiên, ta luôn tìm hiểu trước lịch trình của Hoàng thượng để tránh mặt ngài ấy càng nhiều càng tốt.
Dù vậy, vẫn có vài lần ta không tránh được.
Mà Hoàng thượng… ngài ấy không thích ta, thậm chí có thể nói là ghét bỏ ta.
Mỗi lần chạm mặt, ngài ấy luôn lộ rõ vẻ chán ghét. Những lúc như vậy, ta cũng biết điều mà hứa với Hoàng hậu nương nương sẽ quay lại vào hôm khác, rồi ôm theo quyển tiếu lâm toàn tập rời đi.
Thường thì chưa kịp ra khỏi cửa cung, ta đã nghe thấy Hoàng thượng nói với Hoàng hậu một câu: “Không hiểu sao Hoàng hậu lại thích nàng ta, suốt ngày cúi gằm mặt, nói một câu là lập tức quỳ xuống…”
Sau đó, ta không nghe rõ bọn họ nói gì nữa, nhưng cũng đoán được, chắc chắn là đang chê ta quá mức "an phận thủ thường", nói khó nghe hơn thì chính là nhát gan…
Nhưng mà, Hoàng thượng không phải nên thích những người an phận sao?
Từ xưa đến nay vẫn luôn là như vậy, ngài ấy ghét ta như thế này, chỉ có thể chứng tỏ rằng… Ngài ấy không bình thường!
3.
Ta đã trải qua nửa năm yên ổn nhất trong đời mình.
Hoàng thượng bận rộn chính sự, từ sau Tết Thượng Nguyên, ngay cả ngày mùng Một và Rằm ngài ấy cũng chỉ nghỉ lại trong Ngự Thư Phòng.
Hoàng hậu nương nương và Giang Kiều Nhan lại đồng loạt mắc bệnh trong một trận xuân hàn.
Ta biết chút y thuật, là lén học hồi còn ở phủ Linh Châu. Chuyện này ngoài ta ra thì chỉ có Bảo Nhi và người dạy ta biết.
Hoàng hậu nương nương dĩ nhiên không đến lượt ta phải bận tâm nhiều, nhưng ta vẫn chạy sang căn dặn vài câu.
Nàng nói ta làm như thể nàng là trẻ con vậy, lại bảo đây là bệnh cũ từ nhiều năm trước, mỗi khi giao mùa đều sẽ bị phong hàn, nên kêu ta đừng lo lắng.
Sau đó, vì sợ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của Hoàng hậu, ta cũng ít đến Hoa Thanh Cung hơn mà quay về Lâm Hoa Điện để chăm sóc Giang Kiều Nhan.
Bệnh của nàng ta không giống với Hoàng hậu nương nương, cơn sốt kéo dài suốt bảy, tám ngày, cả ngày nàng ta nằm trên giường như một cái xác không hồn.
Ban đầu, thái y kê rất nhiều thuốc trị phong hàn hạ nhiệt, cho đến một hôm ta sang thăm nàng ta, vô tình nhìn thấy trên cánh tay nàng có những mụn nước nhỏ.
Thái y bắt mạch nên không nhìn kỹ đến tận đó, nhưng ta thì bị dọa không nhẹ, không biết có phải đúng như ta nghĩ hay không.
Ta vội vã mời thái y đến kiểm tra, quả nhiên là bệnh đậu mùa.
Lâm Hoa Điện bị phong tỏa.
Các phi tần ở cung điện lân cận đều được di dời, trừ ta và Nguyệt Nhi - nha hoàn một mực muốn ở lại chăm sóc chủ tử nhà mình - thì xung quanh không còn một bóng người.
Hoàng hậu nương nương muốn ta rời đi nhưng ta trấn an nàng, nói mình đã từng mắc bệnh đậu mùa khi còn nhỏ nên sẽ không bị lây lại nữa.
Giang Kiều Nhan mỗi ngày đều chế giễu ta rằng ta đang "mèo khóc chuột".
“Đúng đúng, ta là một con mèo đáng yêu, còn tỷ tỷ là một con chuột bị người đời ghét bỏ, được chưa?”
Vừa lau mặt cho nàng, ta vừa đáp trả.
Nàng bật cười nhưng cười được một lúc lại bắt đầu khóc.
“Giờ tỷ tỷ yếu đuối đến thế sao?”
Ta cười nhạo nàng.
Không ngờ, nàng càng khóc dữ hơn, khóc mãi không dứt.
“Lý Tân Nhu, ngươi từng gặp Hoàng thượng chưa?”
Ta cười khẩy, nàng đã khóc thành ra như vậy rồi mà còn muốn khoe khoang sao?
“Ngươi khinh ai đấy?”
Ta dí sát mặt lại gần nàng: “Muội đây đã gặp Hoàng thượng không biết bao nhiêu lần rồi!”
“Nhưng ta chỉ gặp ngài ấy đúng một lần…”
Nàng lại khóc tiếp.
“Này, Giang Kiều Nhan! Đừng khóc nữa!”
Ta lạnh mặt, cố tình dọa nàng: “Thái y nói rồi, bị bệnh đậu mùa mà khóc thì càng chết nhanh hơn đấy.”
“Tỷ còn muốn gặp Hoàng thượng không?”
Nàng bật cười, nói: “Đây mà là thái y gì chứ, rõ ràng là lang băm.”
Ta sững sờ, lang băm sao?
Người nói câu này chính là vị đại phu đã cứu ta khỏi bệnh đậu mùa khi xưa…
“Lý Tân Nhu…”
“Hả?”
“Ngươi nói xem, ta còn có thể gặp lại Hoàng thượng nữa không?”
“Sẽ mà.”
Ta an ủi nàng.
“Nhưng ta cảm thấy… sẽ không.”
Ta muốn tiếp tục trấn an nàng nhưng không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ đành hỏi: “Tại sao tỷ tỷ lại thích Hoàng thượng?”
Nàng khẽ cong khóe môi, mỉm cười: “Vì ngài ấy… rất đẹp, lại rất dịu dàng…”
“Chỉ vì vậy thôi sao?”
“Ta cũng không biết nữa.”
Nàng lắc đầu: “Chỉ là… ta cảm thấy mình chỉ có thể thích ngài ấy rồi cứ thế ngày nhớ đêm mong, sau đó chẳng thể nào quên được.”
Chỉ có thể thích Hoàng thượng…