Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên
Chương 19: Ho ra máu
Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khúc Du lùi lại một bước, Châu Đàn đứng tại chỗ nhìn nàng, đôi mắt màu hổ phách bình lặng sâu thẳm, đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận áp lực trực diện từ đối phương.
Vị quan trẻ tuổi mới hai mươi mốt đã nhậm chức quan tứ phẩm, sau này còn trở thành vị Tể phụ trẻ tuổi nhất toàn triều Đại Dận, tâm tư tất nhiên phức tạp hơn nàng gấp bội.
Trước đây nàng vẫn luôn quan sát chàng, luôn cảm thấy khó nắm bắt. Hóa ra ngay cả vẻ bình tĩnh bên ngoài của Châu Đàn cũng là giả vờ, câu hỏi “cô muốn gì” lúc tỉnh lại hôm đó cũng chỉ là lời xã giao. Nàng nghi ngờ chàng một phần, thì sự đa nghi của chàng còn sâu sắc hơn nàng gấp bội.
Khúc Du nhận ra mình đã vô thức lùi đến sát tấm bình phong, nàng vươn tay vịn vào mép bình phong: “Ngài vì sao lại nghi ngờ ta?”
“Ngày ta tỉnh lại, cô có ơn cứu mạng ta, nhưng lại không đòi hỏi bất cứ điều gì.” Ánh mắt Châu Đàn lướt qua nàng, dừng trên tấm bình phong rồi nhanh chóng dời đi. “Cô không động đến tiền bạc trong phủ, không nhận quyền hành, vì ta mà cãi lời phụ thân mình. Ta càng muốn hỏi cô, cô làm những điều này, chẳng lẽ ta không nên nghi ngờ cô sao?”
“Đây là cái logic kỳ lạ gì vậy?” Khúc Du uất nghẹn: “Ta cứu ngài, bảo vệ ngài, lẽ nào ta đã làm sai rồi?”
“Trên đời làm gì có ai vô duyên vô cớ cứu ta? Cô mang thân phận gì, mang lập trường gì?” Châu Đàn lạnh lùng đáp. “Rốt cuộc cô vì sao nhất quyết phải can dự vào vụ án Cốc thị đó, vì sao lại ban ơn cho ta?”
“Nữ tử bình thường, làm gì có ai có được tâm tư tỉ mỉ, trí nhớ siêu phàm như vậy? Cô thông thạo quy trình của Chiêu Tội Ti, ngay cả pháp điển điều lệ của Đại Dận cũng có thể đọc vanh vách, không màng danh tiết đi cùng ta ra vào lầu xanh, không chút e ngại. Dáng vẻ cử chỉ, quy tắc lễ nghi, cô hoàn toàn không biết, ngay cả lời nói cũng thường xuyên khác lạ…”
Chàng từng bước tiến đến, bóng hình thanh mảnh in trên tấm bình phong, bao trùm lấy nàng: “Ta đã hỏi không chỉ một lần, cô là người của ai, cô muốn gì?”
“Nếu ta nói… ta chỉ muốn cứu ngài, không muốn đòi hỏi gì từ ngài, e rằng ngài cũng không tin phải không?” Ngón tay Khúc Du vô thức cào vào khung gỗ tấm bình phong bên cạnh, nàng chậm rãi nói: “Còn về ta là người của ai, Châu đại nhân đã nghi ngờ ta như vậy, e rằng sớm đã điều tra ta rồi phải không. Không tra ra được gì nên mới phải dò xét, chung quy, ngài chính là không tin sẽ có người đối đãi với ngài như vậy?”
Châu Đàn im lặng không đáp lời, nhưng trong ánh mắt lại thoáng qua một tia phức tạp. Khúc Du không phân biệt được đó là kinh ngạc hay hoài nghi, nàng sững sờ một lúc, nhưng đột nhiên nhớ ra điều gì đó.
“Ngài vừa rồi thừa nhận đã sắp đặt để ta tham gia vào chuyện này vì đồng cảm với những nữ tử đó, còn ngài thì sao? Để ta đoán xem, ngài chỉ là muốn hạ bệ Bành Việt thôi phải không? Mạng sống của Cốc Hương Hủy, mạng sống của những nữ tử này, tất cả đều là quân cờ của ngài, không phải sao?”
Nàng thấy yết hầu Châu Đàn khẽ động đậy, sau đó chàng cụp mắt xuống.
Lông mi chàng run rẩy, trông thật đáng thương, giọng nói cũng khàn đi, nhưng lại không chút do dự nói: “Phải.”
“Lúc cô đoán ra chuyện này là do ta sắp đặt, chẳng phải nên lường trước những điều này rồi sao? Lòng thương hại của cô, sự lợi dụng của ta, đối với họ mà nói là như nhau. Tin đồn thị phi chẳng lẽ cô chưa từng nghe qua? Ta vốn dĩ là kẻ không từ thủ đoạn.”
Chàng nói một tràng dài như vậy, sắc mặt có chút tái nhợt, buộc phải vịn vào tấm bình phong bên cạnh.
Khúc Du nhắm chặt mắt, muôn vàn suy nghĩ cuộn trào trong lòng.
Từ khoảnh khắc Châu Đàn tỉnh lại, hai loại cảm xúc hoàn toàn đối lập là thông cảm và nghi kỵ, rõ ràng và do dự đã bắt đầu quấy nhiễu suy nghĩ của nàng. Nàng luôn bị mắc kẹt trong cuộc đấu tranh giữa cảm tính “người này trông không tệ đến thế” và lý tính “người này quả thực đã làm những điều này”.
Nhưng nàng là một nhà nghiên cứu lịch sử, vốn dĩ không nên có yêu ghét hay thù hận gì với chàng, ngay cả cảm xúc cũng không nên có.
Rồi nàng mở mắt.
Nàng nhìn Châu Đàn trước mặt, vô cùng rõ ràng, nhưng lại hơi hoảng hốt nhận ra rằng nàng đã không thể đánh giá chàng một cách thuần túy lý tính được nữa.
Bởi vì chàng trước mặt có hơi thở, có nhịp tim, không phải là những trang sách lạnh lẽo mà là một con người bằng xương bằng thịt.
Nàng sống chung với chàng sớm tối, cảm xúc chủ quan đã gây ảnh hưởng đến đánh giá khách quan của nàng về chàng, nhất định không thể xóa bỏ.
Cho nên dù Châu Đàn chính miệng thừa nhận chàng đã lấy mạng sống của Cốc Hương Hủy làm quân cờ để tiến hành tranh chấp chính trị, nàng cũng không có sự khinh miệt “thì ra là vậy”. Cảm xúc đầu tiên trào dâng trong lòng lại là thất vọng.
Thất vọng vì Châu Đàn quả nhiên như sử sách đã ghi chép, thất vọng vì sự tàn nhẫn của chàng.
Có lẽ là sự bối rối thoáng qua trên mặt Châu Đàn vào ngày Cốc Hương Hủy rơi lầu đã khiến nàng nảy sinh phán đoán cảm tính sai lầm. Nàng thực sự đã đi ngược lại sử sách, lầm tưởng Châu Đàn là một quân tử chính trực, dẫn đến khi chàng để lộ bộ mặt thật, lòng nàng chỉ còn lại sự lạnh lẽo.
Châu Đàn dường như đọc được sự thất vọng và lạnh lùng trong thần sắc nàng, môi chàng run lên, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không thốt nên lời.
“Người đời nói Châu đại nhân không từ thủ đoạn…” Khúc Du chậm rãi nói: “Hôm nay, ta được lĩnh giáo rồi…”
“Cho nên ta mới nói, ta có thể tin cô bất bình thay họ, nhưng cô có lý do gì để đồng cảm với ta?” Châu Đàn nói thật nhanh, nghiến răng nghiến lợi, dường như sợ nói chậm sẽ để lộ sự run rẩy trong lời nói. “Ta không phải người tốt gì, vì sao cô lại làm như lần đầu biết chuyện này? Cô rõ ràng như thế nhưng vẫn cứ ban ơn cho ta. Là muốn ta cảm tạ cô hay là có mục đích gì khác, hôm nay cô hãy nói cho rõ còn tốt hơn là để mai sau ta tự tra ra.”
“Ngài cứ việc đi tra đi, tra xem một nữ tử nhà quan văn lục phẩm bị ban hôn cho ngài để xung hỉ rốt cuộc có mục đích gì.” Khúc Du đăm chiêu nhìn chàng, không nhịn được mỉa mai: “Châu Đàn, ngài quá đáng thương rồi, làm chuyện thất đức nhiều quá, người khác có một chút thiện ý với ngài, ngài cũng không dám tin.”
Châu Đàn cười lạnh một tiếng: “Cô dường như không sợ ta.”
Khúc Du sững sờ, nàng lúc này mới nhận ra, có lẽ vì nàng biết rõ câu chuyện trong lịch sử, nên đối mặt với Châu Đàn, người mà ngay cả Lương An cũng sợ đến run rẩy, vậy mà nàng lại chẳng hề cảm thấy sợ hãi chút nào.
Một kẻ thao túng quyền lực không từ thủ đoạn như vậy, thực ra chỉ cần duỗi một ngón tay là có thể nghiền nát nàng, phải không… Giống như Lương An đã từng hét lớn trên công đường ngày đó.
Cũng không biết vì sao, đối với Châu Đàn, nàng vẫn không hề nảy sinh chút sợ hãi nào, thậm chí còn có một sự thân thiết kỳ lạ.
Khúc Du nghĩ đến đây, theo bản năng quay người muốn rời khỏi nơi này.
Lẽ ra phải biết chàng làm ra chuyện này cũng không có gì lạ, tại sao lại không thể bình tĩnh, tại sao cảm xúc thất vọng lại nồng đậm đến thế?
Hạ Tam vừa lúc này gõ cửa: “Đại nhân, Ngỗ tác bên kia đã có hồi đáp rồi.”
Châu Đàn rất lâu không nói lời nào, Khúc Du cảm thấy chàng bước tới một bước, dường như muốn lên tiếng, nhưng không hiểu sao lại không mở lời.
Nàng hơi do dự quay người lại, vừa vặn thấy khuôn mặt Châu Đàn tái mét không còn chút máu, chàng vịn vào bình phong cúi gập người, thở hổn hển. Ngẩng đầu thấy nàng quay người, lại theo bản năng lùi lại một bước, suýt chút nữa đứng không vững.
Khúc Du giật mình, vội vàng tiến lên đỡ lấy chàng.
Động tác này quá đỗi quen thuộc khiến nàng chợt nhớ lại cảnh tượng Châu Đàn vừa mới tỉnh lại, hai người ở sau bình phong, chàng đứng không vững, nàng tiến đến dìu. Mùi tĩnh thủy hương phiêu đãng quanh chủ nhân đôi mắt màu hổ phách ấy khiến nàng hiếm khi thất thần.
Nhưng lần này lại nghiêm trọng hơn cả lúc chàng chưa khỏi hẳn vết thương cũ, Châu Đàn được nàng đỡ lấy, ho sù sụ dữ dội như không thở nổi.
Khúc Du đành phải ôm lấy chàng, lại cùng chàng ngã ngồi xuống đất. Chàng vươn một tay siết chặt tay áo nàng, giống hệt như nàng vừa kéo chàng, chiếc tiểu quan bạch ngọc cài ngay ngắn trên đầu chàng cọ xát trên vai nàng mà lỏng lẻo ra.
“Ngài, ngài làm sao vậy?”
Khúc Du hoảng hốt hỏi, không có câu trả lời. Nàng cúi đầu xuống, cố gắng nhìn rõ một chút, lập tức cảm thấy toàn thân lạnh toát.
Châu Đàn gầy mảnh, quan bào đỏ thẫm hơi rộng trên người chàng, ống tay áo hơi dài hơn bình thường. Nàng nhìn qua phát hiện chỗ đó rõ ràng sẫm màu hơn những chỗ khác rất nhiều. Vừa rồi chàng không nói được lời nào, lại ho ra một búng máu tươi đầy tay áo!
Hạ Tam ở ngoài lại do dự gõ cửa một tiếng.
Châu Đàn lau vội vết máu bên khóe môi, dường như không thể trốn tránh được nữa. Chàng run rẩy tay mò ra từ trong ngực một chiếc bình sứ thanh hoa nhỏ, nhét vào tay Khúc Du.
“Giúp, giúp ta…”
Chắc hẳn là thuốc mang theo bên mình, Khúc Du mở nút bình, hốt hoảng hỏi: “Nên uống mấy viên?”
Châu Đàn nhíu mày phát ra tiếng thở khổ sở, nàng nghe không rõ, đành cúi sát hơn một chút.
Không ngờ Châu Đàn một tay bóp lấy gáy nàng, Khúc Du không kịp né tránh, hàm dưới va mạnh vào xương đòn của chàng, giống như bị chàng thô bạo ôm chặt vào lòng.
Tư thế quá đỗi ám muội, nàng thậm chí nghe thấy tiếng tim đập của Châu Đàn lần nữa, cơ thể không khỏi cứng đờ. Đồng thời, nàng cũng nghe rõ lời Châu Đàn nói.
“Giúp ta… vứt đi… đừng để ta nhìn, nhìn…”
Chàng hung hăng đẩy một cái, bình sứ thanh hoa văng khỏi tay Khúc Du vỡ tan tành ở phía bên kia tấm bình phong.