Bạch Sắc Tường Vi Lục
Nỗi Lòng Hoàng Đế
Bạch Sắc Tường Vi Lục thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù sao đi nữa, nàng vẫn khác biệt. Vị trí của nàng trong lòng Hoàng thượng, dù thế nào cũng không thể sánh bằng Hoàng hậu.
Cũng chính vào khoảnh khắc ấy, ta mới thực sự tin rằng, Hoàng thượng đã khắc ghi nàng trong tim.
Ta vẫn luôn cảm thấy may mắn vì nàng đã thốt ra câu nói ấy.
Nàng nói rằng nàng nguyện ý lắng nghe mọi tâm tư của Hoàng thượng.
Trước giờ, có ai từng nói với Hoàng thượng như vậy chưa? Hơn mười năm qua, chỉ duy nhất nàng mà thôi.
Sau này, Hoàng thượng từng nhắc lại chuyện đó, tưởng chừng như nói với ta, nhưng thực chất là tự nói với chính mình.
Ngài nói: "Dù là vậy, trẫm phải mở lời với nàng ra sao đây?"
Những chuyện cũ như một trò đùa của trẫm, những yêu hận khó phân định, những thủ đoạn tàn nhẫn đã giúp trẫm có được ngày hôm nay.
…
Trước khi Hoàng hậu rời đi, nàng đã có một cuộc trò chuyện riêng với Hoàng thượng.
Tất cả mọi người đều bị đuổi ra ngoài, ta cũng phải tốn rất nhiều công sức mới có thể thuyết phục nàng rời đi.
Sau đó, Hoàng thượng kể lại, Hoàng hậu đã nói với ngài về thứ tình yêu mà nàng ấy tin tưởng.
“Gặp gỡ liền rung động, chia xa liền nhớ mong… Nếu có một ngày mất đi, thì chẳng ai có thể thay thế.”
Hoàng hậu khuyên Hoàng thượng hãy buông bỏ hận thù với Lục thị, thật lòng yêu thương một người.
Chuyện này quá khó.
Ta từng nghĩ điều đó rất đơn giản, cho đến khi ta hiểu rõ tính cách của nàng.
Cung nữ thân cận của nàng, Bảo Nhi, từng nói với ta rằng chủ nhân của mình luôn giấu kín nỗi buồn trong lòng, sợ bị người khác nhìn thấu.
Nàng sợ đón nhận sự ấm áp từ người khác, bởi vì nếu đã đón nhận rồi mà lại đánh mất, thì phải làm sao đây?
Thì ra nàng và Hoàng thượng lại giống nhau đến thế… Điều này, mãi đến khi đứa trẻ kia mất đi, ta mới nhìn thấu.
Hoàng thượng sợ mất mát, nên sau khi suy nghĩ, ngài vẫn chọn cách giấu kín bản thân, chôn chặt những nỗi niềm vô vọng vào đáy lòng, không để ai có thể lần ra dấu vết.
Còn nàng, từng gửi gắm hy vọng nơi Hoàng thượng, nhưng hết lần này đến lần khác chỉ nhận về thất vọng.
Sau này, nàng cũng tự giấu mình đi, không khóc, không làm loạn, cứ như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Hai con người luôn sợ mất đi, phải làm sao mới có thể đi đến bên nhau?
5
Khi trăng mới lên, ta hỏi Hoàng thượng có muốn dùng bữa hay không.
"Không cần…" Ngài khép lại tấu chương, đứng dậy khỏi án thư, chậm rãi nói: "Hôm nay đến cung của Chiêu phi dùng bữa."
"Không đến Vĩnh Hòa Cung sao?" Lời vừa thốt ra, ta đã giật mình vì sự đường đột của chính mình.
"Ngươi bây giờ to gan thật đấy." Hoàng thượng xoay người, giọng nói pha thêm vài phần dò xét.
Ta vội cúi đầu xin tội: "Vì ban ngày chủ nhân Vĩnh Hòa Cung đã đến tìm Hoàng thượng, nô tài nghĩ hẳn là có chuyện quan trọng nên mới lỡ lời thất thố."
"Thôi được rồi!" Ngài sải bước đi về phía trước, ta liền lập tức theo sát.
"Truyền giá đến Thọ An…" Ta còn chưa kịp dứt lời, Hoàng thượng đã phân phó với thị vệ nâng kiệu.
"Đến Vĩnh Hòa Cung."
Thì ra, triều đại có thể thay đổi, giang sơn có thể xoay vần… Không ai biết Hoàng thượng đã từng yêu một người sâu đậm đến nhường nào, cũng không ai hay trong quãng thời gian ấy, trái tim ngài đã bao lần rung động.
Lại càng không ai có thể hiểu, khi đối diện với tình yêu và trách nhiệm của một đế vương, trong lòng ngài đã giằng xé, mâu thuẫn đến mức nào…
Những điều ấy, sử sách vĩnh viễn sẽ không ghi chép, chỉ có thể để chính Hoàng thượng tự khắc ghi vào tim.
Ta bước theo kiệu rồng, thầm nghĩ, có lẽ như vậy đã là kết cục tốt nhất.
Ít nhất, ngài vẫn có thể dựa vào rung động này, nỗi nhớ thương này, thứ tình cảm không ai có thể thay thế này, để tiếp tục sống dưới những bức tường cung cao ngất ngưỡng.
Ít nhất, những suy nghĩ ấy không còn tối tăm như trước mà luôn lấp lánh những tia sáng mong manh.
[Toàn Văn Hoàn]