Chương 15

Bạch Sắc Tường Vi Lục thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ta không thể ở lại Hoa Thanh Cung được nữa.
Hoàng thượng nói sẽ sắp xếp cho ta một cung điện mới, rồi hỏi ta có yêu cầu gì không.
Ta đáp rằng ta muốn ở một mình, không muốn sống chung với bất kỳ ai khác nữa.
Người im lặng một lúc rồi gật đầu, ra lệnh cho Đức Toàn công công sắp xếp người chuyển đồ của ta đến Vĩnh Hòa Cung.
Ôn ma ma đi theo ta. Hoàng thượng muốn phái cả Đức Toàn công công đến hầu hạ, nhưng ta đã từ chối.
Đức Toàn công công đã theo Người nhiều năm, không ai hiểu rõ Người hơn ông ấy.
Trong cung lại rộ lên đủ mọi lời đồn đại.
Có kẻ nói ta tâm cơ thâm trầm, dùng cách lấy lòng Hoàng hậu nương nương để tiếp cận Hoàng thượng. Có kẻ lại bảo khi thất sủng, ta bất bình nên hãm hại nương nương. Bây giờ kế sách đã thành công, ta lại được sủng ái trở lại.
Ta không để tâm, cũng chẳng muốn tranh luận bất cứ điều gì.
Sau khi Hoàng thượng giao quyền quản lý hậu cung cho Dung quý phi, bọn họ lại nịnh bợ nàng ta, dần dần cũng quên bẵng mất ta.
Thời tiết ấm lên, ta lại sống những ngày tháng như khi mới tiến cung vậy.
Điểm khác biệt chính là đình nghỉ mát kia đã được tu sửa lại, và ta cũng không còn cần đến vấn an Hoàng hậu nương nương nữa.
"Tỷ tỷ..."
Ta và Bảo Nhi đang đi trước sau thì một giọng nói cất lên gọi dừng bước chân của chúng ta.
Quay đầu lại, đó là một nữ tử thanh tú.
Bảo Nhi nghiêng người thì thầm vào tai ta, nói rằng đây là An Bảo Lâm của Thúy Ngọc Hiên.
Hiểu ra, ta liền chào nàng ta một tiếng. Nàng ta chỉ chăm chú nhìn ta, rồi lại liếc về phía đình nghỉ mát không xa, chậm rãi nói: "Hoàng thượng đã cấm lại gần khu vực quanh đình này rồi."
"Lúc vấn an buổi sáng, Quý phi nương nương đã truyền chỉ, mấy ngày nay tỷ tỷ bị bệnh không đến vấn an, hẳn là chưa biết chuyện này."
Nàng ta nói rất nghiêm túc.
Ta và Bảo Nhi liếc nhìn nhau, nghĩ bụng rằng nếu chỉ dụ được truyền trong lúc vấn an, thì ta quả thực không thể nào biết được.
Ta cảm tạ An Bảo Lâm, nàng ta chỉ cười nhẹ nói không sao, sau đó dẫn theo tỳ nữ của mình rời đi.
Buổi tối, Hoàng thượng đến Vĩnh Hòa Cung.
Ta bảo Bảo Nhi lấy thêm bát đũa, Người cười, nói rằng mình đã dùng bữa rồi, chỉ đến xem ta ăn xong liền rời đi.
Ta hơi ngạc nhiên… Hoàng thượng từ Bảo Hoa Điện chạy đến đây, chỉ để nhìn ta dùng bữa thôi ư?
Nhưng ánh mắt Người lại nóng rực, tràn đầy chân thành.
Bữa ăn này kéo dài rất lâu.
Vốn dĩ sớm đã có thể ăn xong, chỉ là Hoàng thượng cứ liên tục gắp thức ăn cho ta, vừa ăn hết miếng này lại có thêm miếng mới khác.
Đến cuối cùng, ta đã chẳng đếm nổi mình đã ăn bao nhiêu miếng thịt gà, thịt vịt, thịt cá…
“Thiếp ăn không nổi nữa rồi…” Ta che bát lại, ngăn cản đôi đũa của Người tiếp tục vươn tới.
Người khựng lại một chút, đặt đũa xuống rồi đứng dậy.
"Vậy, trẫm về trước đây…"
Không biết tại sao, ta lại cảm thấy trong ánh mắt Người có một tia thất vọng rất nhỏ.
Ta mím môi, rồi bất giác thốt lên: "Nếu không… Hoàng thượng cứ ở lại đi ạ."
Câu này vừa thoát ra khỏi miệng, ngay cả ta và Hoàng thượng đều sửng sốt.
Vẻ thất vọng trong mắt Người vụt tắt.
Người không để ta có cơ hội hối hận, lập tức sai Đức Toàn công công về Bảo Hoa Điện lấy tấu chương, sau đó ngồi xuống án thư.
Ta ngồi bên cạnh mài mực cho Người.
Trong Vĩnh Hòa Cung đốt rất nhiều đèn, ánh sáng ngọn nến trong cùng chiếu bóng cây bút lông lên mặt Người, theo ánh lửa chập chờn mà thay đổi hình dạng.
Ta chăm chú quan sát, ánh mắt lướt qua trán Người, rồi đến mắt, sống mũi, cuối cùng dừng lại ở khóe môi đang cong lên của Người.
"A Như, vì sao nàng cứ nhìn trẫm hoài vậy?"
"Vì thiếp không có gì để nhìn…" Ta vội vàng quay mặt đi, dời ánh mắt về nghiên mực: "Thiếp chẳng lẽ lại đi nhìn tấu chương ư?"
Người bật cười, cũng không vạch trần tâm tư của ta.
Ta bắt đầu chuyển chủ đề, hỏi Người vì sao không cho cung nhân lui tới đình bên bờ Ngự hồ.
Người không trả lời ngay, mà hỏi ngược lại: "Nàng muốn ai đi?"
Ta lắc đầu, nói: "Là thiếp muốn đi. Mấy ngày trước thiếp vẫn đến đó dạo một vòng, hôm nay nghe nói Hoàng thượng hạ chỉ, nên thiếp lại quay về."
Hoàng thượng khép lại tấu chương vừa duyệt xong, ngẩng đầu nhìn ta, chậm rãi nói:
"A Như có thể đi."
"Trẫm thích nhìn A Như ở nơi đó."
"Thích nhìn A Như chống cằm ăn điểm tâm, thích nhìn A Như ngửa đầu cười lớn sau khi kể xong một câu chuyện cười nhạt nhẽo, cũng thích nhìn A Như nằm gục trên bàn đá ngủ gật…"
Người nói rất nghiêm túc.
Mà ta, dường như lại thấy được ánh sao trong đôi mắt cong như trăng non của Người.