Minh Tu Dung và lời nói năm xưa

Bạch Sắc Tường Vi Lục

Minh Tu Dung và lời nói năm xưa

Bạch Sắc Tường Vi Lục thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ta nào dám chê bai? Ai chẳng biết tài thêu thùa của Chiêu phi nương nương là tuyệt nhất kinh thành, biết bao kẻ dù bỏ bạc ra cũng chẳng thể cầu được một mảnh vải thêu của nàng.
Nàng ấy ngồi lại rất lâu, kể cho ta nghe chuyện khi nàng mang thai, nói về công chúa An Lạc nghịch ngợm, khó bảo đến mức nào, còn lần đầu tiên mở miệng gọi chẳng phải “nương”, mà là “phụ hoàng”.
Công chúa An Lạc vẫn luôn quấn quýt lấy nàng, đôi mắt to tròn long lanh, chăm chú nhìn bụng ta đã nhô cao.
Lúc gần rời đi, Chiêu phi nương nương hỏi ta có tham dự yến tiệc đêm Giao thừa hay không.
Ta lắc đầu, nói rằng e rằng không tiện.
Nàng thoáng buồn nhưng cuối cùng chỉ dặn ta giữ gìn sức khỏe.
Ta và Chiêu phi vốn chưa từng có quan hệ thân thiết. Trước đây, ngoài lần ta cùng Hoàng hậu nương nương tặng nàng một chiếc khóa trường mệnh khi công chúa An Lạc mới sinh, thì hôm nay mới là lần trò chuyện lâu nhất.
Vậy nên, trong lòng khó tránh khỏi chút hoài nghi, nhưng dù cố tìm cũng chẳng thấy manh mối nào.
Những ngày sau đó, ta thường nghĩ... Nếu khi ấy ta thực sự để tâm đến mối nghi ngờ này, hoặc nếu ta quyết định tham dự yến tiệc đêm Giao thừa năm ấy, liệu kết cục có thay đổi hay không?
Ngày cuối năm, lớp tuyết tích tụ trên mặt đất phần lớn đã tan, ánh mặt trời chói chang nhưng chẳng thể xua tan giá lạnh.
Ta đã có thể cảm nhận được thai nhi trong bụng đạp.
Những ngày gần đây, nó luôn đạp liên tục, mỗi lần như vậy, ta lại dỗ dành: “Chờ thêm chút nữa thôi, con sắp được gặp mẫu thân và phụ hoàng rồi.”
Qua giờ Dậu, yến tiệc đêm Giao thừa trong cung mới bắt đầu. Ta ngồi trong phòng, học theo đường kim mũi chỉ của Chiêu phi nương nương, định thêu vài bộ y phục.
Đến giờ Tuất, ta cảm thấy có chút đói liền sai Bảo Nhi đến Ngự Thiện Phòng xem còn món gì không.
Giữa lúc ấy, có thị vệ đứng gác ngoài cổng cung, ta liền bảo Ôn ma ma ra hỏi.
“Nương nương...” Ôn ma ma chỉ vừa đi một lát đã quay lại: “Là Minh tu dung từ lãnh cung chạy ra, thị vệ đang truy tìm.”
Minh tu dung… Nàng đã trở nên điên loạn sau khi công chúa An Minh qua đời sao?
Dù mới chỉ một năm trôi qua, nhưng dường như ta đã quên mất nàng ta.
“Ma ma, mang theo mấy vị công công đi tìm Bảo Nhi...” Ta đặt kim chỉ xuống, lòng dấy lên nỗi bất an: “Đừng để nàng ấy chạm mặt Minh tu dung.”
Ôn ma ma nhận lệnh rồi lập tức đi ngay.
Tâm trí ta rối bời. Minh tu dung đã phát điên, thứ gì có thể khiến nàng ta liều mạng thoát khỏi lãnh cung?
Là công chúa An Minh? Hay là Tống Nhiên Chỉ?
Ta đang suy nghĩ thì nghe thấy tiếng loảng xoảng của chậu hoa vỡ vụn trong viện. Cung nữ trực đêm rụt rè đi xem xét, chẳng mấy chốc đã hoảng loạn chạy về bẩm báo: “Là Minh tu dung!”
Ta hoảng hốt, vội bảo nàng ấy ra ngoài tìm cấm vệ quân rồi khoác áo hồ cừu bước ra cửa.
Ta đã gặp Minh tu dung ba lần.
Lần đầu tiên là khi mới nhập cung, nàng ta rực rỡ, lộng lẫy, trên mặt lộ rõ sự e ấp của một thiếu nữ.
Lần thứ hai là khi nàng ta hạ sinh công chúa An Minh, Hoàng hậu nương nương dẫn ta đến tặng khóa trường mệnh. Khi ấy, ta chỉ thoáng nhìn Minh tu dung qua cánh cửa, nàng ta gầy yếu, xanh xao, nhưng giữa hai hàng chân mày lại hiện rõ niềm hạnh phúc khó che giấu.
Sau đó, công chúa An Minh yểu mệnh, nàng ta phát điên, ôm chặt cỗ quan tài nhỏ, bộ dạng tiều tụy chẳng khác gì bây giờ.
Ta nấp sau lưng cung nữ, có phần e dè với nàng ta, nhưng nàng ta chỉ đứng bất động bên chậu hoa vỡ vụn, ánh mắt dán chặt vào bụng ta.
Ta khẽ siết chặt áo hồ cừu, che đi phần bụng đã nhô cao.
Nàng ta dời mắt, nhìn thẳng vào ta.
“Ta nhớ ngươi...” Giọng Minh tu dung vang lên, trong trẻo đến mức chẳng ai nghĩ nàng đã mất trí: “Ngươi là người kém lễ nghi nhất trong tất cả tú nữ.”
Ta khẽ nhếch khóe môi, không ngờ nàng ta lại nói với ta điều này.
“Ta từng cùng những người khác chê cười ngươi, nói rằng ngươi vào cung một năm vẫn chưa từng được sủng hạnh, hoàng thượng giữ ngươi lại chẳng qua chỉ vì đám quan viên châu phủ mà thôi.” Nàng ta ngập ngừng, rồi cụp mắt nói tiếp: “Chỉ là ngươi thực sự rất đẹp, lại chẳng tranh giành, giống y hệt cố Hoàng hậu nương nương.”