Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Chương 13: Đây là... dấu vết cậu để lại
Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“77…” Bạch Đường gần như tuyệt vọng trong lòng, khẽ hỏi, “Chỉ số chán ghét của hắn rốt cuộc có tăng không? Rõ ràng vừa rồi nó có nhúc nhích mà…”
【 Thỏ Bảo đừng nản, tính cách của vai ác rất khó lường. Chỉ cần chúng ta kiên trì giữ đúng, nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ thôi! 】
Cậu vẫn còn đang hoang mang thì nghe thấy giọng nói khàn khàn vang lên bên tai:
“Nhìn em ngây người như vậy… chắc tại tôi quá dịu dàng rồi.” Trì Yến Đình cúi đầu, ánh mắt nóng bỏng như muốn thiêu đốt cậu.
【 Đường Đường, nhân lúc hắn lơ là, nhào tới, cho hắn một cái bạt tai, nhục nhã hắn! Không tin chỉ số chán ghét không tăng! 】
Bạch Đường cắn răng, vươn tay ôm lấy cổ hắn…
Trì Yến Đình lập tức siết chặt vòng eo cậu, bàn tay siết chặt đầy vẻ chiếm hữu cố chấp.
Hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau, đầu mũi chạm nhẹ, tóc mái khẽ vương vấn, hơi thở ngọt ngào từ Bạch Đường khiến không khí như ngưng đọng.
“Cho em thở chút.” Trì Yến Đình dán sát môi cậu, giọng nói khàn đặc, lưu luyến buông lời.
Bạch Đường mềm nhũn trong lòng hắn, toàn thân không còn chút sức lực, chỉ có thể hé miệng thở dốc.
Trì Yến Đình đưa tay lau đi giọt nước nơi khóe mắt cậu, chậm rãi lướt qua đôi môi ướt át, ánh mắt sâu thẳm.
“Dễ thương đến nghẹt thở.”
Bạch Đường khẽ hừ một tiếng, vừa mệt mỏi vừa bất mãn. Nhưng trong tai người kia, lại nghe như đang làm nũng.
Trì Yến Đình nheo mắt, ánh nhìn càng thêm u ám. Thỏ con này… càng làm nũng lại càng khiến người ta muốn phạm tội.
Hắn hít một hơi thật sâu, giọng nói khàn đặc như lưỡi dao cứa qua tim:
“Lạ thật… rõ ràng người nên tức giận, nên nổi điên là tôi.”
“Nhưng chỉ cần em chủ động một chút… dịu dàng một chút… tôi lại chẳng nỡ làm gì em.”
Dưới ánh đèn mờ, đôi mắt long lanh nước của Bạch Đường càng trở nên đáng yêu, ngoan ngoãn đến mức khiến người ta quên cả lý trí.
“Em nói đi… là tình nhân của tôi, em có nên thỏa mãn tôi không, hả?”
Bạch Đường mặt đỏ bừng, vội kéo lớp vải mỏng trên người che lại, liên tục lùi về phía sau.
“Sao lại chạy, hả?” Giọng người kia trầm thấp vang lên.
Bạch Đường giữ chặt tay áo hắn, hoảng loạn nhìn khuôn mặt tối sầm kia, gần như hét lên: “Anh định làm gì? Đừng lại gần!”
【Đường Đường đừng sợ! Loại người như vai ác, càng thấy mình sợ hãi lại càng hưng phấn.】
【Chúng ta diễn ác độc đến cùng, đạp hắn một phát cho tỉnh!】
Bạch Đường cắn môi, nước mắt lưng tròng, giọng lạc đi: “Đồ khốn! Tôi ghét anh!”
Trì Yến Đình nheo mắt, giọng nói khàn đục: “Ghê gớm thật đấy, dám nói ghét tôi, còn muốn đá tôi nữa sao?”
【A a a! Cảnh báo! Vai ác bắt đầu chuyển mode nguy hiểm!!】
007 hét toáng lên trong đầu Bạch Đường.
Cậu bực mình thì thầm: “77, hình như mấy cái cách cậu nói... chẳng cái nào có tác dụng cả.”
Xấu hổ và giận dữ, Bạch Đường nghiêng mặt đi, né tránh từng động tác thân mật của hắn: “Tôi không thích như vậy…”
Cậu vùng vẫy, nhưng chẳng thể thoát.
Ánh nắng mờ mờ lọt qua khe rèm chiếu xuống hàng mi dài của Bạch Đường. Một bàn tay to đưa ra che đi tia sáng.
Trì Yến Đình nằm nghiêng bên cạnh, một tay chống đầu, tay còn lại che mắt cho người đang ngủ. Ngón tay nhẹ lướt qua hàng mi khẽ run rẩy, như thể chỉ khi ngủ, thỏ con này mới ngoan ngoãn đến vậy.
Hắn cúi người hôn lên trán cậu, ánh mắt dịu dàng đến lạ, sau đó rời khỏi giường, lặng lẽ kéo kín rèm.
Trong phòng tắm, Trì Yến Đình nhìn mình trong gương, những vết cào trên mặt, dấu răng trên cằm. Hắn bật cười bất đắc dĩ:
“Răng thỏ sắc thật đấy. Móng tay cũng cần cắt bớt rồi.”
Hắn thay đồ chỉnh tề, quay lại bên giường, ánh mắt dịu hẳn đi khi nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn vùi trong gối.
Ngón tay nhẹ nhàng lướt qua môi vẫn còn sưng và đỏ. Đáng yêu đến mức khiến người ta chỉ muốn giấu đi, không cho bất cứ ai khác nhìn thấy.
Sau khi gom mấy bộ đồ cosplay thỏ nhét vào ngăn tủ bí mật trong phòng, hắn rời khỏi phòng, xuống lầu.
“Thưa ngài, bữa sáng đã chuẩn bị xong.” Quản gia lễ phép báo cáo.
“Ừ.” Trì Yến Đình gật đầu, bưng khay đồ ăn quay lại phòng ngủ.
Hắn đặt đồ ăn lên bàn nhỏ cạnh giường, cúi người hôn nhẹ lên gò má cậu, giọng trầm dịu dàng:
“Bảo bối, dậy ăn chút gì đi.”
“Ưm…” Thỏ con khẽ rên một tiếng.
“Dậy nào, ăn một chút rồi ngủ tiếp cũng được.”
“Không muốn…”
Bạch Đường từ từ mở mắt, khóe mắt ửng hồng, sống mũi đỏ bừng, rõ ràng vẫn còn rất mệt mỏi.
Trì Yến Đình nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng, bưng bát cháo lên.
“Ngoan, há miệng nào.”
Bạch Đường nhắm mắt lại, để mặc hắn đút từng thìa cháo, đến nửa chừng thì bắt đầu nhăn mặt né tránh.
Trì Yến Đình hôn nhẹ lên khóe miệng cậu rồi đứng dậy, mang bát rời khỏi phòng.
Bạch Đường ngủ li bì đến tận trưa mới tỉnh.
Cơ thể mềm nhũn, vừa mới duỗi người thì nước mắt đã trào ra nơi khóe mắt.
Eo đau, mông đau đến phát khóc.
Trì Yến Đình rốt cuộc lấy đâu ra nhiều sức lực đến vậy chứ? Không sợ hết sạch tinh lực mà chết sao!
Bạch Đường nằm im một lúc trên giường, cố gắng lấy lại sức mới có thể lết xuống. Cậu khoác tạm chiếc sơ mi của Trì Yến Đình, tay xoa eo, lảo đảo bước xuống giường rồi chầm chậm đi vào phòng tắm.
Vừa mới rửa mặt xong quay ra, cửa phòng đã bị đẩy ra.
“Bảo bối dậy rồi à.”
Người đàn ông mặc nguyên bộ vest đen bước vào, trông như vừa kết thúc một cuộc họp gấp, thậm chí còn chưa kịp thay quần áo. Thân hình cao gần 1m9 mang theo khí thế áp đảo, sải bước đi về phía Bạch Đường rồi ôm chặt cậu vào lòng.
Bạch Đường nép vào ngực Trì Yến Đình, ánh mắt vô tình nhìn thấy trên cổ và gương mặt hắn vẫn còn lấm tấm vết cắn, trong lòng chợt run lên.
Đây là... dấu vết cậu để lại.