Hoàng thượng ghé thăm và chuyện cười

Bạch Sắc Tường Vi Lục - Mặc Nhĩ

Hoàng thượng ghé thăm và chuyện cười

Bạch Sắc Tường Vi Lục - Mặc Nhĩ thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ta ngẩn người. Ta có muốn gần gũi Hoàng thượng ư? Hoàn toàn không. Ta không hề thích Hoàng thượng. Người luôn lạnh nhạt với ta, hành động khó đoán, ta cảm thấy mình vĩnh viễn sẽ chẳng thể thân cận với người.
Hoàng hậu không nhìn ta nữa, chỉ nắm chặt tay ta và tiếp tục bước đi. “Nhu Nhi, vị tướng quân trẻ tuổi mà con từng nhắc đến…” “Chính là người đã dốc hết chân tâm của mình.” “Để rồi phải chịu một cái chết thảm thương không ai dám nhìn.” “Thế nên Nhu Nhi phải nhớ…” “Trong hoàng thành này, chỉ có vô tình vô ái, mới có thể tồn tại lâu dài.”
Những lời của Hoàng hậu nương nương giống hệt mẫu thân ta. Nhưng người vừa dạy dỗ ta đạo lý, lại vừa đối xử với ta vô cùng tốt.
Đầu tháng Sáu, Chiêu tần và Minh tu dung lần lượt sinh hạ hai vị công chúa. Hoàng hậu vô cùng vui mừng, kéo ta cùng chọn hai chiếc khóa trường mệnh, mang đến tặng cho hai vị phi tần. Người rất yêu trẻ con.
Sau bài học lần trước, ta cũng không còn ngây ngô hỏi “nương nương sao không sinh hạ một hoàng tử hay công chúa với Hoàng thượng” nữa.
Buổi tối về phòng, Bảo Nhi cau mày nhìn ta rất lâu, cứ như muốn xuyên thủng người ta vậy. Ta hỏi ai đã chọc giận nàng ấy. Nàng bực tức đáp: “Là chủ tử đó!”
“Ta đắc tội với ngươi khi nào?” Ta bật cười, ngữ khí đầy nghi hoặc. Bảo Nhi giận dỗi túm lấy tay ta, bộ dạng cứ như một bà mẹ già: “Chủ tử à! Ngài và Minh tu dung cùng tiến cung, giờ người ta đã có tiểu công chúa rồi, còn ngài ngay cả thị tẩm cũng chưa từng! Ngài xinh đẹp hơn Minh tu dung nhiều lắm, sao Hoàng thượng lại chẳng đoái hoài đến ngài nhỉ?”
“Ngươi hỏi ta sao?” Ta nhìn đôi mắt đảo qua đảo lại của nàng, nghiêm túc đáp: “Người có thích hay không cũng chẳng liên quan gì đến ta.” “Haizz… cũng may mà Hoàng hậu nương nương cưng chiều ngài.” “Nếu không thì làm sao có thể tồn tại trong cung này được chứ.”
Ta giơ tay gõ nhẹ lên đầu nàng, thầm nghĩ… Trong cung này, chỉ có Hoàng hậu nương nương là tinh tường sáng suốt, nhìn thấu được một mặt rực rỡ sáng chói của ta.
Từ hôm đó, Bảo Nhi ngày ngày đốt hương bái Phật… Chỉ mong Hoàng thượng có thể ghé thăm ta một lần. Mỗi lần như vậy, ta đều lén dập tắt nén hương nàng thắp, rồi lại tự mình thắp thêm vài nén khác, cầu Phật tổ ngàn vạn lần đừng để Hoàng thượng tới đây.
Không biết là do ta không đủ thành tâm hay do Bảo Nhi quá đỗi thành tâm. Cuối tháng Sáu, Hoàng thượng đến cung của ta. Bảo Nhi cười đến mức không khép nổi miệng, không biết còn tưởng rằng người được sủng hạnh là nàng.
“Trẫm nghe Hoàng hậu nói ái phi kể chuyện cười rất hay.” Người không nói gì khác, vừa ngồi xuống đã ném cho ta một vấn đề nan giải như vậy.
Hoàng hậu nương nương là bởi vì quá cưng chiều ta nên mới cảm thấy chuyện cười của ta hay, chứ như lão cha, nha sai trong phủ doãn Lâm Châu, kể cả Bảo Nhi cũng đều cảm thấy chuyện cười của ta vô vị đến cực điểm.
Ta không muốn phí công kể chuyện cười rồi lại bị người quăng cho ánh mắt lạnh lùng, bèn nói rằng quyển sách kia mấy tháng trước đã để quên ở chính điện của Lâm Hoa Cung, giờ chắc cũng đã hóa thành tro bụi.
Sắc mặt Hoàng thượng lập tức sa sầm, hoàn toàn không còn vẻ hứng khởi như ban nãy. Aizz, lại phải quỳ rồi. Ta đứng dậy, đang chuẩn bị hướng người nhận tội, khóe mắt lại thoáng thấy Đức Toàn công công đang ra sức nháy mắt với ta, thì lập tức dâng lên nghi hoặc.
Ngay lúc đó, Bảo Nhi từ bên ngoài chạy vào, mang theo quyển “Tuyển tập chuyện cười nhạt nhẽo” đặt trước mặt ta: “Hoàng thượng, Chiêu nghi, quyển sách này chưa từng bị đốt, nô tỳ đã sớm cất đi rồi.”
Ta thật sự cảm thấy Bảo Nhi so với ta còn thích hợp làm phi tử hơn, ít nhất nàng còn biết cách giữ chân nam nhân… Bảo Nhi kéo Đức Toàn công công lui ra ngoài. Ta cầm lấy quyển sách, ngồi xuống, hắng giọng, ôm tâm thái liều mạng. Hoàng thượng có thích hay không cũng mặc kệ, dù sao ta đâu ép người nghe.
“Hai anh em chuối đi dạo phố. Anh chuối đi trước, vì trời quá nóng nên cởi áo ra. Ngươi đoán xem chuyện gì xảy ra?”