Chương 14: Ai sẽ là người khuất phục trước?

Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất

Chương 14: Ai sẽ là người khuất phục trước?

Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh mắt Bạch Đường vô thức dừng lại ở cổ áo sơ mi rộng mở, nơi cơ ngực rắn rỏi, săn chắc như tượng điêu khắc hiện rõ mồn một trước mắt.
“Bảo bối thích nhìn như vậy hả?” Trì Yến Đình ghé sát, giọng trầm thấp, mang theo ý trêu chọc.
【Mẹ nó! Vai ác cũng thật biết cách mặt dày!】 007 lặng lẽ kêu lên trong đầu Bạch Đường.
“Mà phải công nhận, 77 à… ngoại hình và dáng người của anh ta đúng là không thể chê được.”
【Thỏ Bảo, mắt cưng cứ nhìn chằm chằm như vậy nữa là đen tối mất rồi!】
Bạch Đường xấu hổ đỏ mặt, lập tức che tai, vùi mặt vào ngực Trì Yến Đình: “Không nghe không nghe!”
007: 【......】Cái này rõ ràng là thời kỳ nổi loạn rồi.
“Đừng nhúc nhích nào.” Trì Yến Đình nhéo nhẹ gáy cậu, làn da trắng mịn khẽ run rẩy theo động tác.
Tên này đúng là tràn đầy năng lượng thật.
Nhưng mà… thôi kệ, đã đẹp trai, thân hình chuẩn, lại còn tình nguyện bị mình bao dưỡng… có kém kiềm chế một chút cũng không sao.
Trì Yến Đình bị ánh mắt long lanh, có chút lả lơi của Bạch Đường nhìn đến mức toàn thân nóng rực. Hắn không nhịn được, vươn tay nhéo nhẹ gò má mềm mại kia.
Cảm giác trong lòng bàn tay vừa mịn, vừa ấm.
Bạch Đường cười lém lỉnh, ánh mắt lóe lên vẻ tinh quái, giảo hoạt.
Trì Yến Đình cuối cùng cũng không kiềm chế được nữa, cúi xuống ôm lấy gáy cậu kéo lại gần.
Cảm giác như thể dã thú vừa ngoạm lấy con mồi... không lối thoát.
Nụ hôn kết thúc, Trì Yến Đình ghé sát bên tai thì thầm: “Bảo bối, đừng để tôi phát hiện em thân mật với ai khác... nếu không thì...”
Bạch Đường: “...”
【Tôi cười chết mất! Đường Đường, mau nhân lúc đang có khí thế, dạy cho vai ác một bài học đi!】
“Xem ai hành ai tới chết trước nào!” Bạch Đường bùng nổ, gằn từng chữ một, gương mặt ngây thơ nhưng lời nói thì...
Trì Yến Đình trừng mắt, thật sự sốc.
Bảo bối nhỏ của hắn sao lại có thể dùng gương mặt trong sáng như thiên thần để nói ra những lời hoang dại đến vậy?
“77, hắn bị dọa rồi phải không?”
【Thỏ Bảo… tôi cũng bị cưng dọa luôn rồi đó.】
“Vậy thì chứng tỏ tôi giỏi lắm.”
【Thỏ Bảo lợi hại nhất!】
Phía sau xương cùng, chiếc đuôi thỏ nhỏ giấu trong quần khẽ ngọ nguậy phấn khích. Bạch Đường ngẩng cổ, đắc ý hỏi: “A Đình, sợ rồi hả?”
Trì Yến Đình nhìn thỏ con với vẻ mặt đắc ý, giọng dịu dàng như dỗ dành: “Bảo bảo, mấy lời như vậy chỉ có thể nói với người yêu của mình thôi. Mà tôi là người yêu của em, em cũng chỉ có thể có mình tôi là người yêu, hiểu không?”
Bạch Đường gật đầu: “Được rồi.”
Dù sao cậu cũng chẳng muốn có nhiều người yêu làm gì.
Sau khi ôm ấp thỏ con một lúc, Trì Yến Đình quay lại công ty xử lý công việc. Để tránh xảy ra chuyện, hắn còn đặc biệt sắp xếp một vệ sĩ theo dõi tình trạng của Bạch Đường từng giờ, từng phút.
Với tư cách là một "thỏ nhà", Bạch Đường không có hứng ra ngoài. Cậu ôm túi đồ ăn vặt, nằm dài trên sofa chơi điện thoại.
Mở Weibo định trò chuyện vài câu với fan, Bạch Đường lại bị loạt hot search ở mục giải trí thu hút:
#Trác Hoa đêm khuya cùng bạn trai vào khách sạn#
#Trác Hoa ngoại tình trong lúc đang yêu#
#Đời sống cá nhân hỗn loạn của Trác Hoa#
#Bóc phốt Trác Hoa#
Chỉ trong một ngày, các loại tin tức bóc phốt về Trác Hoa đã tràn ngập mạng xã hội. Rất nhiều fan lập tức rời fandom, quay lưng "ngược" lại thần tượng cũ. Chỉ có một bộ phận fan nhỏ vẫn cố gắng thanh minh và tẩy trắng.
Cư dân mạng thì không ngừng hả hê, spam các bình luận:
【Chân thành khuyên các bạn fan idol nên giữ chút lòng tự trọng. Quỳ lâu rồi không thấy mỏi à?】
Các tài khoản marketing thi nhau xé nát Trác Hoa. Những người từng bị Trác Hoa dẫm đạp cũng đồng loạt đứng lên phản công, tung đủ loại "liêu đen" hết đợt này đến đợt khác.
Cư dân mạng như được tiếp thêm máu, hùa nhau vây xem, bình luận khắp nơi.
Bạch Đường đọc mà kinh hãi, tay đang cầm lát khoai tây cũng quên ăn.
Thật không ngờ một người trông qua hiền lành như vậy, bên trong lại thối nát đến vậy. Cậu càng không ngờ Trì Yến Đình lại ra tay nhanh gọn đến vậy.
“77, con người đúng là thật kỳ lạ. Cái gì cũng muốn, cái gì cũng không hài lòng.”
【Con người là vậy đó, Đường Đường. Chúng ta không có quyền can thiệp vào hành vi của con người. Việc duy nhất cưng nên làm là giữ bản thân không bị vướng vào nhân quả.】
“Không hiểu gì hết.”
【Vì Đường Đường là một thỏ con đáng yêu, không cần hiểu cũng được.】
“Vậy thì được.”
Bạch Đường tắt tab hot search, quay lại mở tài khoản Weibo của mình.
Bài đăng mấy hôm trước giờ đây phần bình luận đầy ắp những lời khen yêu thương, trong siêu thoại cũng tràn ngập những clip dễ thương do fan cắt ra. Không khí vô cùng náo nhiệt.
Cậu mở album, chọn vài tấm selfie rồi tạo một bài đăng theo kiểu cửu cung, caption đơn giản:
【Hôm nay chia sẻ một chút ảnh đẹp~】
Lời lẽ bình thường, giọng điệu cũng nhẹ nhàng, nhưng đủ khiến fan của cậu vui như mở cờ.
【Aaaa bảo bối là chiếc bánh kem thơm ngọt mềm mại của tui!】
【Hôm nay generous ghê nha~】
【Đến thơm má mẹ một cái đi nào!】
Bạch Đường nhìn bình luận, cười mãi không thôi, còn nghiêm túc trả lời từng bình luận của fan.
Vệ sĩ bên cạnh lặng lẽ chụp lại cảnh tượng ấy gửi cho ông chủ.
Trì Yến Đình nhìn hình ảnh trên điện thoại, cau mày: “Thỏ con của tôi chưa từng cười tươi thế này trước mặt tôi.”
Ánh mắt hắn rơi vào màn hình máy tính đang chiếu video theo dõi, thỏ nhỏ ngoan ngoãn cuộn tròn trên sofa, chân thon dài bắt chéo, vừa cười vừa trả lời bình luận fan.
Ghen tuông dâng tận đỉnh đầu.
Bên cạnh, người thư ký vừa làm việc vừa len lén liếc nhìn hắn nghĩ thầm: Ông chủ… bao giờ thì bắt đầu nuôi thỏ vậy trời?!
Bạch Đường đang trò chuyện với fan thì nhận được một cuộc gọi lạ.
Không nghĩ nhiều, cậu nhấn nút nghe.
Vừa bắt máy, một giọng nữ dồn dập vang lên từ đầu dây bên kia:
“Bạch Đường! Cậu giúp tôi với!”
Là giọng của Tô Thanh Sáng.
Trong đầu Bạch Đường lập tức hiện lên lời Trì Yến Đình từng nói rằng Tô Thanh Sáng thích cậu, và việc trong nhà hắn còn giấu đầy ảnh chụp lén cậu.
Giờ nghe lại giọng của hắn ta, trong lòng Bạch Đường cực kỳ phức tạp.
“Thanh Sáng, có chuyện gì vậy?”
Giọng đầu dây bên kia gấp gáp đến phát khóc: “Tôi nhắn tin thì cậu chặn tôi, xóa hết mọi liên lạc… Cậu giúp tôi xin Tổng Trì một lần này thôi! Tôi khó khăn lắm mới có được chút thành tựu như hôm nay… tôi cầu xin cậu…”
“Anh bình tĩnh, chậm rãi nói.”
“Tôi sai rồi! Tôi không nên có ý đồ xấu với cậu, không nên bán ảnh của cậu cho những người có sở thích b**n th**. Tôi đã bị phạt rồi, cậu đừng để cả sự nghiệp tôi sụp đổ!”
Bạch Đường nghe mà sắc mặt dần lạnh đi, lông mày nhíu lại.
Trì Yến Đình chỉ nói với cậu chuyện chụp lén, không nói gì về việc bán ảnh cả...
“Thanh Sáng, sai thì đã sai rồi. Anh là người trưởng thành, phải biết điều gì không được làm ...nhưng anh vẫn làm.”
“Bạch Đường! Cậu đang ép tôi vào đường chết sao?! Rõ ràng là cậu quyến rũ tôi trước! Là cậu sai!”
Cậu mệt mỏi, giọng nói cũng dần trầm xuống: “Tôi chưa từng quyến rũ ai cả. Tôi tưởng chúng ta là bạn tốt.”
“Bạn bè cái gì mà bạn bè! Cậu có kim chủ chống lưng thì coi thường hạng người như tôi à?! Tôi nói cho cậu biết, cậu chẳng cao quý hơn tôi là bao đâu! Cậu cũng chỉ là hạng người đê tiện đi dụ dỗ đàn ông!”
“Cậu tưởng có bao nhiêu người đã ngủ với cậu rồi? Cậu hại tôi đến nông nỗi này, cậu cũng đừng hòng sống yên!”
Bạch Đường cứng người, mắt đỏ hoe, tay cầm điện thoại run lên.
Đây… vẫn là Tô Thanh Sáng mà cậu từng coi là người bạn đầu tiên sao?
Có lẽ, ngay từ đầu… cậu chưa từng thật sự hiểu con người đó.
“Tự lo mà giải quyết đi.”
Cúp điện thoại rồi, Bạch Đường ngồi bất động trên sofa rất lâu.
“…77, tôi thấy hơi khó chịu.”
【Thỏ Bảo ngoan, đừng buồn vì một kẻ tồi tệ như vậy.】
007 nhẹ giọng an ủi.
【Thỏ Bảo à, tình bạn của loài người thường chỉ là nhất thời, không ai có thể đồng hành cùng ai cả đời. Nhưng tôi 77 sẽ luôn ở bên Thỏ Bảo, mãi mãi.】